C232 – Hãy chăm sóc mẹ và em gái thay tôi

Cảm xúc anh dâng trào rõ ràng khi nhìn thấy khuôn mặt của Chủ tịch Yoo.

Bất kể ông ta muốn nói điều gì, thì cũng không nên được thảo luận ở đây. Jinwoo nhớ ra mẹ và em gái mình đang ở gần, và nhìn nhanh về phía bàn ăn, trước khi chuyển ánh mắt về Chủ tịch Yoo.

“…”

Người đàn ông lớn tuổi đang hồi hộp chờ đợi câu trả lời của Jinwoo.

Sau khi cân nhắc, đôi môi anh hé mở.

“Nếu đó là một nơi riêng tư để lặng lẽ nói chuyện, thì, ….”

Biểu cảm của Chủ tịch Yoo bừng sáng và một nụ cười chân thật nhanh chóng xuất hiện trên khuôn mặt ông.

“Cho phép tôi hướng dẫn cậu đến một nơi như vậy. Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ chứ?”

Jinwoo quay lại bên trong căn hộ và nói với mẹ rằng anh sẽ ra ngoài một chút, mặc áo khoác rồi đi xuống sảnh tòa nhà trong khi có Chủ tịch Yoo và đoàn tùy tùng đi cùng.

Và đúng như dự đoán, lối vào phía trước của tòa nhà đã bị chiếm giữ bởi các phóng viên đã cắm rễ ở đó. Nhiều khả năng, ba chàng trai trẻ cao to đen hôi là vệ sĩ của Chủ tịch Yoo ở đây, với dụng ý là để can ngăn bức tường các phóng viên nhào nhào táp táp tới.

Đối với những phóng viên nói trên, họ đã quá bận rộn hét lên giận dữ trong khi đẩy và xô những Thợ săn của Bộ phận Giám sát bảo vệ lối vào.

“Cái nồi gì vậy? Làm thế nào điều nồi này lại xảy ra? Chủ tịch tập đoàn Yujin được phép vào, nhưng chúng tôi thì không được vào bên trong là sao, là sao, là là sao?!”

“Ngài ấy là khách đến thăm thợ săn Sung Jinwoo à? Tại sao các phóng viên cũng không thể là khách?! Từ giờ chúng ta cũng là khách!! Chúng ta cũng là khách!!”

“Ủa đựu mợ, có phải vậy không trời? Người hỗ trợ tài chính lớn nhất của Hiệp hội thợ săn thì được, nhưng các phóng viên thì không, có nhầm hông dzợ?!”

Các phóng viên điên cuồng đẩy đẩy về phía trước như thể họ dự định giẫm đạp những người khác – những người thợ săn, những người không phải là người bình thường.

“Tránh sang một bên!!”

Mọi thứ tồi tệ đến mức những Thợ săn của Phòng giám sát trông khá đáng thương ngay bây giờ.

“Không phải thợ săn Sung Jinwoo thông báo rằng anh ấy sẽ không thực hiện bất kỳ cuộc phỏng vấn nào sao?!”

“Này, ở đằng kia! Lùi lại mau!!”

“Nếu ngài ấy muốn đến thăm nơi ở của thợ săn Sung, ngài ấy phải đến và xin phép từ Hiệp hội trước chứ!!”

Vì họ chống lại những người bình thường, họ không thể sử dụng sức mạnh thực sự của mình, vì vậy các đặc vụ từ Phòng Giám sát chỉ có thể đổ mồ hôi sôi nước mắt đầm đìa trong hoàn cảnh hiện tại. Jinwoo nhìn họ với ánh mắt cảm thông và cuối cùng, đưa tay ra.

“Hử, hả, ú, ớ, kimochiiii, a a a??”

Các phóng viên bắt đầu lơ lửng trong không trung.

“C-cứu tôi với, heo mì, heo mì, chu mi nga, chu mi nga, cha mi ngu, cha mi ngu :v!”

Lần này, không phải khoảng mười centimet, Jinwoo nhấc các phóng viên lên cao mười mét trong không trung. Khi anh bước ra ngoài lối vào, những Thợ săn nhanh chóng cúi đầu chào anh.

“Thợ săn Sung Jinwoo!”

“Ngài Thợ săn!”

So với những Thợ săn này, những người không quá ngạc nhiên với những gì đang xảy ra – như thể họ đã quen thuộc với toàn bộ điều này rồi – đôi mắt của Chủ tịch Yoo và ba vệ sĩ của ông ta vào cơn đê mê từ cú sốc không thể kiềm chế.

“O-oh, chúa ơi ….”

Ánh mắt của người doanh nhân dán chặt vào những phóng viên bất lực bay lượn trên không trung. Ông cũng có thể thấy sắc mặt của họ tái nhợt đi. Lần đầu tiên, Chủ tịch Yoo cảm thấy tiếc cho những người này, mặc dù ông ta thường xuyên cảm thấy mệt mỏi và khó chịu khi phải đối phó với họ trong quá khứ.

Người phụ trách nhóm đặc vụ của Đội giám sát bước tới Jinwoo và mặc dù trên khuôn mặt anh ta có một biểu hiện bối rối, đôi môi anh ta cũng bắt đầu nở một nụ cười.

“Ngài thợ săn… Nếu ngài tiếp tục làm điều này, chúng tôi sẽ gặp rắc rồi mất.”

“Chà, sau khi họ được bay lượn trên không trung miễn phí như thế này, họ đã bớt ồn ào rồi, anh thấy đấy.”

“Haha.”

Các phóng viên liên tục hét lên, nhưng ngay cả trước khi bất cứ ai nghe thấy tiếng hét, một rào cản tạo ra từ năng lượng ma thuật bao quanh họ để cắt đứt mọi âm thanh do miệng họ phát ra.

Người phụ trách nhìn lên họ một lúc, trước khi hỏi Jinwoo.

“Ngài tính giữ họ trên đó trong bao lâu vậy?”

“Tôi nghĩ là khoảng năm phút, để có thể làm mát đầu họ ở trên đó.”

Các thợ săn từ Phòng giám sát đã phá lên cười sau khi nghe tuyên bố của anh để viết lại hồ sơ hiện có.

Wahahahah-!

“Này! Suỵt!”

Người phụ trách đã cố hết sức để kìm nén tiếng cười của chính mình và trò chuyện với cấp dưới trước khi trả lời lịch sự trở lại với Jinwoo.

“Tôi cầu nguyện rằng anh không làm hại phóng viên nào trong ngày hôm nay.”

“Anh không phải lo lắng về điều đó.”

Đã được một thời gian kể từ khi anh trở thành bậc thầy kỹ năng ‘Quyền năng của Đấng thống trị’, hoặc kỹ thuật di chuyển Mana để gây ảnh hưởng đến một đối tượng. Ngay cả khi anh không ở đây, Mana sẽ hạ cánh các phóng viên một cách an toàn sau đó.

Mình không cảm thấy phát ốm khi họ làm như vậy, tuy nhiên…

Tuy nhiên, họ không chỉ cố gắng lao vào nhà anh mặc dù những vấn đề riêng tư của anh đang được bảo vệ, mà họ thậm chí còn cố gắng gây ra một vụ ẩu đả lớn, nhưng với mức độ này thì hoàn toàn không gây ra vấn đề gì.

Kíttttttttt.

Ngay sau đó, xe limousne (trans: xe hạng sang dành cho giới nhà giàu, google để biết thêm chi tiết) của Chủ tịch Yoo dừng lại trước mặt họ, cả ông ta và Jinwoo đều trèo lên ghế sau.

Chiếc xe lướt nhẹ về phía trước và đi đến nhà riêng của Chủ tịch Yoo.

●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●

Chủ tịch Yoo hướng dẫn Jinwoo đến phòng vẽ của biệt thự nhà ông ta, nơi có lẽ là vị trí yên tĩnh nhất mà họ có thể nói chuyện. Họ ngồi xuống những chiếc ghế dài trong khi mặt đối mặt.

“Tôi không muốn bị gián đoạn trong cuộc trò chuyện của tôi với thợ săn Sung.”

“Hiểu rồi, Chủ tịch.”

Sau khi ông ta ra lệnh mọi người trong khu vực lân cận không được đến gần, Jinwoo đã phá vỡ bầu không khí đầu tiên.

“Làm thế nào ngài biết được điều đó?”

Không có bất kỳ bằng chứng nào về việc anh đã giúp Chủ tịch Yoo. Vì vậy, anh đã phạm sai lầm ở đâu? Khi Jinwoo nhìn chằm chằm với ánh mắt tò mò, Chủ tịch Yoo bắt đầu nói với anh sự thật về những gì đã xảy ra.

“Con gái tôi thấy cậu rời bệnh viện vào ngày hôm đó.”

Nếu đó là con gái của Chủ tịch Yoo, thì …

Ah.

Jinwoo nhớ lại chị gái của Yoo Jinho, người mà anh gặp trước văn phòng Bang hội của mình. Anh nghĩ rằng cô trông có vẻ quen thuộc sau đó. Nhưng để suy nghĩ, cô là người giống như người mà anh đi ngang qua trước bệnh viện mà Chủ tịch Yoo Myunghan nhận vào trong cơn đột quỵ thì…

Nhận ra rằng những hành động mà anh nghĩ là kín nước đã bị xóa bỏ bởi một sự trùng hợp đơn giản, Jinwoo chỉ có thể nở một nụ cười bất lực.

Đồng thời, Chủ tịch Yoo đang cẩn thận quan sát biểu hiện của Jinwoo và sau khi nhìn thấy nụ cười đó, ông ta cảm thấy rất nhẹ nhõm.

Thật là nhẹ nhõm.

Ngay cả khi hành động đó được thực hiện vì thiện chí, Jinwoo đã cố gắng che giấu nó, nhưng Chủ tịch Yoo Myunghan vô cùng lo lắng rằng Thợ săn trẻ sẽ nổi giận với ông ta vì đã tiết lộ bí mật như thế này. Ông ta thậm chí sẽ không thể nhìn vào mắt người đối diện nếu ông chọc giận vị cứu tinh của mình.

May mắn thay, trái với những lo lắng của ông, Jinwoo trông có vẻ khá vui. Thật vậy, thật là một bước ngoặt tuyệt vời của sự kiện này đối với Chủ tịch Yoo.

“Đúng như tôi dự đoán, đó là cậu, thợ săn Sung.”

“Phải.”

Jinwoo đã không cố gắng từ chối điều đó.

Khoảnh khắc ông ta nghe thấy câu trả lời trực tiếp từ vị cứu tinh của mình, đôi mắt của Chủ tịch Yoo, khóa chặt vào Jinwoo và run rẩy.

Cho đến tận bây giờ, nhiều người đã cố gắng tiếp cận ông ta vì danh lợi giàu sang. Một vài người trong số họ thậm chí không bận tâm đến lời dèm pha của xã hội và chỉ đơn giản là vươn ra, hy vọng có thể đạt được mục đích của mình.

Nhưng, chàng trai trẻ trước mắt này thì ngược lại.

Anh đã cứu mạng một người. Không, anh đã cứu mạng Chủ tịch điều hành hàng đầu của tập đoàn lớn nhất nước, nhưng anh không yêu cầu bất cứ điều gì đổi lại.

Nếu con gái của Chủ tịch Yoo không nhìn thấy anh và chỉ đơn giản là đi ngang qua, ông ta sẽ không bao giờ tìm ra cách ông ta khỏi bệnh trong suốt quãng đời còn lại.

Chủ tịch Yoo Myunghan nổi tiếng là một người có gương mặt poker (trans: giả tạo), nhưng chỉ lần này, biểu cảm của ông ta đã phản bội cảm xúc của chính mình.

“Nhưng tại sao….?”

Ông ta phải nói gì đó để kìm nén cảm xúc dâng trào của mình.

“Tại sao cậu giúp tôi?”

Trước đó, mặc dù một yêu cầu giúp đỡ được đưa ra, kèm theo một khoảng tiền về tài chính khá lớn, Jinwoo đơn giản từ chối nó trong khi nói rằng anh không sở hữu sức mạnh như vậy.

Vậy, điều gì đã khiến anh thay đổi suy nghĩ?

Chủ tịch Yoo Myunghan thắc mắc điều này trong lòng muốn hỏi Jinwoo, thậm chí có nguy cơ xúc phạm anh.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Tim ông ta đập nhanh và mạnh hơn khi thời gian trôi qua; mỗi giây trôi qua đều cảm thấy chừng mười phút trước khi Jinwoo trả lời.

Và điều anh trả lời là…

“Tôi đánh giá ngài là một người đáng tin cậy, đó là lý do tại sao.”

“…. !!”

Trước câu trả lời khá bất ngờ đó, lông mày của Chủ tịch Yoo đã nhướn cao hơn.

“Nhưng điều đó có nghĩa là gì?”

“Nếu ngài là kiểu người làm bất cứ điều gì cần thiết để hoàn thành mục tiêu của mình, thì tôi thậm chí sẽ không cân nhắc việc mạo hiểm vì lợi ích của ngài.”

“Nói như vậy, ý cậu là … Có phải vì tôi chưa bao giờ thử dùng con trai mình, Jinho?”

“Đúng vậy.”

Jinwoo gật đầu.

Đúng như dự đoán của người lãnh đạo một tập đoàn lớn nhất cả nước, Chủ tịch Yoo ngay lập tức tìm ra điều Jinwoo đang cố nói ở đây.

Đúng là Yoo Myunghan đã sở hữu một con át chủ bài có thể khiến Jinwoo hành động. Và đó là con trai ông ta, Phó Hội trưởng của Hội Ahjin – Yoo Jinho.

Tuy nhiên, sau khi lời đề nghị của ông ta bị từ chối, ông ta đã không bám víu một cách ám ảnh để cố đạt được điều mình mong muốn. Có nghĩa là, ông ta tin vào lời Jinwoo nói về việc anh không sở hữu phương thuốc kỳ diệu.

Có qua có lại – Jinwoo tuân thủ nguyên tắc này, vì vậy, với Chủ tịch Yoo Myunghan, người tin vào anh, ông ta cũng hành động một cách trung thực.

Mặc dù, phải mất một chút thời gian để tìm hiểu xem liệu người doanh nhân có xứng đáng với niềm tin của mình hay không.

Tuy nhiên, mình đã không đưa ra một quyết định sai lầm.

Jinwoo cười toe toét.

Cùng lúc đó…

Nhỏ giọt …

Một giọt nước mắt duy nhất chảy xuống mắt Chủ tịch Yoo Myunghan.

“Tôi không biết phải làm thế nào để bày tỏ lòng biết ơn của tôi với cậu.”

Ông ta nhanh chóng lau nước mắt bằng mu bàn tay và nhìn chằm chằm vào chàng thợ săn trẻ với nét mặt kiên quyết.

“Từ tận đáy lòng, cho phép tôi trả khoản nợ này, ngay cả khi nó chỉ là một nửa, không, một nửa của nửa đó. Tôi cầu xin cậu.”

Chỉ khi làm điều này, món nợ tình nghĩa mà ông ta cảm thấy trong lòng sẽ giảm đi chỉ còn một chút. Chủ tịch Yoo Myunghan nhanh chóng nói tiếp.

“Cậu có thích bất cứ thứ gì không, thợ săn Sung?”

“Không phải là tôi muốn thứ gì đó, nhưng…”

Đôi tai của Yoo Myunghan tập trung ngay lập tức. Nếu thợ săn Sung Jinwoo muốn có tiền hoặc thứ gì khác, ông ta sẽ lên kế hoạch làm mọi thứ trong khả năng của mình để biến nó thành hiện thực.

Tuy nhiên, câu trả lời của Jinwoo hơi khác so với những gì Chủ tịch Yoo Myunghan nghĩ đến.

“Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi thì ngài có thể chăm sóc mẹ và em gái tôi được không?”

Đó là câu trả lời của anh sau một hồi do dự.

Để chuẩn bị cho tình huống xấu nhất có thể xảy ra, Jinwoo đã yêu cầu gia đình anh được chăm sóc chu đáo. Anh có thể đã tích lũy đủ tiền, nhưng thật không may, tiền sẽ không thể bảo vệ họ khỏi những thứ nhất định.

Chắc chắn, Chủ tịch Yoo Myunghan sẽ chứng tỏ là một bộ đệm đáng tin cậy trong thời gian đó.

“…. Cậu có thực sự ổn với điều đó không, thợ săn Sung?”

“Như thế đối với tôi là đủ rồi.”

Thật khó tưởng tượng điều gì đó sẽ xảy ra với thợ săn Sung Jinwoo, nhưng vì ông ta đã quyết định nói đồng ý với bất cứ yêu cầu nào mà chàng trai trẻ sẽ đưa ra, Chủ tịch Yoo Myunghan thậm chí không ngần ngại và gật đầu ngay lập tức.

“Tôi hứa với cậu.”

Cuộc trò chuyện dài đã kết thúc ở đây.

“Chà, vậy thì ….”

Jinwoo cố đứng dậy để rời đi.

Chủ tịch Yoo Myunghan theo dõi anh và cảm thấy thất vọng về cuộc trò chuyện của họ đã kết thúc. Sau đó, ông ta muộn màng nhận ra mình thích chàng trai trẻ tên Jinwoo này đến mức nào.

Nếu thợ săn Sung Jinwoo có thể trở thành một phần của gia đình ông ta thì …..?

Chưa bao giờ Chủ tịch Yoo Myunghan có ý tưởng sử dụng cô con gái yêu dấu của mình làm công cụ trong một cuộc hôn nhân sắp đặt, nhưng hôm nay, ông ta lại buộc miệng hỏi.

“Cậu có đang hẹn hò với ai đó vào lúc này chưa?”

Nếu đó là chàng trai trẻ này, thì ông ta sẽ không cảm thấy hụt hẫng khi gả đi Yoo Jinhee – lần đầu tiên, Chủ tịch Yoo Myunghan gặp một chàng trai trẻ khiến ông ta cảm thấy như vậy.

Mặc dù vậy, Jinwoo cười toe toét khi trả lời.

“Thật ra, tôi đã có một người trong mộng rồi.”

“Oh….”

Vào lúc đó, Yoo Myunghan nhận ra rằng ông ta đã hỏi một câu thực sự xấu hổ khiến mặt ông ta đỏ lên rõ rệt và gục đầu xuống.

Đó là cách ông ta ấn tượng về chàng trai trẻ này.

Tuy nhiên, Chủ tịch Yoo không phải là người ám ảnh về những thứ ông không thể có được. Sau đó, ông ta sớm ngẩng đầu lên và nở một nụ cười trên khuôn mặt, tạm biệt Jinwoo.

“Tôi sẽ cầu nguyện rằng lời hứa mà tôi đã thực hiện hôm nay sẽ không bao giờ thành hiện thực trong tương lai.”

Jinwoo mỉm cười trả lời và đứng dậy hoàn toàn khỏi chỗ ngồi của mình.

“Tôi cũng sẽ làm hết sức mình để đảm bảo điều đó.”

●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●

Bây giờ tất cả các Chỉ số của anh đã đạt đến giới hạn tối đa có thể đạt được, điều duy nhất còn lại để cải thiện là khả năng chỉ huy Đội quân Bóng tối của anh.

Jinwoo trở lại khu vực cấm nhập cảnh ở Nhật Bản để chuẩn bị bước cuối cùng.

Khu rừng không có người ở trải dài vô tận trong tầm nhìn của anh.

Đại nguyên soái Bellion đã chia đội quân bóng tối thành ba nhóm riêng biệt theo chỉ dẫn của Jinwoo và giao nhiệm vụ cho mỗi người đúng đầu bao gồm anh ta, Igris và Ber.

Jinwoo gật đầu trong khi nhìn vào ba nhóm lính riêng biệt của mình bên dưới ngọn đồi. Anh dựa vào hào quang phát ra từ những người lính bên dưới để tạo ra sự cân bằng sức mạnh giữa ba nhóm.

Đại nguyên soái cúi đầu sau khi gặp ánh mắt của Jinwoo. Có vẻ như anh chàng này cũng thuộc tuýp người cầu toàn như Igris.

Mặt khác….

Cái nồi gì thế này…

Jinwoo quay lại để đi lang thang tại cái gọi là ‘nơi trú ẩn’ được xây dựng trên đỉnh ngọn đồi.

♟ Ber, qua đây ngay. ♟

Vèooooooooooooo-!!

Ber lao về phía trước từ dưới chân đồi lên tới đỉnh trong chớp mắt và quỳ xuống trước Jinwoo.

♙ Bệ hạ, người cho gọi thần! ♙

♟ Đầu…xuống sàn. ♟

Ngay cả trước khi những lời đó phát ra từ miệng vị Vua của mình, Ber nhanh chóng dập đầu xuống sàn. Ngay lập tức, Jinwoo hét lên.

♟ Làm thế nào mà ngươi có thể gọi đây là một ‘nơi trú ẩn’ nhỏ cơ chứ? Ta có nên nghỉ ngơi bên trong không?! Đặt kích thước của nó sang một bên, đây mà là nơi trú ẩn, để nghỉ ngơi sao?! ♟

♙ Kiiehhk … ♙

Ber thu mình lại sau tiếng hét lớn của Jinwoo và trả lời với giọng nói của một anh chàng bị buộc tội sai trái.

♙ Đối với một chỗ ở phù hợp với bệ hạ, ở mức tối thiểu, nó phải là … ♙

♟ ….. ♟

Jinwoo từ từ xoa trán. Anh đã hoàn toàn bỏ qua một thực tế nhỏ là những con kiến chuyên xây dựng ‘ngôi nhà’.

Thật vậy, anh nhìn thấy những con kiến có kích thước như con người sở hữu sức mạnh thể chất lớn như siêu nhân cuối cùng có thể tạo ra một “ngôi nhà” đơn thuần.

Anh từ từ ngẩng mặt lên và bị choáng ngợp bởi không khí trang nghiêm của cái gọi là ‘nơi trú ẩn nhỏ’ một lần nữa.

Một pháo đài ồ ạt được xây dựng bằng đá trắng – vì vậy nó có thể được phát hiện khá dễ dàng từ xa – trải dài từ phần đất này đến tận bên kia. Nó cũng cao đến mức chóng mặt, trong khi cố gắng xem mái nhà của nó ở đâu, cổ anh thực sự bắt đầu thấy đau đau thay vì nhìn lên quá lâu.

Đầu Jinwoo lại choáng váng một lần nữa sau khi chứng kiến sự tận tụy không cần thiết của loài kiến. Anh thậm chí không yêu cầu chúng làm điều này, nhưng chúng hơi thái quá hơn bao giờ hết.

Anh thô bạo xoa bóp thái dương trước khi rên rỉ và hỏi một câu hỏi khác.

♟ Thế còn lá cờ đen đang tung bay ở đỉnh tòa lâu đài thì sao? …Ngươi nghĩ cái quái gì trong đầu khi đưa nó lên đó thế hả?? ♟

Lúc đó, Bellion vội vã chạy đến nơi chủ nhân của mình và bất ngờ dập đầu xuống sàn cùng với Ber.

Boom!

Jinwoo không nói nên lời trong một lúc và xen lẫn ánh mắt kinh ngạc giữa Bellion và Ber. Anh từ từ quay lại và hét lên.

♟ Tất cả các binh sĩ! Bây giờ, bắt đầu tập luyện chiến đấu đi! ♟

Cùng với đó, những tiếng gầm sấm sét của những người lính Bóng tối vang dội mạnh mẽ trên khắp vùng đất.

Waaaaaaaaaaahhhh-!!!

Dịch bởi: Daemond

Mình đang update dần, dự định sẽ dịch full bộ này!

Có thể tham gia group: www.facebook.com/groups/283177689020690

Mọi người có thể follow người này, mỗi sáng thứ 5 vào lúc 9h sáng, anh ấy sẽ dịch truyện tranh sớm nhất cho mọi người xem, chất lượng lắm: www.facebook.com/tam.luxury


Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2017 ValvrareTeam. Mã nguồn sử dụng Wordpress. Máy chủ sử dụng Vultr
Made with in Novel