Chương 39

Chương 39
5 (100%) 3 votes

THÔNG BÁO


Tham gia Diễn đàn Valvrare Team

 

Nara cũng chỉ toàn là đi thăm đền và mếu.

 

Nói thật thì, ngay vừa lúc tôi đang chuẩn bị chán ngấy cả ra thì có một nhỏ nào đấy ngâm bài nào đấy trong tập thơ manyoushuu.

 

Mấy nhỏ ở gần đấy nhìn qua với ánh mắt khâm phục.

 

Một nhỏ học sinh tiểu học ngâm thơ manyoushuu ư. Đây mới là sự tinh tế ư? Là tinh tế chính hiệu?

 

Tôi thật sự muốn noi gương nhỏ quá!

 

Trong tất cả các bài thơ manyoushuu, bài duy nhất tôi nhớ trong tiền kiếp là akanesasu Công Chúa Nukata.

 

Tôi sẽ giả làm Công Chúa Nukata với bạn tôi và chúng tôi sẽ vẫy tay với nhau và đùa rằng “Nếu mà vẫy tay nhiều quá thì thị vệ sẽ đến đấy~”

 

Sẽ rất là kì lạ nếu tôi tự nhiên đi ngâm thơ của Công Chúa Nukata vì nơi này chả liên quan gì đến bài đó cả, và tệ hơn là lỡ mà làm cho nhỏ kia cảm thấy đang bị thách thức thì…, nên tôi quyết định là chỉ im lặng và nhìn sự tinh tế của mấy nhỏ.

 

Có vẻ là mấy nhỏ khác cũng có cùng ý nghĩ như tôi vì tôi cũng bắt đầu nghe bài “kaki kueba” và “houryuuji”. Nhưng thay vì tinh tế thì trông bọn họ chỉ ngốc thôi.

 

Tất nhiên là tôi cũng không có tham gia vào đó.

 

Chỉ là khi chúng tôi thăm Yumedono, tôi lỡ lẩm bẩm “Hoàng Đế của Đất nước Mặt Trời mọc”. Hướng dẫn viên du lịch nghe được nên khen tôi, và việc đó làm cho đám con gái ở cạnh tôi cũng hùa theo “Thật quả là Reika-sama”.

Tôi chỉ lẩm bẩm tên của một bộ shoujo manga thôi mà…

Nhưng tôi cũng không định sửa mọi người đâu.

 

Đến Công viên Nara thì xảy ra tai nạn.

Đang duyên dáng bước trong công viên với miếng bánh quy trong tay thì tự nhiên tôi bị một đàn của chúng bao vây.

Đám con gái xung quanh tôi chạy hết nhưng đã quá muộn cho tôi!

To quá! Hươu, to quá!

Sợ! Sợ mấy cái sừng quá đi!

Đau! Bị đâm từ đằng sau lưng! GYAHH!

Bọn chúng lấy mất bánh quy rồi!

“Reika-sama, chạy đi!”

“KYAAA! Một con hươu đang, Reika-sama…!”

“Reika-sama, ném bánh quy đi!”

Tôi cố ném bánh quy đi ra xa, nhưng gió thổi đến và thế nào đấy mà bánh lại rơi xuống ngay chân tôi.

GYAAHH!

Tôi bị đá, bị đạp, và chỉ khi mà bọn chúng thấy là tôi không còn bánh quy nữa thì chúng mới đi tìm kiếm những mục tiêu khác, từng người một.

“Reika-sama, bạn ổn chứ!?”

“Aahh! Tội nghiệp Reika-sama quá!”

“…Mình ổn, các bạn, cảm ơn nhé.”

Chuyện quái gì mới diễn ra thế này. Một cái băng đản ư? Băng đản của loài hươu? Mafia hươu?

Chả phải là bọn chúng dữ quá ư…?

Dù là trong kí ức của tôi bọn chúng hiền lành lắm cơ mà, bây giờ chúng bị gì thế này?

Mấy nhỏ xung quanh tôi giúp tôi phủi bụi quần áo, và ngay khi vừa mới chỉnh chu lại xong trang phục và bình tĩnh lại thì tôi đụng ngay ánh mắt của tên Kaburagi đang nhìn tôi và nhếch mép cười.

Cái tên đó đang cười tôi kìa…

Nhục nhã quá! Tôi muốn ném bánh quy vào người hắn ta qua!

Nhưng giờ thì tôi có một mối lo lắng cấp bách hơn.

Chưa ai nhận ra.

Sự thật là tôi đã giẫm lên phân hươu.

“Cũng đến giờ tập hợp rồi. Reika-sama, chắc hồi nãy bạn đau lắm.”

“Phải không chứ? Thật khó tin là bọn hươu lại đáng sợ như vậy. Dù là mấy con mình cho bánh thật sự rất là dễ thương.”

“Bạn có bị thương không? GEEZ! Bọn con trai chả thèm giúp gì cả! Tệ hại quá đi!”

Trong lúc vui vẻ rời đi với mọi người, tôi len lén lết đế giày của mình để phân trôi đi mà không ai biết.

Để chắc chắn, tôi đã bảo mọi người lý do mình đi như thế này là vì chân bị đau khi bọn hươu đá vào.

 

Sau đấy thì chúng tôi đến Đền Kasuga lớn, và tôi cũng xin các vị thần trừng phạt đám hươu đấy một cách đàng hoàng.

Đền này có bán mấy là bùa hươu may mắn trông rất dễ thương và cho đến hôm qua tôi vẫn sẽ chạy đến mua ngay, nhưng vết thương trong trái tim tôi vẫn chưa liền lại sau vụ bị hươu tấn công nên tôi thậm chí còn lườm bọn hươu được trạm trổ một cách nguy hiểm.

Nhưng vì mọi người ai cũng mê mệt mấy lá bùa dễ thương nên ai cũng chạy đến mua, tôi vì thế cũng đi theo luôn.

‘Được phù hộ’

Tôi lại một lần nữa chả biết phải nghĩ làm sao…

 

Chuyện tốt duy nhất trong vụ bị hươu hành hung là tôi cảm thấy gần gũi hơn với mấy nhỏ xung quanh mình.

Sẽ tuyệt lắm nếu bọn họ chuyển từ đàn em thành bạn hết.

Tôi quyết định tình cờ nhắc đến tình bạn giữa chúng tôi.

“Thật đấy, cảm ơn mọi người vì lúc trước nhé. Bạn bè thật sự rất là quan trọng phải không nào.”

Mọi người cười vui vẻ.

Có thể nào chúng tôi đã là bạn từ lâu rồi không?

 

Nhưng sau lần bị hươu hành hung, mỗi lần đi ngang qua Kaburagi, vai cậu ta lại rung lên.

 

KIIIIIIIIIII!!!

Được lắm, tôi méc Yurie-sama cho mà xem. Cứ cười cho đã đi.

 

Về Tokyo rồi thì người khóc sẽ là cậu đấy.

 

 

Tôi mua xà phòng từ nhà trọ, và vài viên kẹo konpeito cứng cho Aoi-chan và Fukioka-san.

Tôi đã phải lựa chọn giữa giấy thấm dầu dành cho mặt hay bánh yatsuhashi nhưng sự thanh nhã trong tôi đã chiến thắng.

Có vẻ là Fukioka-san đã nhắn Akizawa-kun mua một đôi bùa se duyên cho bọn họ.

Để cậu ta mua một đôi bùa se duyên cũng là một cách để đẩy con gái Suiran ra khỏi cậu ta.

Thật quả là Fukioka-san.

Dù tôi đã mua cho Oniisama một chiếc bùa bình an để anh ấy đính lên gương xe, nhưng Oniisama lại không chịu dán nó lên, nên tôi cảm thấy hơi thất vọng.

Anh ấy nói lầm bầm “Thế này thì có hơi…” nhưng tại sao chứ?

 

Có vẻ là Yurie-sama nổi giận với Kaburagi vì đã không nhắc nhở bọn con gái bớt làm ồn.

Đáng đời nha tên kia.

Ukyakyakyakyakya!

Và rồi ngay ngày hôm sau, thông qua Aira-sama, tôi nhận được một tấm ảnh bản thân bị bầy hươu đạp.

Aira-sama chia buồn với tôi và nói “Chắc là đau lắm phải không, Yurie cũng sốc khi thấy tấm hình đấy.”

UKIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!!

KHÔNG THỂ THA THỨ ĐƯỢC!!

 


Sống mái với quả Du lịch Châu Âu | Du lịch Úc | Du lịch Tết Nguyên Đán 2017 | Du lịch Châu Âu mùa nào đẹp?
Bạn muốn có những bản Nhac chuong hay cho điện thoại của mình chứ? Nếu muốn bạn có thể tải thêm nhiều bản nhạc chuông độc cùng chúng tôi đấy!
Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2017 ValvrareTeam. Mã nguồn sử dụng Wordpress. Máy chủ sử dụng Vultr
Made with in Novel