Mở đầu 2: Món Quà Chia Tay Là Một Bí Mật

Mở đầu 2: Món Quà Chia Tay Là Một Bí Mật
5 (99.02%) 41 votes

THÔNG BÁO


Hiểu đúng về Trader Coin, Cách Trader Coin an toàn.

QÙA TẶNG DÀNH CHO NGƯỜI MẤT GỐC TIẾNG ANH HOẶC ĐANG CẦN HỌC TIẾNG ANH

Tổng hợp những gì Tsukuyomi-sama nói thì mọi chuyện thế này. Thực ra, nội dung đại khái của việc dịch chuyển và quy trình đều đã được giải thích

Bố mẹ tôi xem ra là người đến từ thế giới khác. Từ khi còn nhỏ ông bà tôi đã mất rồi và tôi được bảo là chúng tôi không hề có quan hệ họ hàng gì nhưng… ai ngờ đó mới là lý do.

Trong suốt thời gian ở đấy, do số phận đưa đẩy, họ đã lập một thỏa thuận với vị thần thế giới khác. Coi bộ đó là lí do khiến tôi rơi vào hoàn cảnh này.

Nói cách khác, cái giá của việc đấy chính là ‘sẽ có một ngày ta tước đi thứ quan trọng của các ngươi’.

Tên đó là ác quỷ đó hả?!

Và có vẻ như bố mẹ tôi đã đồng ý.

Giờ nghĩ lại mới thấy, chị gái, em gái và tôi nữa, cả ba đứa đều được dạy làm mọi việc trong nhà, rồi còn phải đi tập võ của mấy môn gì gì đó nữa. Đó là sự chuẩn bị sao?! Để có thể một mình ra đi vào bất cứ lúc nào?!

Không không không không không không, đừng có đùa vậy chứ. Mấy chuyện như thế giới khác, tôi chưa từng nghe qua dù chỉ một từ từ bố mẹ mình.

Mà, dù có nói cho tôi biết, tôi cũng chỉ nhìn họ như những người nguy hiểm thôi.

Bố tôi nổi danh là một nhà văn chuyên viết ra những tiểu thuyết fantasy đầy chân thật và thực tế, nhưng nghĩ lại thì hóa ra đó lại là do ông đã được trải nghiệm người thực việc thực. Cái cách miêu tả miếng thịt rồng nướng và cái cách ông ấy thuật lại sự thoải mái khi ngủ trong chuồng ngựa đúng thực là những cảnh tượng gây rung động.

Và thế giới tôi sắp sửa đến là một thế giới tràn đầy những điều mộng tưởng.

Coi bộ tôi sẽ được đưa đến thế giời đó với một sức mạnh vượt trội hơn bọn cùng lứa. Vì nhiều lí do khác nhau, những người được dịch chuyển từ thế giới của tôi đều có một sức mạnh kinh hoàng đến lố bịch.

Nói cụ thể ra, sẽ có cảm giác như tôi được giải thoát khỏi mấy bộ quần áo nặng trịch vậy. Nhưng không phải như tôi được ban cho sự bất tử nên tôi sẽ chết nếu bị giết, tôi được cảnh báo vậy.

Từ những gì Tsukuyomi-sama nói, xem ra nội việc sống trong thế giới của tôi đã là một điều siêu phàm.

Không những gần như không tồn tại ma lực. Thần hộ cũng chỉ suýt soát với tới được. Một thế giới đầy khắc nghiệt. Đó chính là nơi mà tôi lớn lên từ bé đến giờ, hay đó là những điều tôi được bảo.

Dù rằng tôi vẫn chỉ luôn sống một cách bình thường… đúng là một tiêu chuẩn tiện lợi mà.

“À thì ~ Thực sự xin lỗi vì đã lớn tiếng với ngài. Có vẻ như ngài cũng khó xử lắm nhỉ, Tsukuyomi-sama.”

Hơn nữa. Kẹt giữa mấy tồn tại phi thường và đặc biệt như chị gái và em trai, ngài Tsukuyomi hẳn đã phải trải qua rất nhiều cơn khổ cực… Tôi cảm thấy như cảm xúc trong mình đang dâng trào trước hoàn cảnh của ngài ta. Mà, đứng vào hoàn cảnh của ngài ấy, bị một đứa chẳng hề quen biết lớn tiếng. Chắc ngài ấy thấy bức bối lắm.

“Chậc chậc, không ngờ cậu có thể hiểu được ta! A cái cảm giác ngây ngất này, đã bao lâu rồi nhỉ? Nhưng nếu phải nói thì, Makoto-dono cũng đã phải chịu thiệt thòi rồi.”

Ngài ta hiểu cái cảm giác của một thằng con trai duy nhất bị kẹt giữa hai chị em gái. Nghĩ đến cái ngày mà tôi tìm được sự đồng cảm này! Tôi phải cải đạo thôi, nếu có tôn giáo Tsukuyomi Mikoto, tôi sẽ gia nhập ngay! Tsukuyomi-sama muôn năm!

“Mà nói gì đi nữa, cho đến giờ thì cả hai chị em gái và tôi đều đang sống một cuộc sống yên bình. Dù có bảo Nữ thần đến báo thì cũng đã quá muộn rồi.”

“Trong tất cả các thế giới ngoài kia, thế giới của cậu là khắc nghiệt nhất. Trong mắt của những người đến từ thế giới khác thì thật không khác gì phải sinh sống dưới đáy đại dương hay biển dung nham vậy. Mà dù gì thì, cái vị kia lâu thật đấy”

Chúng tôi đang đợi người phụ trách thế giới khác nhưng…

Cứ thế này, không có dấu hiệu cho thấy người đó sẽ đến.

Hình như thế giới đó khá nổi tiếng và được thiết lập bởi sự hiện diện của một Nữ thần và các tinh linh. Còn vì sao nó nổi tiếng, nói thật, tôi không biết.

Nói luôn, tôi đã kí nhận lên thứ được vị Thần mang ra cho mình rồi. Nhưng là sau khi bị thuyết phục cơ, được chứ?

Sau cùng thì, nếu tôi không đi, chị gái hoặc em gái tôi cũng sẽ phải đi thôi.

Tôi đang gặp rắc rối đấy biết không? Đúng là rắc rối chết đi được.

Bởi lẽ, mấy người biết không, tôi sẽ không thể chơi game. Trong một thế giới mà máy móc còn không tồn tại, tôi nào có khả năng xin một phiên bản game cầm tay chứ. Còn phải nói lời vĩnh biệt với toàn bộ đống manga và tiểu thuyết của mình.

Trong PC của tôi hiển nhiên có thứ không thể cho mấy đứa 18 tuổi hay nhỏ hơn xem được. Nếu bị phát hiện thì tôi đúng là chẳng còn đường giải thích.

Tôi là một thằng đàn ông đang lớn nên mấy người phải hiểu chứ, phải không?!

Đó là lí do mà tôi muốn cầu xin Tsuki-sama về chuyện đó và nhờ Người che dấu để gia đình mình không phát hiện ra.

Nói theo cách của một thằng bất cần đời thì trừ gia đình tôi ra, tôi không thèm quan tâm tên nào biết chuyện này đâu.

Bị dồn không còn lối thoát, tôi thấy mình nhỏ bé đến mức nào. Nhưng đó đúng là những gì tôi cảm thấy.

Tuy nhiên, như thế thì không hay chút nào

Do đó tôi quyết định ngưng nghĩ về mỗi mình mình. Nói sao nhỉ, tôi bị ngạc nhiên trước việc mình đã ưu tiên bản thân nhiều đến vậy.

Nhưng tôi vẫn muốn làm gì đó với lịch sử đen tối của mình.

Đúng là ngài ta đã bảo tôi không thể trở về, nhưng với gia đình thì thì tôi sẽ không còn được gặp họ nữa, nếu họ tìm ra mấy thứ đó thì.

“Thật không ngờ thằng nhóc đó lại có cái sở thích này!”

“Là con của chúng ta mà sao lại bần tục thế cơ!”

“Onii-chan biến thái!”

“Cái này! Lẽ nào nó đã luôn nhìn mình với ánh mắt đó?!”

“Khônggggggg! Dừng lạiiiii điii!!!!!”

Tôi nào chịu được cơ chứ! Chỉ tưởng tượng thôi mà tôi đã muốn tự tử luôn rồi đây!

“Đừng có lo.”

Nhưng Tsuki-sama thì khác. Trong lúc trái tim tôi quằn quại trong cơn điên loạn và sắp sửa bị nó nuốt chửng, ngài ta nói với tôi điều này.

“Mọi giấc mơ đàn ông, sách cũng như phần mềm, kể cả trong HDD của cậu, ta sẽ chịu trách nhiệm xóa sổ chúng!”

Tsuki-sama vừa nói vừa gật đầu. Ngài ta hiểu rõ mọi chuyện, tất cả mọi chuyện. Một vị thần, Người đúng là thần thánh! Dù có là thứ yếu, nhưng trong mắt tôi ngài là số một! Ngài đã trở thành vị thần thượng tôn rồi!

Thật ấn tượng là ngài ta còn biết đến cả từ hiện đại như HDD. Mà, giờ tôi không còn nghĩ gì về điều đó nữa. Tôi chỉ cảm thấy biết ơn vì cơn ác mộng đã biến mất.

Thế đấy, đem ra vài chuyện tinh tinh chúng tôi bàn luận về xã hội trong khi uống trà được đem ra. Tôi ngồi giết thời giờ với Tsuki-sama.

“Mà này, tôi biết là ở thế giới đó tôi sẽ cực kỳ bá đạo về khả năng vật lý và ma thuật nhưng…”

“Umu”

“Ngài thấy đấy, không phải tôi sẽ nhận được năng lực đặc biệt hay gì đó sao? Như là một kết giới vững chắc này, quỷ nhãn của sự thật này, dấu ấn hoa hồng hay một câu nói thần thánh nào đó chẳng hạn?”

Cơ mà, nếu tôi có một lượng ma lực kinh khủng thì có khi cũng chẳng có gì đâu. Nhưng vốn là một tên mơ mộng nên tôi khát khao những thứ đó lắm.

Có rất nhiều người có được chúng khi sang thế giới khác đấy? Do đó tôi cũng muốn, mấy người hiểu không? Dù chỉ là trong thế giới ảo tưởng thôi.

Từ những gì tôi nghe được, ở đó có bán nhân tộc và thậm chí cả thú tộc nên dù có khác biệt thì tôi cũng sẽ không bị kì thị.

Vậy thì có một cái sẽ hay lắm, tôi nghĩ vậy.

“Đương nhiên rồi!”

“Thật sao?! Loại gì thế? Tôi sẽ nhận được loại gì?”

Tôi còn tưởng đây sẽ là một yêu cầu bất khả thi chứ~. Hỏi thì mới biết hử.

“Ta không biết. Ta xin lỗi nhưng cho đến khi cậu nhân được thứ đấy thì đây sẽ là một bất ngờ. Ta chỉ có thể đến đó một lần và sẽ không thể liên lạc với cậu được, nên ta chỉ có thể cho cậu một gợi ý thôi được không?”

“O~ Mong nó là một năng lực trống cho phép tạo ra bất kỳ sức mạnh nào mà mình muốn”

“Nope, không phải. Ta xin lỗi nhưng thần lực của ta cũng có hạn.”

“??”

“Ta được mệnh danh là vị thần cai quản màn đêm và mặt trăng nhưng khả năng thực sự của ta vẫn còn rất mơ hồ. Nó giống như cậu nói đấy, một ‘năng lực trống’.”

“Do đó trong khả năng của mình ta sẽ cho cậu càng nhiều càng tốt nhưng ta không biết khi nào nó mới nảy mầm. Thậm chí có khi nó còn có thể trở thành thứ cậu không muốn. Ta xin lỗi.”

Nói xong, Tsuki-sama ra hiệu cho tôi lại gần.

Làm theo những lời ngài nói, tôi ngồi bên cạnh và ngài đặt tay lên người tôi, và rồi tôi cảm thấy có gì đó chảy vào trong người mình. ‘Thứ gì đó’ đó chạy vào xương sống và lan ra khắp cơ thể, rồi truyền đến ngực tôi, bắt đầu hội tụ ở đó rồi dịu xuống. Đây là phước lành mà ngài nói sẽ ban cho tôi sao?

“Tôi có cảm giác có cái gì đó đang tích tụ lại. Ngài gọi đó là điểm khởi nguyên sao?”

“Đúng vậy, cậu lĩnh ngộ nhanh đấy. Không có vấn đề gì với nhận thức xung quanh của cậu đâu. Khi cậu hình dung bản thân giải phóng thứ đó thì năng lực sẽ kích hoạt. Mà, dễ hiểu nhất sẽ là cảm giác giải phóng nó từ bàn tay. Nói luôn, giờ thì chưa được đâu. Đây dù sao vẫn đang là thế giới của cậu”

Tôi muốn thử nhưng Tsuki-sama, trong khi cười lớn, trấn an tôi.

“Còn nữa, Makoto-dono, dù đã được ghi trong bản giao kèo nhưng ta sẽ nói cho cậu luôn, vị thần ở nên kia cũng sẽ cho cậu năng lực. Cậu phải bỏ thế giới hiện tại của mình nên ít nhất chúng ta cũng phải cho cậu vài lợi ích.”

Một lần nữa với biếu cảm xin lỗi, Tsuki-sama cúi đầu.

“Không đâu, Tsukuyomi-sama. Tôi rất biết ơn. Có thể, chỉ có thể thôi, nếu tôi bị gửi đi mà không được nhận bất kỳ một lời giải thích nào và từ chối ngài, rồi ngày hôm sau một trong hai chị em của tôi biến mất, tôi sẽ hối hận cho đến hết phần đời còn lại mất.”

“Makoto-dono đúng là tử thế. Cô ta cuối cùng cũng đến rồi.”

“Cuối cùng cũng đến hử. Chúng ta nói chuyện lâu quá rồi. Không, là chúng ta được nói chuyện mới đúng.”

“Nếu cậu thấy được thì ta có thể ghi lại toàn bộ cuộc nói chuyện vào trong một cái gối mơ. Chỉ thế này thôi có sao không?”

Trong tay Tsuki-sama có hai lá thư.

Khi tôi hỏi Tsuki-sama liệu mình có thể để lại gì không, ngài ta gợi ý cả đống cách với bộ dạng trông đáng đau lòng, nhưng cuối cùng tôi chọn viết thư. Một gửi cho bố mẹ và một gửi cho hai chị em của tôi.

Với bố mẹ, nếu tôi nói về thế giới khác thì họ sẽ hiểu thôi, nhưng dùng những lời đó với hai người chị em của mình thì thật là khó nên tôi phải viết hai lá. Việc bố mẹ tôi có quyết định nói sự thật cho hai người đó hay không, tôi sẽ để sự quyết định lại cho họ.

Ngược lại, tôi hỏi không biết tôi có thể mang theo gì không và được đáp lại rằng họ sẽ sắp xếp được phần nào.

Tôi chọn đủ thứ sách và dụng cụ viết lách (bút bi và bút chì kim thì không được nên tôi đành lấy một cây bút chì gỗ). Tôi muốn mang theo chút đồ ăn nữa nhưng không hiểu sao tôi bị từ chối. Coi bộ vấn đề điều hành thế giới cũng có đủ thứ luật lệ. Phải duy trì những gì vốn ở đó hử.

“Vâng, tôi không ngại- Uo?!”

Cơ thể tôi bỗng trong suốt. Tôi cố gắng xác nhận lại nhưng có vẻ như nó đã thành trong suốt quá nửa rồi?!

“Cái gì! Cô ta tính đem cậu đi mà không thèm nói với ta câu nào sao?! Cô ta nghĩ gì vậy, cái người phụ nữ ngu ngốc này!”

Tsuki-sama cũng đang rối cả lên. Không phải là tôi sẽ chết hay gì cả, tôi chỉ bị đem đi thôi, nên tôi cũng phần nào nhẹ nhõm.

“Makoto-dono, ta thực sự xin lỗi! Vị thần mà cậu sắp gặp, dù cậu có phải nén sự bất mãn những cũng đành vậy thôi. Cô ta là một người khá phiền toái. Nhưng nếu có thể, cậu làm ơn, bỏ qua cho cách hành xử của cô ta.”

Tsuki-sama đúng là một vị thần từng trải. Ngài có vẻ như có quan hệ với không ít người rồi.

Tôi mỉm cười gật đầu.

Ngài đã khiến tôi hạ quyết tâm và chấp nhận đến thế giới khác. Ngài đã nói chuyện và trấn an tôi.

Đó là những lời của vị Tsukuyomi Mikoto đó. Dù người tôi sắp sửa gặp măt là một vị Nữ thần chưa từng có tiền lệ, tôi vẫn sẽ chấp nhận bà ta.

Có thể bạn muốn xem


Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2017 ValvrareTeam. Mã nguồn sử dụng Wordpress. Máy chủ sử dụng Vultr
Made with in Novel