Ngoại truyện – Chương 1 : Yukiko, hành trình tìm kiếm người đặc biết của Anh Hai

Ngoại truyện – Chương 1 : Yukiko, hành trình tìm kiếm người đặc biết của Anh Hai
Đánh giá bài viết

THÔNG BÁO


Hiểu đúng về Trader Coin, Cách Trader Coin an toàn.

QÙA TẶNG DÀNH CHO NGƯỜI MẤT GỐC TIẾNG ANH HOẶC ĐANG CẦN HỌC TIẾNG ANH

Chương 1 – Yukiko, hành trình tìm kiếm người đặc biết của Anh Hai

Cuốn nhật ký trao đổi.

Nó là cụm từ ám chỉ chuốn nhật ký được dùng bởi nhiều người, mà mỗi người sẽ thay phiên nhau sử dụng.

——

Khá là bất ngờ, nhưng từ mùa Xuân năm nay, tôi đã có một cuốn nhật ký trao đổi.

Với một cô nàng cao trung đã mười bảy tuổi, hoặc đại loại vậy.

Không những đề cập đến cuộc sống hàng ngày của chúng tôi, nó còn ẩn chứa những cuộc nói chuyện và những lời càu nhàu của hai bên. Có rất nhiều chủ đề mà bọn tôi thường bàn luận, nhảy từ nói nhảm sang nói chuyện tầm bậy. Nhỏ cũng khá là giỏi trong việc vẽ tranh minh họa đấy, có một vài bức khá dễ thương đấy chứ, luôn vẽ lên cuốn nhật kí cho đến khi nó thực sự đẹp. Tôi đoán là  nhỏ đã dành rất nhiều thời gian cho chuyện đó.

Well, tôi đoán là với màn giới thiệu như vậy, sẽ không có gì đáng ngạc nhiên nếu có mấy thanh niên mang danh “trym dùng để đái” trong nước nói “Thật đáng ghen tỵ mà”, “Tao muốn có một cuốn nhật ký như thế với một cô nàng cao trung”.

Tuy nhiên, có hai điều chẳng bình thường tý nào về cuốn nhật ký trao đổi của tôi và nhỏ.

Đầu tiên là,

Đây cũng là thứ tạo nên sự khác biệt của cuốn nhật ký này.

Rằng, người mà tôi đang chia sẻ cuốn nhật kí cùng, con bé tên là “Hikari Yumesaki” ấy, là một con ngốc chính hiệu.

“Giỡn mặt nhau đấy à…”

Đã bốn tháng kể từ lúc tôi bắt đầu sử dụng cuốn nhật ký ấy, vào buổi sáng của một ngày hè.

Tôi hoàn toàn cạn ngạc nhiên bởi nhỏ — đương nhiên là “Hikari Yumesaki”.

“Chào buổi sáng Sakamoto! Cậu vẫn mang cái bộ mặt đáng sợ đó chứ? Hôm nay mình muốn đi khám, nhưng mà thời lại đẹp quá! Thế nên- Mình đã trốn tiết và đi đến hồ bơi trước khi mình kịp nhận ra. Xin lỗi nhóeđây là ‘psychokinesis!’ ”

“Nó là gì cơ…?”

Như bạn đã thấy đấy, tôi không biết con nhỏ này ngốc bẩm sinh hay do luyện tập nữa. Nhỏ luôn làm mấy việc ngu xuẩn, toàn khiến dính phải những rắc rối do nhỏ gây ra. Mấy hôm trước, nhỏ đã làm một chuyện vô cùng ngu ngốc khi đang mua hàng trực tuyến. Nhỏ viết 100 thay vì 10, và thế là tôi nhận được 100 tấm lót chuột. Mà dù sao thì, tại sao lại cần 10 tấm? Nhỏ cần chúng để làm gì?

“Nhỏ luôn gây rắc rối cho người khác không à.”

Tôi vừa thở dài vừa đọc.

Nhưng nếu nhỏ chỉ là một con ngốc bình thường, tôi cũng chẳng bận tâm mấy chuyện như thế lắm đâu. Trốn đi khám và trốn tiết ư? Haha, đúng là một con ngốc mà—giá như mà tôi có thể cười và nói thế. Nhưng đáng tiếc thay, tôi có lý do để khiến bản thân không làm chuyện đó.

Và đó cũng là điểm thứ hai khiến cho cuốn nhật ký nào trở nên khác biệt.

Nó, điều thứ hai.

Cũng là thứ khiến cuốn nhật ký này đặc biệt…

Rằng, sự thật là Hikari Yumesaki đã chết, và tôi của ngày hôm qua chính là nhỏ.

…Well, tôi người kể cả mấy thiên tài cũng chả hiểu được chuyện này, nhưng—tôi không hề nói dối. Chuyện đó là thật.

Vào cái ngày mưa lớn đầu tháng 4 ấy, cái ngày mà Hikari Yumesaki đã từ giã cõi đời ngay trước mắt tôi vì tai nạn giao thông. Lúc đấy, tôi đã gặp hắn, người đã hỏi tôi rằng “Liệu cậu sẽ hi sinh một nửa sinh mạng của mình để cứu cô ấy chứ” và tôi trả lời “làm đi thằng chó”. Nhưng mà—

Kết quả là, Hikari Yumesaki đã hồi sinh, nhưng theo một cách khó đỡ, đó là “sống trong thân xác tôi mỗi ngày tiếp theo”.

Vậy nên, nói cách khác, tôi vẫn sống bình thường, nhưng ngày hôm sau, thân thể này và ý thức sẽ được chuyển giao cho Hikari Yumesaki. Trong suốt khoảng thời gian ấy, chúng tôi sẽ không có được kí ức gì của nhau, vậy nên những gì chúng tôi cảm nhận được đều bị chia thành hai. Nó cũng có nghĩa là sinh mạng của tôi bị giảm một nửa. Nghe có vẻ hay nhỉ. Hahahaha…hahaha…haha…

Và thế là chúng tôi bắt đầu cái cuộc sống 2 nhân cách trong một cơ thể này. Bọn tôi phải chia sẻ cơ thể này, thế nên bọn tôi chưa từng nói chuyện với nhau. Bọn tôi có một cuốn nhật ký trao đổi, và nhờ sử dụng nó, bọn tôi có thể sống một cách yên bình trong cơ thể này, và chẳng ai có thể biết được bí mật này.

…Hoặc là điều mà tôi đã từng nghĩ.

Nắm chặt dần cuốn nhật ký ấy, tôi tiếp tục đọc—

“—Giờ thì, vấn đề chính là…nói thật thì, khi mị đang về lớp thì…do cái thói quen cũ, mị đã vào nhầm phòng thay đồ nữ! Mấy anh CAN phi đến, và tình hình khá là nát, nhưng mà mị đã xoay xở được và kịp trốn về nhà nhờ xe tải-san! Khen mị cái nà, khen cái đê♥”

“Ai dám khen bà chứ, ốc chóa!?Bà đã làm gì trong cơ thể tui—”

Nhìn vào dòng chữ đầy sự ngu ngốc của tôi ngày hôm qua, tôi chỉ có thể thở dài “Uuuuughhhh…” và nhìn lên rồi lại thở dài,

“Tôi đã bảo bà nhiều lần rồi rằng bà đang là một thằng đực rựa mà…”

Đúng như mọi chuyện được viết trong cuốn nhật ký, cuộc sống hằng ngày của chúng chẳng khác gì một vở hài kịch. Đó là chuyện thường tình đối với tôi của ngày hôm qua khi vô tình vào nhầm phòng thay đồ của nữ. Trong mấy tháng vừa qua, tôi đã dính phải một đống flag điên rồ rồi.

“Nhưng mà mị cũng khá vui vì chuyện đó. Nên đừng lo lắng nữa.”

“Thay cho lời xin lỗi, Hikari sẽ vẽ lại tất cả những cô gái mà mị thấy! Ehehe, thay lời cám ơn, thì chỉ cần mua cho mị 5 gói Koala Marches nhóe, cộng sự!”. Và nó dừng lại ở đó. Tôi chỉ có thể thở dài khi nhìn vào dòng chữ đó và cái bức vẽ 18+ của nhỏ—mà thế đếu lào tôi phải cảm ơn nhỏ vì cái bức vẽ đó để che dấu tội lỗi của mình chứ—tôi nói thầm. Nhỏ đúng là hết thuốc chữa mà.

Tối cứ tiếp tục mà than vào mỗi sáng như thường lệ, và lết dần đến cái bồn rửa mặt. Lúc đó thì tôi chợt nhận ra rằng cái cảm giác quen thuộc của “một ngày nữa lại bắt đầu”.

“Onii-san cuối cùng cũng chịu dậy rồi ak.”

Tôi vừa nghĩ vừa đi về phía phòng khách, và được chào đón bằng những từ đó. Con bé đang xem TV thì đột nhiên nhìn về phía tôi với vẻ mặt không vui.

“Chào buổi sáng, Yukiko.”

“Đã buổi trưa rồi đấy. Cho dù có đang là kỳ nghỉ hè đi chăng nữa, như thế là hơi quá đấy.”

Tôi chào hỏi con bé một cách lười biếng, và con bé thì mắng lại tôi.Argh, con bé có vẻ như vẫn cáu kỉnh như thường.

Đây là em gái tôiYukiko Sakamoto, người sẽ vào học Sơ Trung vào mùa xuân này.

Con bé có một thân hình nhỏ nhắn, mái tóc bobcut cùng với đôi mắt to, lấp lánh và một khuôn mặt khá dễ thương. Nếu con bé cười, chắc con bé sẻ rất nổi tiếng trong lớp đấy.

Đúng vậy, nếu con bé chịu cười.

Yukiko luôn tạo khoảng cách, có phần nóng tính; nói đúng hơn thì, con bé không giỏi giao tiếp với người khác. Nhờ vậy mà con bé không có lấy một người bạn nào, và kể cả khi kỷ nghỉ hè đã bắt đầu, con bé vẫn chỉ cố thủ trong nhà. Trời ơi, con bé chẳng khác gì tôi cả. Ôi trời. Thật là…chết tiệt.

“Mama đâu rồi?”

Tôi gạt đi những giọt nước mắt và hỏi Yukiko, và đáp lại vẫn là cái giọng điệu cáu kỉnh ấy.

“Mẹ ra ngoài từ sớm vì một số việc gấp. Nếu thông rồi thì đi làm bữa sáng đi. Yukiko đói rồi.”

Yukiko vẫn cáu kỉnh như thường.

“Nghiêm túc tý đi. Yukiko vẫn chưa ăn sáng bởi vì anh ngủ dậy trễ đấy. Đúng là đồ zô dụng mà.”

“Rồi rồi. Anh xin lỗi.”

Yukiko tiếp tục càn nhằn, và tôi trả lời lại trong khi mang chiếc tạp dề vào. Hmm, hôm nay vẫn bình thường như mọi khi.

“Anh đã hiểu được rằng mình đã làm gì chưa? Hãy biết ơn vì Yukiko đã không gọi anh dậy đi.”

“Oh, được rồi.”

Con bé tiếp tục cằn nhàn, nhưng nó là chuyện thường ngày ấy mà, và tôi cũng không bận tâm lắm. Hmm, nên làm gì cho bữa trưa đây?Hmm, tủ lạnh ư…hem có gì rồi.

“Hơn nữa, hãy nghĩ về cách anh nên đối xử với em gái mình đi chứ. Anh luôn là người gây ra rắc rối.”

“Ah, đúng rồi.”

Rau à. Cơm chiên thì sao nhỉ.

“Chẳng phải anh nên vui mừng vì có một cô em gái tuyệt vời như thế này sao? Yukiko không vui về chuyện đó đâu.”

“Ah, có lẽ.”

Cần dầu ăn và chảo—eh? Dầu đâu hết rồi?

“N-Nếu đó là thứ anh đang nghĩ, thì hãy thể hiện chút “tìn iu” với em gái mình đi…chẳng hạn như vuốt tóc hoặc là ôm cũng được. Anh chả bao giờ hiểu tâm trạng người khác cả.”

“Ahh, đúng rồi.”

Hmm. Bọn tôi hết mịa dầu ăn rồi. Mama à, hôm qua mama đã làm gì cả ngày thế?

“N-Nếu anh hiểu, thì làm ngay đi. Sẽ tốt hơn nếu anh có thể ‘ahhh~ummm♥’.”

“Hmm, mình sẽ làm thế sau.”(Tự nói với bản thân nhóe)

Hết cách rồi. Còn lại một ít bánh mì, nên chắc tôi sẽ làm ít sandwichs. Dù toàn là rau nhưng nó sẽ tốt cho sức khỏe.

 

Có thể bạn muốn xem


Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2017 ValvrareTeam. Mã nguồn sử dụng Wordpress. Máy chủ sử dụng Vultr
Made with in Novel