Phần 1 – Chương 9: Mở màn

Phần 1 – Chương 9: Mở màn
4.93 (98.57%) 14 votes

Trải qua một quãng đường xông pha chiến đấu miệt mài không ngừng nghỉ, rốt cuộc thì tất cả mọi người trong nhóm của Akane cũng đã đều được thăng cấp lên level ba.

Kỳ thực, nếu chỉ đơn thuần muốn tiến cấp thì Akane và nhóm bạn của cô cũng chẳng cần thiết phải vất vả tới như vậy bởi vì trước đó bốn người bọn cô cũng đã sắp sửa chạm tới mốc level ba. Thế nên việc tăng cấp chung quy cũng là chuyện không sớm thì muộn mà thôi.

Tuy nhiên vấn đề lại nằm ở chỗ anh chàng pháp sư vừa mới gia nhập vào party của bọn họ.

Anh chàng này chỉ mới đề thăng lên level hai chưa được bao lâu vì vậy mà phần lớn khoảng thời gian trên suốt chặng đường, cả nhóm bốn người Akane cũng hầu như tập trung trợ giúp cho anh ta nhanh chóng kiếm đủ số điểm kinh nghiệm cần thiết để tăng cấp. Dẫu vậy, cũng không có ai cảm thấy phiền phức về việc này một chút nào bởi vì dù sao thì tất cả mọi người vẫn đều nhận được thêm điểm kinh nghiệm và vật phẩm rớt ra từ lũ sói. Mà những thứ này đối với người chơi luôn luôn chỉ có thiếu chứ chẳng bao giờ có thừa cả.

Còn vào thời điểm hiện tại, trước cái nhìn rất thấp thỏm của Akane. Anh chàng pháp sư hiện đang đăm chiêu đứng đọc nội dung bên trong một ô cửa sổ hệ thống.

Tất nhiên, đó chính là lời mời tiếp nhận nhiệm vụ mà cô vừa mới chia sẻ cho anh ta.

Thực lòng mà nói thì ngay cả bản thân Akane cũng không thể lý giải nổi tại sao cô lại có niềm tin đối với anh chàng pháp sư xa lạ này đến vậy. Mặc dù chính cô lại là người luôn tỏ ra khắt khe nhất về vấn đề chọn lựa người gia nhập trong số nhóm bạn của mình.

Về phần ba người Mai, Asako và Toru thì cũng chỉ lặng lẽ đứng chờ ở một bên để đợi kết quả của cuộc nói chuyện giữa hai người.


Dù rằng trước đó, ba người bọn họ cũng chẳng có ôm nhiều hy vọng gì với anh chàng pháp sư này cho lắm. Lúc ấy tất cả đều cho rằng anh chàng này sẽ trở thành một gánh nặng cho cả nhóm bởi vì nhóm bởi vì làm gì có ai chơi <<MMORPG>> lại bán sạch hết trang bị của mình đi chỉ để… ăn một bữa như vậy chứ? Nếu đó không phải là hành động của một newbie, một người hoàn toàn không biết cách chơi game thì còn là gì?

Thế nhưng chỉ đến khi cùng đồng hành với anh ta một đoạn đường thì tất cả mới đều nhận ra là mọi chuyện cũng không có đến nỗi tệ như bọn họ đã nghĩ.

Những biểu hiện của anh chàng pháp sư này mặc dù rất bình thường, rất cơ bản và chẳng có gì nổi bật. Thế nhưng chừng đó cũng đã đủ để làm cho bọn họ cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

Bên cạnh đó cũng không thể không kể tới một số tình huống anh chàng pháp sư này phối hợp rất tốt với mọi người dù cho đây là lần đầu tiên bọn họ cùng chơi chung với nhau. Tuy chỉ có thể nói chuyện và hiểu được có mỗi một mình Akane nhưng anh ta cũng tích cực hỗ trợ cho đồng đội trong những lúc cần thiết mà chẳng cần phải nhờ có ai nhắc nhở.

Ngoài ra cũng phải kể đến các kỹ năng phép thuật của class Mage rất đẹp mắt và thú vị khiến cho mọi người đều có thêm những trải niệm rất mới lạ.

Nhìn chung cũng không biết có phải là do ảnh hưởng của việc tất cả mọi người đều tăng level hay là đội hình có thêm sự góp mặt của anh chàng pháp sư này. Nhưng cuộc đi săn của cả nhóm bọn họ bỗng chốc đã trở nên thoải mái hơn trước rất nhiều. Cũng chính vì thế mà khi Akane quyết định chia sẻ nhiệm vụ ẩn cho anh ta, ba người bọn họ cũng chẳng có ai lên tiếng dị nghị.

“Trước khi tiếp nhận nhiệm vụ này, có vài điều tôi muốn được hỏi cô có được không?”

Sau khi đọc xong đoạn thông tin bên trong ô của sổ, anh chàng pháp sư chợt ngẩng đầu lên nhìn Akane hỏi.

“Đương nhiên rồi, có gì không hiểu thì cậu cứ thoải mái hỏi ra đi.” – Akane mỉm cười và tỏ ra nhiệt tình đáp.

“Cô chắc hẳn là một người đã từng tham gia kỳ thử nghiệm có đúng không?”

“Oh!… À thì… Đúng vậy, tôi là đã từng là một tester tham gia ở phiên bản beta. Nhưng làm sao mà cậu đoán được hay vậy?”

Mới đầu Akane còn tỏ ra hơi lưỡng lự một chút nhưng ngẫm lại thì cô cảm thấy việc này cũng chẳng cần thiết phải giữ bí mật để làm gì cho nên cô vẫn quyết định nói ra.

“Việc này cũng không có gì khó, nhìn các động tác chiến đấu rất linh hoạt cùng với cách sử dụng kỹ năng thuần thục của cô thì tôi cũng không nghĩ đó là điều mà một người chơi mới nào cũng có thể làm được.” – Anh chàng pháp sư thản nhiên đáp.

“Thì ra là thế…”

“Nếu cô là một người chơi đã từng chơi ở kỳ thử nghiệm vậy thì tại sao cô lại dễ dàng tin tưởng vào một người mới gặp như tôi đến vậy? Cô hẳn là phải biết rõ nhiệm vụ ẩn là một dạng nhiệm vụ rất hiếm gặp ở trong trò chơi này. Nếu như người chơi có thể hoàn thành chúng thì sẽ nhận được những phần thưởng rất có giá trị. Lại nói, nếu có một vật phẩm có thể khiến cho người chơi được tiếp nhận loại nhiệm vụ này thì chắc chắn bất cứ ai cũng sẽ nổi lòng tham. Tất nhiên, tôi cũng rất cảm ơn cô vì đã tin tưởng tôi nhưng tôi trông cô cũng không giống như một người nhẹ dạ, thiếu kinh nghiệm. Chẳng lẽ cô không sợ tôi nảy sinh ý đồ xấu hay sao?”

Tuy rằng đã lờ mờ đoán trước được điều mà anh chàng pháp sư này muốn hỏi nhưng Akane vẫn không ngờ anh ta lại có thể thẳng thắn nói toạc ngọn ngành vấn đề ra như vậy.

Đứng đắn đo suy nghĩ trong giây lát. Akane vừa hơi nghiêng cái đầu về một phía, vừa lấy một tay chống lên má cười khổ nói:

“Có thể cậu sẽ cho rằng tôi là một người rất lạ lùng nhưng thực sự ngoại trừ tin vào trực giác của mình thì tôi cũng không thể nào tìm được lý do thích hợp để có thể tin tưởng cậu được cả.”

“Ồ? Cô nói là trực giác sao? Thế cô không nghĩ đưa ra một quyết định hoàn toàn dựa theo cảm tính như vậy sẽ rất mạo hiểm sao?”

Anh chàng pháp sư đứng khoanh tay lại và cũng tỏ ra rất hiếu kỳ.

“Đương nhiên là tôi biết rõ quyết định này của mình khá mạo hiểm nhưng cậu cũng thấy rõ rồi đấy, nhiệm vụ yêu cầu cần phải có năm người chơi tham gia mà nhóm của chúng tôi lại chỉ có bốn người. Nếu như không có người thứ năm thì chúng tôi cũng không thể bắt đầu thực hiện được nhiệm vụ. Chi bằng cứ thử quyết đoán hên xui một lần, còn hơn là cứ sợ sệt mà không có hành động gì cụ thể. Cho dù có dẫn tới tình huống nguy hiểm tới cỡ nào đi chăng nữa thì chung quy đây cũng chỉ là một trò chơi mà thôi. Cần gì phải quan trọng hóa mọi thứ lên như vậy để làm gì chứ? Còn nếu như cậu thực sự có ý đồ xấu thì được thôi, coi như chúng tôi không may.”

“Chậc! Cô quả thật đúng là một người dám nghĩ dám làm.” – Anh chàng pháp sư không nhịn được mà tặc lưỡi cảm thán nói.

“Cảm ơn cậu vì lời khen.”

“Mà tôi cũng rất tò mò điều gì đã thôi thúc cho trực giác của cô cảm thấy tôi đáng tin tới mức này đây?”

“Cái này… có lẽ là bắt nguồn từ cách phong cách chơi của cậu.”

“Phong cách chơi của tôi?”

Xem ra lần này anh chàng pháp sư thực sự rất ngạc nhiên trước câu trả lời này của Akane.

“Phải, chính là phong cách mà cậu chơi.” – cô nhấn mạnh nói – “Có thể các bạn của tôi vẫn còn chưa nhận ra nhưng hầu hết ở trong những tình huống nguy hiểm, nếu như có ai đó vô tình mắc lỗi thì cậu luôn là người tiếp ứng đầu tiên. Đó là còn chưa kể tới chính cậu cũng là người đã gián tiếp tạo ra rất nhiều tình huống thuận lợi giúp cho cả đội có thể xử lý lũ sói theo nhiều phương thức đơn giản bằng cách cố ý sử dụng các kỹ năng của mình theo nhiều phương thức rất độc đáo. Hơn nữa còn cố tình khiến cho mọi người đều lầm tưởng đó chỉ là trùng hợp. Nói chung cái phong cách chơi luôn luôn âm thầm giúp đỡ cho đồng đội này của cậu cũng chính là điều mà tôi cảm thấy cậu là một người đáng để…”

“Khoan đã! Khoan đã!!!…”

Còn chưa để cho Akane nói hết thì đột nhiên anh chàng pháp sư bỗng sửng sốt khoát tay, cắt ngang lời cô.

“Chẳng lẽ cô có thể nhìn ra tất cả những chi tiết ấy trong khi bản thân vẫn còn đang bận chiến đấu ở phía trước tiền tuyến hay sao?”

“Ừm, đúng thế. Điều này hình như cũng đâu có gì khó mà phải không? Ngoài ra cũng không chỉ có mình cậu, tôi còn quan sát cả các bạn của tôi nữa. Dù sao thì với tư cách là trưởng nhóm tôi cũng cần phải chú ý sát sao trạng thái của mỗi thành viên trong nhóm của mình chứ.”

“…”

Sau khi nghe Akane nói xong, anh chàng pháp sư chỉ ngây người ra và cũng không có nói gì thêm một lời nào nữa.

Phải mãi một vài phút tiếp theo đó, anh ta mới khẽ lắc đầu than thở nói:

“Tôi nghĩ điều này không có dễ làm như cô nghĩ đâu. Trong số những người mà tôi đã từng biết thì có thể làm được giống như cô cũng chỉ có thể lác đác đếm được trên đầu ngón tay mà thôi…”

“Eh? Cậu nói vậy là sao?”

“Ah… cứ coi như tôi chưa nói gì đi, cô cũng đừng nên bận tâm tới những gì mà tôi vừa mới nói. Quan trọng hơn hết đó là nếu như cô đã nhìn thấy hết toàn bộ hành vi của tôi trong suốt buổi đi săn vừa rồi thì chắc hẳn cô cũng đã có phỏng đoán nào đó rồi đúng không?”

“Phải, thật sự đúng là trong đầu tôi đã có một số nghi vấn.”

Chuyện đã đến mức này, Akane cũng chẳng hề giấu giếm nói ra điều này với anh chàng pháp sư.

“Vậy được thôi, tôi nghĩ việc này cũng không cần phải úp mở thêm nữa. Tôi cũng giống như cô, chính là một cựu tester đã từng tham gia kỳ thử nghiệm.”

“Cậu thật sự đúng là một người rất thẳng thắn đấy.” – Lần này lại tới lượt Akane cảm thán nói.

“Cô lầm rồi, tôi chỉ thẳng thắn khi nào cảm thấy cần thiết mà thôi…” – Anh chàng pháp sư chỉ lắc đầu cười trừ trước lời khen của Akane – “Ok! Nếu cô đã có lòng tin đối với tôi như vậy thì tôi cũng chẳng còn ý kiến gì thêm nữa. Cảm ơn cô đã chia sẻ một nhiệm vụ quý giá như thế này cho một người xa lạ như tôi. Hy vọng rằng chúng ta sẽ có một cuộc hợp tác vui vẻ.”

“Tôi cũng rất vui vì đã may mắn gặp được một người chơi vừa tốt mà lại vừa có kinh nghiệm như cậu.” – Akane cũng cúi người, niềm nở cười đáp.

Và cứ như thế, cuộc đối thoại giữa cô và anh chàng pháp sư này kết thúc trong bầu không khí hữu nghị.

Cũng tại thời điểm sau khi hai người đã thống nhất với nhau xong, anh chàng pháp sư liền nâng tay bấm vào nút xác nhận ở trên ô của sổ của hệ thống và thế là toàn bộ điều kiện của nhiệm vụ rốt cuộc cũng đã được thỏa mãn.

Mà nhóm bạn của Akane đứng nhìn ở gần đó cũng đồng loạt nhẹ nhõm thở phào ra một hơi và cảm thấy rất vui mừng khi vấn đề làm cho cả nhóm của bọn họ phải đau đầu cuối cùng cũng đã được giải quyết. Việc lúc này mà cả nhóm Akane chỉ cần phải làm đó là dựa theo những sự chỉ dẫn trên bản đồ để có thể tìm tới hang ổ của con boss và bắt đầu trận chiến.

Kế đó, tất cả mọi người đều vội vàng sửa soạn và kiểm tra lại toàn bộ trang bị lẫn hành trang của mỗi người để chuẩn bị tiếp tục lên đường.

Trong lúc đang sắp xếp lại toàn bộ các vật phẩm cất ở trong hòm đồ cá nhân của mình, Akane cũng không quên nhắc nhở cho các bạn của cô vài điều:

“Mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng hết chưa? Đừng quên dắt theo một vài bình HP, bình MP và bình phục hồi thể lực ở những chỗ thuận tiện nhất trên người để đề phòng cấp bách nhé. À, mà các cậu cũng phải kiểm tra lại độ bền của trang bị và các kỹ năng mới một lượt đi kẻo trong khi đang chiến đấu lại xảy ra trục trặc gì là hỏng bét đấy.”

“Rồi, rồi! Khổ lắm, nói mãi.” – Mai nhao nhao lớn tiếng đáp lại – “Mà tớ nói này Akane, cậu có cần phải cẩn thận quá mức như vậy không? Chuyện bé mà cứ thích xé ra to, rườm rà chết đi được!”

Akane lấy một ngón tay day thật mạnh vào giữa trán của Mai và răn dạy nói:

“Cậu đấy, lại vẫn cứ chứng nào tật nấy. Cũng chỉ vì cái thói hấp tấp nhanh nhảu đoảng này mà hồi bé cậu đã phải chịu thiệt thòi biết bao nhiêu lần rồi. Chẳng lẽ tới bây giờ vẫn còn không chừa sao? Kiểm tra lại toàn bộ để đề phòng bất trắc thôi thì cũng có mất mát cái gì đâu cơ chứ? Có gì mà rườm rà?”

“Ái ui!!! Thôi, thôi… tớ hiểu rồi không cần phải nói nữa thêm nữa đâu thưa quý bà bảo mẫu đáng kính.”

“Cái gì?!!! Cậu nói ai là bảo mẫu đấy hả?!”

“Ái… ái… đừng có day mạnh cái trán đáng thương của tớ như thế nữa mà.”

“Đừng có láo nháo nữa, cậu hãy nghiêm túc lại một chút đi xem nào.”

“Hức… tại sao cậu lại cứ luôn độc ác với tớ như vậy chứ Akane? Chẳng lẽ cậu không lo bộc lộ toàn bộ sự đanh đá của bản thân ra như thế sẽ dọa anh chàng pháp sư kia sợ chết khiếp sao?” – Vừa xuýt xoa ôm cái trán đỏ lừ, Mai vừa cắn môi hậm hực nói.

“Cậu còn dám nói lung tung cái gì đấy?”

Akane khẽ trừng mắt lên lườm Mai.

Thấy có vẻ như mình đã thực sự trọc giận Akane, Mai liền lấy tay lau mồ hôi rồi nhanh miệng đổi giọng nghiêm chỉnh:

“Rồi, thôi, tớ nghiêm túc lại rồi đây. Lúc còn ở trong làng tớ đã mua sẵn mấy bó tên dự trữ rồi. Cho dù có bắn từ giờ cho đến bình minh cũng không lo hết được. Bình HP và bình thể lực tớ cũng đã nhét hết đầy hòm đồ lẫn cả túi ngoài rồi… Ehhh?!!!”

“Hửm? Cậu làm sao vậy?”

“À thì tớ… tớ quên béng mất vừa nãy lên cấp vẫn còn chưa có cộng điểm chỉ số…. Teehee.”

Mai cố gắng nặn ra một nụ cười tinh nghịch.

“Cái gì?!” – Akane choáng váng – “Thế nếu như mình mà không nhắc thì chắc là cậu cũng chẳng thèm ngó vào kiểm tra cửa sổ thông tin đúng không?”

“Hì hì, đấy là… đấy là tớ cố ý để dành tới bây giờ mới cộng điểm đấy nhé. Hơn nữa chỉ là bấm có vài cái nút thôi mà cậu có cần phải làm lớn chuyện như thế không?… Ối! Thôi chết!!!”

“Sao thế? Lại có chuyện gì nữa?”

“Tớ vừa bấm nhầm nút nên thứ tự ở trên bảng kỹ năng cũng vì thế mà đều bị xáo trộn lên hết mất rồi… hu hu.”

“…”

Nhìn cô bạn thân của mình đang tỏ ra khổ sở loay hoay với ô cửa sổ thông tin cá nhân. Akane đành ngán ngẩm lắc đầu rồi lại hướng về phía Toru và Asako hỏi:

“Thế còn hai người các cậu đã có chuẩn bị gì rồi?”

“Về phần tớ thì đừng lo, tớ đã mua mấy bình MP dự trữ đủ để dùng cho một khoảng thời gian dài rồi. Ngoài ra tớ còn trang bị thêm cả một cái đai lưng chuyên dụng dùng để dắt mấy bình thuốc vào. Đây này, cậu nhìn xem có tiện không?”

Asako chỉ tay vào chiếc dây thắt lưng có cài thêm vài bình thuốc màu xanh lam mà cô vừa mới mặc vào.

“Ừm, cậu thật sự vẫn đúng là người chu đáo nhất bọn.”

“Còn tớ cũng đã chuẩn bị sẵn hai thanh thiết kiếm và hai tấm thiết khiên dùng để dự bị rồi. Chỉ cần cái nào mẻ là tớ sẽ đem ra thay ngay.”

Toru đứng ở bên cạnh Asako cũng hào hứng phát biểu.

“Ồ! Ít ra về khoản này cậu còn thấu đáo hơn cả Mai một chút.” – Akane trầm trồ khen ngợi.

“Hừ, cái tên này mà thấu đáo á? Akane, có phải cậu đi nước ngoài lâu ngày thành ra bị lú lẫn rồi không? Nếu như không có tớ và Asako nhắc nhở thì chắc gì hắn đã chuẩn bị chu đáo như vậy? Thử xem không có ai nhắc thì có thể hắn cứ như thế đi người không vào trong rừng rồi cũng không biết chừng.”

Mai vẫn còn chưa chịu an phận tiếp tục lên tiếng nói chen vào.

“Mai, vì sao cậu lúc nào cũng thích chế nhạo tớ vậy hả? Ở ngoài đời thực cậu trêu trọc tớ vẫn còn chưa đủ sao?”

Toru tỏ vẻ buồn bực nhìn Mai.

“Eh? Ai mà thèm gây hấn với một tên đầu đất như cậu chứ? Làm thế thì khác gì quá tự hạ thấp giá trị của bản thân mình rồi sao?”

“Cậu dám…”

“Tớ dám đấy còn cậu thì dám làm cái gì? Con trai con đứa gì mà cứ ăn nói đứt quãng như thế thì còn đòi dám làm gì nữa sao?”

“Thì tại cậu cướp lời không cho tới nói đấy chứ! Đúng là cái đồ thảo mai.”

“Cái gì? Cậu vừa nói cái gì hả? Có giỏi thì nhắc lại một lần nữa đi xem nào?”

Mai giận dữ, chống nạnh rướn người lên nói.

“Thôi, cho tới xin. Các cậu lại thế rồi.”

Asako thấy thế liền vội vàng chạy lại khuyên bảo.

Còn Akane thì lại chẳng hề có ý định can thiệp vào vụ lộn xộn lần này. Dẫu sao thì hai người này luôn gây gổ với nhau thường xuyên như cơm bữa cho nên dù bây giờ cô có đứng ra can ngăn thì bọn họ sau đó cũng sẽ tìm ra lý do khác để tiếp tục gây sự với nhau.

Khẽ rời ánh mắt nhìn sang một hướng khác, Akane bỗng tình cờ trông thấy anh chàng pháp sư đang đứng xoa cằm suy tư nhìn vào ổ cửa sổ kỹ năng cá nhân của anh ta.

Dù mọi chuyện liên quan tới anh chàng này dường như đã được Akane thu xếp ổn thỏa nhưng vẫn còn có một điều khiến cho cô cảm thấy băn khoăn mãi không thôi.

Tuy không thể nhìn thấy biểu tình trên nét mặt ẩn dưới lớp khăn quấn bịt mặt của anh ta nhưng kể cả vậy, từ lúc mới gặp cho tới bây giờ Akane vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng sự bình tĩnh, ung dung ẩn sâu bên trong ánh mắt đen láy kia của anh ta. Cho dù anh ta có bất cứ những biểu hiện cảm xúc nào đi chăng nữa thì ánh mắt kia vẫn như cũ không hề bị dao động một chút nào.

Nhất là trong suốt cuộc nói chuyện vừa rồi giữa hai người.

Điều này khiến cho cô bất giác có một loại dự cảm cứ như là ngay từ lúc đầu anh chàng này đã biết trước hết toàn bộ sự việc vậy.

“Không phải chứ? Chẳng lẽ mình lại trở nên yếu bóng vía tới mức này rồi sao?” – Akane khẽ che miệng nở một nụ cười xấu hổ thầm nghĩ.

Tạm gạt bỏ hết thảy những ý nghĩ miên man ấy sang một bên, cô bèn bắt tay ra sau lưng rồi chủ động tiến lại tới chỗ anh anh chàng pháp sư đang đứng.

“Wind, cậu có mang thiếu thứ gì không?… Nếu cần chúng tôi có thể chia sẻ cho cậu một ít.”

“Ah, cảm ơn lòng tốt của cô.” – Anh chàng pháp sư nhanh chóng gạt tay đóng lại cửa sổ kỹ năng rồi lại mở hòm đồ cá nhân ra thoáng nhìn –“Nhưng tôi nghĩ số lượng vật phẩm dự trữ mà tôi mang theo có lẽ là đã đủ dùng… Khục! Khục!”

“Ủa? Cậu làm sao vậy?”

“Xin lỗi, tôi… xin được rút lại lời khách sáo vừa rồi. Nếu không phiền cô có thể cho tôi mượn vài bình MP có được không? Tôi… tôi hứa sẽ trả lại cho cô sau.” – Anh chàng pháp sư ngần ngại xoa gáy nói.

Chứng kiến anh chàng pháp sư này đang tỏ ra rất lúng túng, không hiểu sao Akane bỗng dưng cảm thấy có một chút buồn cười. So với thái độ bình thản, nghiêm túc thì cử chỉ này của anh ta lại trông thân thiện, dễ gần hơn rất nhiều.

“Tất nhiên là được rồi. Để chút nữa tôi sẽ bảo Asa… à, ý tôi là Himawari đưa cho cậu vài bình để phòng thân.”

“Cảm ơn cô rất nhiều. Ừm, phải rồi. Ban nãy tôi quên vẫn còn có một chuyện muốn nhắc nhở cô nữa.”

“Vâng? Chuyện gì vậy? Tôi nghe đây.”

“Cô hãy bảo với các bạn của cô rằng nếu bọn họ muốn giao tiếp hay có điều gì muốn trao đổi với tôi thì hãy sử dụng chức năng hỗ trợ dịch thuật nhé.”

“Ơ… A!… Phải rồi!!!”

Akane vừa nghe anh chàng pháp sư nói xong thì liền lập tức lấy tay vỗ nhẹ vào trán. Lúc này cô mới sực nhớ ra là ở trong <<FHO>> còn có một loại chức năng này.

Akane vốn sử dụng tiếng Anh rất tốt cho nên cô cũng chẳng bao giờ cần phải dùng tới loại chức năng này. Có lẽ cũng bởi vì thế mà cô đã quên bẵng đi mất sự tồn tại của nó.

Chợt nhớ tới những lời bàn tán mà cô cùng với các bạn của mình nói về anh chàng này trước đó, Akane thoáng hoảng hốt quay lại nhìn anh ta hỏi:

“Chờ đã!!! Vậy hóa ra là cậu đã… cậu đã luôn dõi theo toàn bộ nội dung cuộc nói chuyện của chúng tôi ngay từ lúc đầu sao? Vậy là cậu đã… biết hết toàn bộ?”

Anh chàng pháp sư cũng không có lên tiếng trả lời mà chỉ nhún vai nhìn cô với một ánh mắt bất đắc dĩ rồi xoay người đi ra chỗ khác.

◊◊◊

Ước chừng khoảng hơn nửa giờ đi lòng vòng ở trong rừng. Cả nhóm Akane rốt cuộc cũng đã tìm tới được nơi trú ẩn của con boss.

Tuy dọc đường nhóm bọn họ cũng gặp phải sự cản trở của lũ sói nhưng mọi người ai nấy cũng đều đang tràn ngập tâm trạng hồi hộp cùng tinh thần hào hứng bừng bừng. Vì vậy mà tất cả những chướng ngại ấy đều bị xử lý rất nhanh gọn.

Suy cho cùng thì trận đấu sắp tới cũng chính là trận đấu boss đầu tiên ở trong trò chơi này của bọn họ.

Thậm chí là đối với cả Akane thì đây cũng là lần đầu tiên cô tham dự vào một trận đấu boss trong <<FHO>>.

Thực ra điều này cũng chẳng có gì khó hiểu bởi vì khi Akane còn chơi ở kỳ thử nghiệm, toàn bộ khoảng thời gian mà cô bỏ ra trong trò chơi chỉ là để đi… dạo chơi, ngắm cảnh và làm quen với các hệ thống cùng những chức năng mới lạ của <<FHO>> mà thôi.

Tuy lúc ấy, Akane cũng nghe nói có vài guild lớn chiêu mộ một số lượng lớn người chơi với mục đích lập ra một vài đội hình raid có quy mô rất lớn để đi khiêu chiến với những con boss nguy hiểm.

Việc này đương nhiên cũng đã khơi dậy lên sự hứng thú của Akane nhưng cô lại chỉ muốn chơi cùng với các bạn của mình và hoàn toàn không có ý muốn lập party với những người lạ mặt vì vậy mà cô quyết định bỏ qua hết toàn bộ những dịp chiêu mộ đó.

Thế cho nên chỉ huy trận đấu boss lần này cũng chính là một thử thách rất lớn đối với Akane.

Trở về với thời điểm hiện tại.

Đối diện với nơi mà cả nhóm Akane hiện đang đứng lúc này là một mảnh đất trống trải, rộng thênh thang được phủi đầy cỏ xanh mơn mởn. Phía hai bên mảnh đất này là hai hàng cây rậm rạp mọc san sát với nhau trông chẳng khác gì một bờ tường cây dầy đặc. Còn ở cuối đầu bên kia của mảnh đất thì bị chặn kín lại bởi một ngọn núi cao ngất. Mà nằm ngay dưới chân của ngọn núi ấy là một cái cửa hang to lớn và tối om đến rợn người.

Sau khi đảm bảo chắc chắn rằng tất cả mọi người đều đã chuẩn bị xong, Akane bấy giờ mới hít sâu vào một hơi rồi nhanh chóng sắp xếp nói:

“Mấy người các cậu không cần phải lo , chỉ cần giữ vững chiến thuật cơ bản như lúc chúng ta đi săn sói là được rồi.”

“Toru, mục tiêu lần này của chúng ta là một con boss thế nên cậu hãy cố gắng né những đòn tấn công gây sát thương mạnh của nó hết mức có thể kẻo Asako không thể hồi máu kịp cho cậu được thì tất cả chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn đấy. Ngoài ra cậu cũng phải chú ý sử dụng những kỹ năng khiêu khích cho hợp lý một chút để kiểm soát aggro[1] nhé. Lúc trước đi săn, đã mấy lần cậu mắc lỗi để xổng vài con tấn công bọn mình rồi đó.”

“Cậu yên tâm, mấy lần đó là do tớ vẫn còn đang thích ứng với hệ thống chiến đấu mà thôi. Còn bây giờ thì tớ đã cảm thấy quen tay hơn nhiều rồi.” – Toru vỗ ngực, tự tin đáp.

“Tốt! Còn Asako. Trước mắt cậu chỉ cần tập trung hồi máu, chữa trị cho một mình Toru giống như lúc trước là tốt rồi. Nhất là cậu phải nhớ đừng bao giờ có sử dụng hết mana mà hãy cố chừa lại một ít để đề phòng cho những tình huống khẩn cấp nhé. Khi nào thanh MP giảm xuống còn có một phần ba thì cậu cứ uống vào một bình MP để chậm rãi phục hồi là được rồi. Nếu nhóm damagers bọn mình mà cần tới trợ giúp thì mình sẽ nhắc cho cậu.”

“Tớ hiểu rồi.”

Thấy Akane bố trí tỉ mỉ như vậy, Mai bỗng vu vơ thở dài nói:

“Ài! Nhớ ngày nào cậu vẫn còn là noob mới biết chơi game cái gì cũng không biết làm cho tớ phải dẫn dắt đến mệt cả hơi. Ấy thế mà bây giờ đã trở thành người chỉ huy cả nhóm rồi. Mọi thứ thay đổi cũng thật là chóng mặt quá đi.”

“Oh, được thôi. Nếu cậu muốn thì mình sẽ để cho cậu được toàn quyền dẫn đội.”

“Thôi, thôi tớ không gánh vác nổi đâu.” – Mai lắc đầu nguầy nguậy – “Việc này cứ để cho cậu, một người không chỉ có dày dặn kinh nghiệm mà lại còn thông minh, tài trí, xinh đẹp, dũng cảm, yêu kiều… hừm, còn gì nữa nhỉ?”

“Dừng lại! Ai cần cậu tâng bốc cớ chứ? Nghe sến chết đi được. Cậu đấy, chỉ được cái lẻo mép là giỏi thôi.”

Akane vội vã khoát xua ngăn cản không cho Mai thao thao bất tuyệt thêm nữa.

“Hì hì…”

“Được rồi, đừng kéo dài thời gian nữa. Chúng ta bắt đầu thôi.”

Vừa nói, Akane cũng đồng thời nhìn về phía anh chàng pháp sư rồi ra hiệu ý bảo anh ta chuẩn bị sẵn sàng.

Anh chàng pháp sư cũng lập tức đáp lại ý tứ của cô bằng một cái gật nhẹ.

Và kế đó, dưới sự dẫn đầu của Toru, cả nhóm Akane bắt đầu thận trọng nuối đuôi nhau tiến vào bên trong khu vực bãi đất trống.

“Soạt, soạt…”

Từng bước chân của mỗi người dẫm lên bề mặt thảm cỏ đều phát ra thành những thanh âm sột soạt. Một bước, năm bước rồi mười bước…

Mặc dù nhóm người Akane đã tiến nhập vào bên trong khu đất này được một lúc nhưng xung quanh vẫn chẳng hề có một chút động tĩnh nào cả. Mọi thứ vẫn cứ chìm trong yên lặng, yên lặng tới mức khiến cho tình huống bỗng dưng trở nên căng thẳng tới dị thường.

“Lạ thật, tại sao mãi mà vẫn chưa có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ?”

Toru sốt ruột, đảo mắt nhìn quanh.

“Đừng nói là chúng ta phải đi vào bên trong cái hang kia đấy nhé. Có chết tớ cũng không bao giờ muốn đi vào trong đó đâu” – Mai mếu máo chỉ tay vào cái hang phía trước nói.

“Akane, chúng ta làm gì tiếp đây?” – Asako cũng hơi lo lắng hỏi.

“Không cần phải nóng vội. Chừng nào tiến tới giữa khu đất thì mọi người dừng lại chờ một lúc thử xem. Dẫu sao thì chúng ta cũng đã đi vào bên trong lãnh địa của con boss rồi thì sớm muộn gì nó cũng phải xuất đầu lộ diện mà thôi. Mấy cái kiểu trì hoãn này chủ yếu cũng là do trò chơi muốn gây áp lực cho chúng ta mà thôi. Thế nên mấy cậu cũng đừng có cuống lên như vậy.”

Dù cho bị áp lực rất lớn đè nặng lên vai nhưng Akane vẫn cố gắng giữ nguyên vẹn sự tỉnh táo của cô như lúc ban đầu.

Nghe theo sự phân phó của Akane, khi năm người bọn họ đi tới giữa khu đất thì tất cả liền lập tức dừng lại.

“Grừ… Grừ… rừ…”

Trong khi mọi người vẫn còn thắc mắc không biết phải làm gì tiếp thì đúng lúc này, từ bên trong cái hang tối om kia bỗng dưng phát ra những tiếng gầm gừ âm ỉm trầm thấp khiến cho cả nhóm Akane đều bị một cảm giác ớn lạnh đột ngột bao trùm cả toàn thân.

Tiếp theo đó có một cặp mắt vàng khè bất thình lình vụt sáng lên như hai ánh đèn pha ở giữa bóng tối.

Và cũng chẳng để cho cả nhóm Akane phải đợi thêm, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người. Một thân ảnh khổng lồ chậm rãi dẫm từng bước đi ra khỏi cái hang.

Đó là một con sói có thân hình rất cao lớn, ước chừng khoảng hơn hai mét. Toàn bộ nửa phần bên trên của nó được bao phủ bằng một bộ lông màu đỏ sẫm trông vô cùng đẹp mắt, còn ở nửa phần bên dưới thì lại được bao bọc lại bởi một lớp lông màu trắng toát nom khá là mềm mại. Hai màu đỏ – trắng trên bộ lông cùng kết hợp hài hòa lại với nhau khiến cho vẻ ngoài vốn đã hùng dũng của con sói này có thêm được sự oai vệ và uy mãnh rất đặc trưng.

<<Boss – Wolf King>>

Dưới tầm nhìn của mỗi người, ở trên đỉnh đầu con sói này chợt hiện lên một cái bảng tên trong suốt cùng với một ký hiệu hình thoi màu đỏ để đánh dấu mục tiêu thù địch. Bên cạnh đó, hai thanh HP màu xanh lục dài ngoẵng của nó cũng lần lượt xuất hiện ở ngay bên cạnh cái bảng tên.

“Má ơi! Đây mà còn là sói nữa sao? Tại sao nó lại cao lớn như một… con voi vậy hả trời?”

Vừa trông thấy hình dáng dọa người của con boss, Mai lập tức sợ hãi bụm miệng thét lên một tiếng.

“Chà, chà! So với dự liệu còn muốn khủng hơn. Càng lúc tớ càng thích trò chơi này rồi đấy!”

Khác với phản ứng của Mai,Toru thì lại tỏ ra vô cùng phấn khích.

“Liệu chúng ta có khả năng thắng được nó hay không?”

Asako sốt sắng nhíu mày nhìn con boss.

Còn anh chàng pháp sư thì chỉ đơn giản nheo mắt nhìn con boss một cách hờ hững rồi chậm rãi rút chiếc “đũa phép” ra chuẩn bị tư thế có thể niệm phép bất cứ lúc nào. Cũng không biết là ở trong đầu anh ta đang suy nghĩ cái gì.

“Mấy cậu còn không mau dàn ra đứng về vị trí chiến đấu đi, còn đứng ngây đấy nhìn để làm gì?” Quan sát thấy ngoài anh chàng pháp sư ra thì các bạn của mình vẫn còn đang đứng ngây ra như phỗng, Akane bèn cao giọng nhắc.

Vừa nghe được tiếng nói của cô, Toru, Mai và Asako mới vội vàng phản ứng lại, cùng dương cao vũ khí của mình lên và đẩy mạnh tinh thần chuẩn bị chiến đấu lên tới mức cao nhất. Bên cạnh đó, trái tim của mỗi người bọn họ cũng đều bắt đầu đập nhanh hơn so bình thường.

Thế nhưng trái với tưởng tượng của mọi người, con <<Wolf King>> này cũng không có nhào tới tấn công mà chỉ vẻn vẹn dùng một loại ánh mắt đầy cao ngạo nhìn bọn họ.

Đó là một loại ánh mắt nhìn từ trên cao nhìn xuống.

“Con sói này cũng thật là kiêu ngạo quá đi, trông bộ dáng kia thật là đáng ghét.” – Mai tỏ ra khó chịu lầm bầm.

“Chú ý vào, đừng có mà phân tâm.”

Akane lấy tay huých nhẹ vào người Mai khẽ nói.

Năm người Akane tiếp tục đứng yên tại chỗ kiên trì chờ đợi động thái tiếp theo của con <<Wolf King>> này.

Một lát sau.

Rốt cuộc thì <<Wolf King>> cũng đã có dị động.

Chỉ thấy nó quay người nhảy chồm lên bên trên cái cửa hang mà nó vừa mới bước ra rồi sau đó hiên ngang giương cao cái cổ tru dài lên một tiếng.

“Húúúúú….”

Tức thì từ bên trong cái hang bỗng phát ra những tiếng động ồn ào, Rất nhanh sau đó có một đàn sói vô cùng đông đúc bỗng thi nhau ào ạt chạy ra ngoài.

Mặc dù mỗi con trong số đó chỉ có level một và nếu là chỉ cần giải quyết lần lượt theo từng nhóm nhỏ thì đối với cả nhóm Akane cũng không phải là chuyện khó khăn gì.

Thế nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ số lượng của bọn chúng.

Sau khi Akane tranh thủ nhanh mắt sơ sơ đếm thoáng qua thì cô nhận thấy bọn chúng có tới khoảng hơn năm mươi con!

Đàn sói này sau khi xuất hiện thì lập tức chạy tản ra hai thành hai phía khác nhau rồi dần dần kết thành một vòng tròn bao vây xung quanh cả nhóm Akane vào bên trong.

Đối diện với cả một đàn sói đang ùn ùn chạy xung quanh cả nhóm người mình như thế, mọi người ai nấy cũng không khỏi hãi hùng trước cái tràng cảnh kinh hoàng này.

“Không phải chứ? Ở đâu ra mà lại lắm sói như thế này?”

Tuy vẫn đang giữ tư thế giương cao cây cung nhưng hai chân của Mai cũng đã run lẩy bẩy từ lúc nào.

“Thôi xong. Nếu là tám, chín con thì chúng ta còn đấu lại được chứ cả một đàn đông đúc cùng một lúc thế này thì chúng ta chống lại bọn chúng kiểu gì bây giờ?”

Dù chưa có lâm trận chiến đấu nhưng trên cổ áo của Toru cũng đã thấm đẫm những giọt mồ hôi.

Còn Asako tuy cũng rất sợ nhưng cô vẫn mím môi đứng vịn chặt vào chiếc quyền trượng ở trên tay mình.

Ba người bọn họ rõ ràng đều đang tỏ ra rất hoang mang.

Duy chỉ có Akane và anh chàng pháp sư vẫn bảo trì được thái độ điềm tĩnh để đối mặt với trận thế đồ sộ này.

“Mọi người bình tĩnh lại, chẳng lẽ mới có giai đoạn đầu tiên của trận đấu boss thôi mà đã dọa cho các cậu sợ tới mức này rồi sao?”

Mặc dù ngoài miệng vẫn còn nói ra những lời cứng rắn để bảo trụ tinh thần chiến đấu của mọi người thế nhưng đến ngay cả bản thân Akane cũng thực sự không biết phải làm gì ở trong tình thế nguy nan như lúc này.

“Phải làm sao đây?” – Akane thoáng bối rối tự hỏi.

Ngay khi Akane còn đang cảm thấy bí bách thì anh chàng pháp sư bỗng vội tiến lại đến bên cạnh cô rồi sau đó thì ghé sát vào tai cô nói thầm:

“Theo tôi, cô hãy nên cho mọi người đứng dựa lưng vào với nhau để triển khai ra một vòng tròn phòng ngự. Dựa theo loại trận hình này mọi người có thể dễ dàng tiếp ứng lẫn nhau. Ngoài ra nó còn đem lại cả một thế phòng thủ, phản công cho bất cứ đợt tập kích từ mọi hướng. Chừng nào lũ sói này vẫn còn chưa có đồng loạt cả đàn xông lên tấn công chúng ta cùng một lúc thì chứng đó chúng ta vẫn còn có dư cơ hội để chống đỡ lại.”

“Gần… gần quá…”

Bị hành động không hề được báo trước này của anh ta làm cho bị bất ngờ, Akane liền không tự chủ được mà khẽ giật nảy mình dịch nhanh sang bên cạnh một bước.

Cũng không biết anh chàng pháp sư vô tình hay cố tình nhưng vừa rồi cô đã cảm nhận được rõ mồn một hơi thở nồng ấm của anh ta.

Và cũng ngay tại thời điểm đó, trái tim nhỏ bé của cô cứ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực ngay tức khắc vậy.

Đây là lần đầu tiên trong đời Akane tiếp xúc với một người con trai cỡ tuổi mình ở một khoảng cách gần tới như vậy.

Thậm chí là đối với cả Toru, người bạn từ thủa thơ ấu của cô. Akane cũng chưa hề có những hành động tiếp cận giống như vừa rồi.

Mà dù cho có nói tất cả bọn họ chỉ đều đang ở bên trong một trò chơi đi chăng nữa thì cũng chẳng thay đổi được điều gì cả. Bởi vì <<FHO>> cũng chẳng phải là một trò chơi bình thường mà là một trò chơi sở hữu công nghệ thực tế ảo.

Thế nên mọi cảm giác mà Akane vừa mới trải niệm cũng có thể nói đều là thật.

Nghĩ tới những cảm xúc xấu hổ mà mình vừa mới cảm nhận, Akane thoáng đỏ mặt quay lại liếc nhìn anh chàng pháp sư bằng một ánh mắt đầy u oán.

“Sao vậy? Có chuyện gì vậy? Tôi có nói gì không đúng sao?”

Anh chàng pháp sư cảm nhận được ánh mắt phức tạp của Akane đang chăm chăm nhìn mình thì cũng tỏ vẻ khó hiểu nhìn cô.

“Không,,, không có gì, cậu nói có lý lắm. Có lẽ chúng ta cũng chỉ còn phương án này thôi.”

Trông thấy dáng vẻ vô tội của anh ta, Akane cũng chỉ đành phải thở dài ra một tiếng rồi nhanh chóng vứt bỏ chuyện này ra khỏi đầu. Dù sao thì bọn họ vẫn còn đang phải đối mặt với tình huống nguy hiểm ở trước mắt thì còn lấy đâu ra thời gian để ý tới những chuyện khác nữa.

Trận đấu boss rốt cuộc cũng đã tới hồi mở màn!

Trở về Chương 8Tới [[]]

Chú thích

  1. aggro – mức độ thù địch. Đây là một dạng thuật ngữ hay dùng trong game, ý chỉ mức độ thù địch của quái vật hoặc boss đối với người chơi.
  • Một chút lý giải: Ở trong hầu hết những trò chơi RPG hay MMORPG, nếu người chơi gây một lượng sát thương cao hay hồi máu cho đồng đội bằng những phép thuật chữa trị thì sẽ rất dễ dẫn tới sự chú ý thù địch của mục tiêu và còn có thể bị tấn công. Thế nên trọng trách hàng đầu của các Tanker là phải kiềm chế mục tiêu bằng những kỹ năng khiêu khích để luôn luôn giữ mức độ thù địch cao nhất về phía mình. Từ đó tạo điều kiện thuận lợi cho đồng đội hành động.


Tìm hiểu Tour du lịch Hàn Quốc giá rẻ từ Hà Nội hấp dẫn. nếu không đủ tiền thì đi Du lich Sapa cũng được. Tham khảo thêm Kệ siêu thịKệ kho chứa hàng
Sống mái với quả Du lịch Châu Âu | Du lịch Úc | Du lịch Tết Nguyên Đán 2017
Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2016 ValvrareTeam. Power by thailand tours. Hosted by local tour operator
Made with in Novel