Tập 1 – Chương 1

Tập 1 – Chương 1
3.5 (70%) 2 votes

THÔNG BÁO


Hiểu đúng về Trader Coin, Cách Trader Coin an toàn.

QÙA TẶNG DÀNH CHO NGƯỜI MẤT GỐC TIẾNG ANH HOẶC ĐANG CẦN HỌC TIẾNG ANH

Chương một (第一章)

Tôi không nhớ lắm về chuyện kiếp trước, mà cũng không thấy cần phải nhớ.

Tên tôi bây giờ là Vaito. Có thể mọi người không mấy quan tâm, nhưng cá nhân tôi muốn mọi người chú ý cách phát âm.

Hiện tại, tôi thuộc về ma tộc.

“Ngài Vaito, quá trình xâm nhập đã hoàn tất ạ.”

“Được rồi. Nếu thấy ám hiệu của đội tiền trạm thì hãy tấn công, không cần chờ mệnh lệnh của ta.”

“Rõ.”

Người sói là chủng tộc có thể biến đổi từ hình dáng con người sang dạng sói.

Trước lúc biến đổi, tôi có gương mặt tầm thường với những đường nét giống hệt kiếp trước. Thế nhưng sau khi biến hình, tôi là một con sói đen.

Mặc dù dáng vẻ đó khiến loài người kinh sợ, bản thân tôi lại tự tin rằng mình ngầu ra phết. Có vẻ quyết định đầu thai vào chủng tộc này là chuẩn quá rồi.

Hiện tại, tôi là sư đoàn phó sư đoàn Ma Vương số ba, trực thuộc quân đội của Ma Vương. Đó là chức vụ hiện giờ của tôi. Nghe thì to tát đấy nhưng quy mô của mỗi sư đoàn không lớn lắm, vả lại có đến vài người là sư đoàn phó.

Lần này, tôi chỉ huy năm mươi sáu người sói, cộng thêm khoảng hai trăm công binh khuyển nhân mượn từ sư đoàn trưởng.

Mục tiêu tấn công là một thành phố thương mại ở biên giới. Đó là một thành phố nhỏ có tường thành bao quanh, với dân số khoảng ba nghìn người.

Thành phố đó tên là Ryuun Height.

Từ sâu trong rừng thẳm, tôi phóng tầm mắt nhìn xuống thành phố dưới chân đồi. Bên cạnh tôi là các khuyển nhân truyền tin báo cáo tin tức mới.

“Ước chừng có khoảng hai trăm quân địch đóng quân, chúng đang phân tán lực lượng để đảm bảo an ninh.”

“Thông tin chính xác đấy chứ?”

Cậu lính trẻ giống như chó Beagle liền nghiêng đầu bối rối.

“Đây là tin tức từ đội người sói trong lúc xâm nhập đưa lại, chúng thần không biết…”

“Nói cũng đúng.”

Nhiệm vụ chúng tôi được giao là “chiếm giữ”, không phải “tiêu diệt”.

 

Vừa đi tôi vừa ra lệnh cho đám lính truyền tin.

“Lệnh cho toàn đội khuyển nhân bắt đầu tiến quân theo kế hoạch.”

“Rõ.”

Nhìn theo toán lính truyền tin đang lần lượt quay lại từng đội, tôi bước về hướng thành phố.

Ryuun Height là một thành phố buôn bán khá sầm uất, nên cổng thành luôn mở sẵn. Tuy nhiên, dù nhộn nhịp đến mấy cũng không giấu được vẻ tiêu điều.

Tường thành rất thấp, chỉ có vài mét. Bức tường đắp đất được xây dựng đơn sơ, chỉ gia cố thêm bằng đá và gỗ, nhằm mục đích ngăn chặn dã thú và kẻ trộm xâm nhập hơn là phòng thủ cho một cuộc vây hãm.

Như thế này có ổn không nhỉ?

Ở cổng thành có vài tên lính gác đang giám sát những gánh hàng rong và những người hành hương. Hầu hết mọi người đều thuận lợi qua chốt.

Tôi cũng bị khám xét. Nhưng tôi bây giờ dù nhìn thế nào cũng trông như một thanh niên loài người bình thường, với mái tóc đen thẫm.

Cứ tưởng rằng có thể đi qua trót lọt, bỗng một tên lính canh với trang bị đơn giản, chỉ có mũ giáp, tay cầm đoản giáo, ngăn tôi lại.

“Tên kia, ta chưa thấy mặt ngươi bao giờ.”

Tôi lấy từ trong túi hành lý vác trên vai ra một ống sáo có hình con chim.

“Tôi là bên môi giới, tới giao hàng ống sáo đồ chơi cho cửa hàng Petun.”

“Ra thế!”

Tay lính canh với tay cầm lấy ống sáo, thổi nhẹ. Một âm thanh ro ro ro ngốc nghếch vang lên.

“Hay ho phết nhỉ?”

“Thú vị đấy.”

Trước khuôn mặt tươi cười của tôi, tên lính cười gượng, đem trả lại ống sáo.

“Qua đi.”

“Cảm ơn.”

Đúng lúc đó, khu vực cổng thành đột nhiên ồn ào hẳn lên.

“Có quái vật…”

“Cứu tôi với!!”

Những người bán rong tay xách hành lý, gấp gáp chạy thục mạng.

 

Xung quanh lập tức trở nên hỗn loạn. Toán lính canh liền bao vây những người bán rong.

“Quái vật nào?”

Dứt lời, đám người đó mặt mày xanh lét, đáp.

“Là chó! Một đám người mặt chó! Chúng có vũ khí!”

“Chúng đông lắm!”

“Mau lên! Mau tấn công chúng đi!”

Đám lính canh quay đầu nhìn nhau, nhanh chóng bắt đầu hành động.

“Gióng chuông đi! Ba lần!”

“Truyền tin cho sở chỉ huy! Báo cho các cổng thành khác nữa!”

“Đóng cổng thành! Mọi người mau vào trong!”

Những kẻ du mục nháo nhào, người dân ôm trẻ con bỏ chạy, khung cảnh trở nên hỗn loạn khủng khiếp.

Mặc khác, toán lính gác cũng khá ưu tú, được huấn luyện kỹ càng, tuyệt đối không hành động thừa thãi, được chỉ huy tài tình, khí sĩ lên cao.

Tôi trà trộn trong đám đông vào thành phố, sau đó rút ra một ống sáo trong đống hàng buôn. Để tránh bị phát hiện, tôi dứt khoát thổi một hơi.

Không có âm thanh nào phát ra. Nhưng người sói chúng tôi có thể nghe thấy được. Vì đây là âm thanh gọi sói.

Kế hoạch tác chiến chuyển sang giai đoạn tiếp theo.

Để tránh bị nghi ngờ, tôi từ từ hướng về phía trung tâm thành phố. Ở đó có tòa nhà tổng thành.

Chỉ một lúc sau, trung tâm thành phố cũng trở nên hỗn loạn.

“Có quái vật!”

“Quái vật hóa chó!”

Có vẻ như đội người sói thâm nhập từ trước đã biến hình và bắt đầu hành động. Đám đông bùng nổ.

Thế nhưng đám lính canh phiền toái vẫn chôn chân trên tường thành.

Thông tin nhiễu loạn khiến tình hình càng trở nên tồi tệ hơn. “Bên ngoài thành có khuyển nhân” với “Bên trong thành có người sói” cứ rối tung rối mù hết cả.

“Là quái vật chó đấy!”

“Binh lính đang ứng phó rồi. Không sao đâu!”

“Vậy… vậy sao.”

Quả là sự hỗn loạn hoàn hảo. Tuy nhiên, tôi muốn phân biệt rõ ràng giữa khuyển nhân dễ thương và người sói can trường. Chúng tôi không phải loài chó.

Diễn biến đúng như dự định, các vấn đề mà tôi lo lắng từ trước đã không xảy ra. Cũng sắp tới lúc rồi, tôi quyết định biến thân.

Hít một hơi thật sâu, tôi giải phóng những xung động ẩn giấu sâu trong cơ thể.

“Grào…”

Dù có biến hình bao nhiêu lần thì cảm giác vẫn rất mới mẻ. Sức mạnh tràn trề, sinh lực dâng cao. Cảm giác phấn khích dồn dập giống như trẻ con vậy.

Nhưng đương nhiên, đối với mọi người xung quanh thì chẳng có gì là thích thú cả.

“Hả????”

“H á á…”

“Ma quỷ!”

Hừ, tôi không phải quỷ. Tôi thuộc về ma tộc.

Dù hay bị loài người gọi là ma quỷ, nhưng người sói là sinh vật có trí tuệ và văn hóa, tập hợp lại thành gia tộc. Tuy rằng con người cũng giống như sói hay ngựa, đều là động vật có vú, nhưng bọn họ lại cực kỳ ghét bị gọi như vậy.

Cũng như thế, mặc dù chúng tôi đúng là một chủng loài ma quỷ, nhưng tôi muốn được gọi là “ma tộc”.

Đã nói tôi rất câu nệ tiểu tiết đối với những người xung quanh mà.

“Này, anh lính canh! Ma sói kìa!”

Đã bảo là ma tộc cơ mà.

Đối với đám người đang lên cơn hoảng loạn, tôi chỉ cười khổ. Hơn nữa, bây giờ tôi lại đang trong lốt quái vật hình người đầu sói, nên nhìn càng giống nhe nanh đe dọa.

“Khỏi lo đi, ta không ăn thịt các ngươi đâu!”

Không được rồi. Chẳng ai thèm nghe cả. Hỗn loạn hơn so với dự kiến.

Hành lý và hàng hóa nằm ngổn ngang khắp nơi. Những kẻ sợ tới mức cứng cả người thì cố lăn lộn chạy trốn. Đến khi nhận ra thì đường phố đã chẳng còn ai nữa.

 

Mọi người đều trốn vào trong các cửa hàng và những con hẻm nhỏ.

Với khứu giác và thính giác của người sói, bao nhiêu người trốn ở đâu tôi đều rõ hết. Tôi cũng biết nhất định họ sẽ rất sợ rồi, nhưng sợ hãi tới mức đó thì loài người bọn họ chắc hẳn sẽ tự làm mình bị thương.

Giống như anh hùng biến thân vậy, tôi cứ nghĩ là sẽ ngầu ngoài sức tưởng tượng cơ.

Khu vực này cũng là nhiệm vụ trong tương lai.

Tôi thở dài một hơi, đá mấy viên sỏi lát đường rồi nhẹ nhàng nhảy lên.

Thân thể nhẹ bẫng trong không trung, tôi nhảy vọt lên tới độ cao của một ngôi nhà ba tầng. Tại đây tôi có thể thấy bao quát toàn cảnh thành phố.

Đúng như dự định, đội người sói đang bao vây tòa nhà tổng thành. Có vẻ vẫn còn vài tên lính cảnh vệ, nhưng cũng chỉ là vùng vẫy trong tuyệt vọng thôi.

“Mặc dù tôi đã lệnh hạn chế giết chóc hết mức có thể… Nhưng mà xem ra hết cách rồi.”

Rất khó để kìm nén sức mạnh cơ bắp và ý chí chiến đấu của người sói.

Tôi chạy dọc theo mái nhà gần đây rồi nhảy xuống trước cửa tòa tổng trấn.

Thật không may, đúng lúc đó binh lính tăng cường xuất hiện.

“Bảo vệ ngài Tổng trấn!”

“Tấn công!”

Có năm tên lính rút gươm và lao vào tấn công tôi từ phía sau lưng. Tôi tung cú đá hậu, nhẹ nhàng thổi bay tên đầu tiên xông tới, rồi ngoảnh mặt lại, bắt đầu tấn công.

Tôi dùng tay chặn ngang lưỡi kiếm đang chém xuống, bẻ gãy nó.

Nếu dùng móng vuốt thì sẽ xé xác tên lính đến chết mất, nên tôi chỉ đấm nhẹ vào giáp ngực của hắn.

“Hự!”

Bỏ xừ, quá tay rồi hả? Nương tay khó hơn là tôi nghĩ.

Hết cách rồi, tôi quyết định đốn ngã ba tên còn lại bằng cú đá tầm thấp. Chắc chắn chân bọn chúng sẽ bị gãy nát, nhưng sau này dùng phép thuật để chữa trị là ổn.

Trong lúc tôi suy tính như vậy thì cả năm tên lính đã nằm lăn lóc trên vỉa hè lát đá.

“Ta sẽ chữa thương cho các ngươi sau, còn giờ thì cứ ngủ ngoan đi đã.”

Nói dứt lời, tôi liền xông vào cửa sổ tầng hai tòa nhà Tổng trấn. Thứ tôi vừa đập vỡ nát là một khung cửa kính kém chất lượng, thứ hiếm khi tôi nhìn thấy trong kiếp trước. Độ dày thì không đồng đều, đã thế còn có bong bóng và cặn vẩn đục khiến độ trong suốt của kính bị giảm sút.

Sau khi điềm nhiên đập vỡ tấm kính trị giá tương đương thu nhập một tháng của tầng lớp giàu có ở thế giới này, tôi bước vào tòa nhà Tổng trấn.

Nơi tôi vừa nhảy vào là văn phòng làm việc của Tổng trấn, giống như đã điều tra từ trước.

Không ngoài dự đoán, Tổng trấn đang ở đây.

“Ai đấy?”

Một người phụ nữ khoảng hai mươi tuổi nhìn tôi chằm chằm. Cô ta đang mặc bộ đồ kiểu vest, đó là trang phục dành cho các nam quý tộc. Một thanh kiếm được đeo ở bên hông.

Rất cứng nhắc, nhưng không kém phần diễm lệ. Mặc dù là nam phục nhưng cô khoác lên người rất tự nhiên, cứ như là phục trang bình thường vậy. Nó gây cho tôi ấn tượng rằng bộ trang phục này khiến cô ta năng động hơn.

Không, bây giờ không phải là lúc trầm trồ.

Tôi liếc nhìn quanh căn phòng, không có bóng dáng của cảnh vệ. Khứu giác và thính giác cũng không nghe ngóng thấy được gì. Ở bên ngoài căn phòng chỉ có dấu hiệu của người sói.

Cố gắng để không tỏ vẻ chán ghét, tôi cúi đầu chào Tổng trấn.

“Ta là sư đoàn phó sư đoàn Ma Vương số ba, Vaito. Nếu không lầm thì ta đang có vinh hạnh được diện kiến ngài Tổng trấn Airia, phải không?”

“Đúng vậy.”

Gương mặt Tổng trấn Airia trắng bệch, nhưng vẫn gật đầu một cách kiên cường. Đôi môi thấp thoáng run rẩy, không thốt nên lời nào nữa.

Tuy rằng không đến mức có khí chất Hoàng đế, nhưng cô ta hoàn toàn có tư chất của một vị tướng. Ít nhất là cũng hơn tôi.

Đánh giá đây là một kẻ thù đáng kính trọng, tôi hạ giọng nói chuyện nhẹ nhàng từ tốn nhất có thể.

“Quân đội của ta đã kiểm soát toàn bộ thành phố Ryuun Height. Có chống cự cũng chỉ vô ích mà thôi. Hãy đầu hàng đi!”

“Không bao giờ có chuyện đó!”

Gương mặt vẫn tái nhợt như thế, bàn tay nắm chặt, cô ta hét lên. Cô ta là một nhân vật có số má, nhưng có vẻ không dễ bảo chút nào.

“Thành phố Ryuun Height này là một đô thị đồng minh có vị trí chiến lược quan trọng, dưới quyền kiểm soát của Ma Vương.”

Tôi gằn giọng gay gắt hơn một chút để khiến cô im miệng.

“Bọn ta thà chết còn hơn!”

Tôi nhe nanh vuốt, thủ thế.

Hệt như dự doán, ngài Tổng trấn sợ muốn chết đứng, toàn thân run rẩy.

Cũng dễ hiểu thôi, đối phương là người sói cơ mà, loài quái vật xé toạc áo giáp hạng nặng với móng vuốt, di chuyển nhanh nhẹn hơn bất cứ kỵ binh nào. Đối thủ mà một tiểu thư quý tộc không có cửa đánh thắng.

Tôi tiến thêm một bước đầy khiêu khích.

“Vì danh dự của ngài Tổng trấn, ta sẽ ban cho ngươi đặc quyền được đánh một chọi một đến chết. Nào, rút kiếm ra!”

Nói đoạn, cô ta vội vàng với tay sang thanh kiếm đeo bên hông, nhưng tay cầm run rẩy. Cô không quen chiến đấu, điều đó đã rõ ràng như ban ngày.

“Ta, ta là nhị đẳng lãnh tước[1], là Tổng trấn của Ryuun Height…”

Cô ta đang hoảng loạn hay đang cố xưng danh thị uy trước cuộc đấu một chọi một vậy? Ở cái thế giới này thì rõ ràng là rút gươm rồi mới tự xưng danh chứ.

Tôi nhe nanh, khẽ tru một tiếng. Kính cửa sổ rung lên bần bật.

“Á…”

Tôi không tự chủ được mà cười phá lên. Đối phương không thể đối đầu với người sói. Nếu là tôi ở kiếp trước thì chắc đã sợ đến đờ đẫn cả người ra rồi.

Thế là tôi ngừng hú, tiến lại gần khuôn mặt của vị Tổng trấn đang ngã khuỵu trên tấm thảm.

“Ngươi nghĩ dùng thanh kiếm như thế kia để đánh bại người sói chắc? Kể cả khi ngươi có đánh thắng được ta thì cũng không thể cứu được thành phố này đâu. Bỏ cuộc đi!”

Vừa dứt lời, Airia nhặt thanh kiếm lên, hướng mũi nhọn về phía mình. Gương mặt cô tái nhợt, đôi môi run rẩy.

“Nếu, nếu vậy thì…”

“Chờ, chờ, chờ đã…”

Tôi vội vàng đoạt lấy thanh gươm từ tay cô nàng. Con bé này thật là khó lường mà!

Vì có chút gấp gáp nên tôi đã nắm vào lưỡi gươm. Dù không tới mức cắt xuyên qua làn da dày của người sói, nhưng ít nhiều thì nó cũng khá là đau, giống như bắt một cái thước kẻ nhựa vậy.

“Tự sát cũng chẳng ích gì đâu. Dùng cái đầu một tí đi!”

“Đầu?”

Airia nhìn tôi với biểu cảm vô cùng ngu ngốc. Chắc cô ta sốc quá nên tâm trí đóng băng luôn rồi.

Tôi thở dài một hơi rồi đáp lời.

“Thế này nhé, quân đoàn Ma Vương chúng ta chỉ chiếm đóng thành phố chứ không sát hại dân thường, nhưng thế cũng đáng sợ rồi. Hiểu chưa?”

“Ơ, ơ… Hiểu.”

Airia gật gật đầu như đứa trẻ con.

Tôi cũng gật gù, tiếp tục thuyết phục.

“Bọn ta có ý định cai trị con người, nhưng không có giết chóc hay nô dịch gì cả.”

“Hả?”

Sao lại phải ngạc nhiên đến vậy hả?

Cô nàng chất vấn tôi với vẻ mặt khó hiểu.

“Vậy, vậy… các người đến cùng là vì cái gì…”

Tôi cảm thấy, xem ra có quá nhiều hiểu lầm về quân đội của Ma Vương.

Chậc, dù sao thì bây giờ cứ thuyết thục đã.

“Tắm máu không phải mục đích của bọn ta. Bởi vậy, các ngươi vẫn có thể sinh sống như cũ. Để làm được điều đó, bọn ta cần một thống lĩnh là con người. Ngươi hiểu chưa?”

“Ờ…ờ… Vậy là, nói cách khác, ta vẫn tiếp tục làm Tổng trấn?”

“Đúng rồi đó!”

Không hổ danh là Tổng trấn, hiểu vấn đề rất nhanh.

“Để tránh gây ra khủng hoảng, cô sẽ thỏa hiệp chứ? Hãy đầu hàng và hợp tác với Ma Vương. Ở một mức độ nào đó, bọn ta sẽ chấp nhận những yêu cầu của loài người.”

Tôi chờ đợi cô ta hồi đáp.

Airia băn khoăn suy nghĩ, nhưng sức sống ngay lập tức quay lại trong đôi mắt cô.

Cô nhanh chóng đưa ra quyết định.

“Nếu những lời vừa rồi là nói dối, ta sẽ kêu gọi toàn dân thành phố đứng lên phản kháng. Như vậy được chứ?”

“Thế cũng được. Ma Vương trực tiếp giao phó thành phố này cho ta tiếp quản.”

Tôi gật đầu. Airia liền đứng dậy. Cô đưa tay ra, tôi liền trả lại thanh gươm cho cô.

Airia cung kính cầm thanh kiếm bằng hai tay, rồi một lần nữa cung kính hướng về phía tôi.

“Tôi, Airia Luttge Aindorf, Tổng trấn Ryuun Height, chính thức đầu hàng đội quân Ma Vương, hãy rộng lượng đối xử với chúng tôi.”

“Ta chấp nhận.”

Tôi gật đầu. Như vậy, cuộc chiến thành phố đã khép màn.

Có thể bạn muốn xem


Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2017 ValvrareTeam. Mã nguồn sử dụng Wordpress. Máy chủ sử dụng Vultr
Made with in Novel