Tập 1 – Mở đầu

Một nhát chém không thể bị né hay chặn lại, do dó chắc chắn chí tử.

Thỏa mãn được những điều kiện này trong khoảng một bước, một phép, và ta có thứ mang tên “ma kiếm.”

—Lanoff Evarts,
nhà sáng lập Trường Kiếm Thuật Lanoff

 

 

Mở đầu

Ngày xửa ngày xưa, có câu nói rằng, “Sao càng sáng, thì đêm càng tối.”

 

Đã khá lâu rồi kể từ lần cuối cô trông thấy trăng non, điều khiến cô nhớ lại câu nói ấy. Tất nhiên, bản thân cô không tự phụ đến mức tự coi bản thân là một “ngôi sao” theo bất cứ nghĩa nào của từ đó. Tuy nhiên, những người biết cô, lại sẽ chắc chắn cô chính là một ngôi sao. Cô chuẩn bị hoàn hảo cho mọi cuộc săn, bất kể mục tiêu của cô có là người hay thú. Cho dù có phải săn một ngôi sao, sự chuẩn bị của cô của cũng sẽ khiến cho tất cả những cuộc săn trước đó phải xấu hổ.

Và cũng chính ở mức độ chuẩn bị đó tối nay cô đang bị săn đuổi. Có vẻ chúng hoàn toàn tin chắc vào chiến thắng của mình, khiến cô phải thành thật nghĩ rằng, Hiểu rồi—đám người này chắc chắn có thể dập tắt một ngôi sao.

“Kh…!”

Khi cô rảo bước qua những tán cây, cơn khán máu bám đuổi gót chân cô, những chiếc nanh khổng lồ thoắt hiện từ bóng tối, bổ xẻ khắp đường đi của chúng. Cô lập tức quay ngoắt lại và rút con dao athame của mình ra đỡ, nhưng cô đã không thể chuyển hướng lực va chạm, thành ra bị hất lên không trung. Khi chân cô rời khỏi mặt đất, để lộ ra sơ hở, một bộ móng khác chém về phía cô như một đợt đòn nối tiếp.

“Haaaa!”

Vững thế giữa không trung, cô phản đòn bằng lưỡi kiếm ở cả hai tay, đẩy lùi chiếc nanh khổng lồ trước khi nó kịp xẻ vào con mồi của nó. Ngay khi đợt tấn công vừa ngớt, cô tiếp đất và chuyển mình sang thế công kích.

“—?!”

Sương đen xộc tới, làm cô gián đoạn. Cô cảm nhận một cơn ớn lạnh, và nhảy lùi lại trước khi mắt kịp nhận ra điều gì. Thế nhưng, cô đã chậm mất một khắc, và làn sương liếm được vai trái của cô. Một cơn rùng mình khó chịu chạy dọc khắp cơ thể, khiến lông tóc của cô dựng đứng hết cả. Nhưng ngay lúc này cô không có thời gian để nghĩ về điều đó.

“Fortis flamma maxime!”

Sắc đỏ trút xuống từ bầu trời như những con sóng lớn trên biển lửa, lập tức biến cây cối xung quanh thành tro bằng sức nóng dữ dội và xộc thẳng đến chỗ cô. Cô gái thủ sẵn cặp athame ở cả hai tay và xoay hai lưỡi kiếm, cuộn xoáy ngọn lửa xoay vòng, khiến chúng vỡ vụn và làm trệch đi một phần sức nóng. Mặt đất trở thành một cái vạc dung nham đang sôi sùng sục. Chỉ có khoảng đất ngay dưới chân cô là không hề hấn gì, khiến cô như đang đứng trên một hòn đảo nhỏ.

“Ngươi còn sống làm ta ấn tượng đấy. Nhưng có giãy chết cũng vô ích thôi.”

Là giọng một gã đàn ông, chứa đầy sự móc mỉa. Cô gái ngước nhìn bầu trời đen, nay được soi rọi bởi ánh sáng nhạt—một mặt trăng khổng lồ vào đêm đáng lẽ ra là không có trăng. Dĩ nhiên, đây không phải là thực thể vũ trụ gì cả. Nó là một quả bóng ánh sáng tạo ra bằng ma thuật, một phép chú cơ bản đến một đứa con nít cũng có thể niệm nếu nó học hành đầy đủ. Cô không thể ngừng run rẩy. Bất cứ kẻ nào có khả năng biến một phép soi sáng đơn giản thành một mặt trăng tạm thời hẳn đã có được một lượng sức mạnh khổng lồ.

Sáu chiếc bóng xuất hiện trên bầu trời, được soi rọi bởi mặt trăng giả. Một đứng trên một cái cây cực cao, trong khi một ngồi trên một cái chổi. Một thậm chí đang thong thả trên vai một thứ khổng lồ bí ẩn. Những thợ săn ngôi sao đổ dồn ánh mắt vào cô từ chỗ cao của chúng.

“…!”

Đột nhiên, vai trái cô bắt đầu co giật mất kiểm soát đúng chỗ làn sương đen đã liếm vào, và cô thậm chí còn chẳng có thời gian phản ứng khi mà tiếng cười khành khạch phát ra từ quần áo cô. Cắn qua lớp vải, một khuôn mặt méo mó tởm lợm khoảng cỡ nắm tay đứa con nít xuất hiện.

Không chút do dự, cô cắt phăng khối u lộ ra trên cơ thể, cùng với một góc vai của mình. Đống thịt ẩm rơi xuống đất cái phẹt. Một chiếc bóng đang quan sát than khóc:

“Aaaa, đồ độc ác nhà ngươi cắt bỏ ta! Ta cô đơn, cô đơn quá chừng! Hãy để ta hòa làm một với ngươi!”

Giọng ả thật là rúng động, như tiếng con cừu có khí quản bị dập nát. Chiếc bóng có vẻ là một thiếu nữ cũng có vẻ là một cụ già, đang cười cũng như thể đang khóc. Có lẽ những ranh giới ấy từ lâu đã mờ nhạt. Ấy không hơn gì là những câu lẩm bẩm loạn trí của một linh hồn tà ác, bấu víu lấy cái lốt tiếng nói con người.

“Vậy ra ngươi là kẻ giữ sáng? Hẳn là vinh dự lắm đây, con mụ già.”

Giọng nói có phần nữ tính và sục sôi sự thù ghét. Lộ ra dưới ánh sáng nhạt là một chiếc bóng lạ lùng, đủ trên dưới rõ ràng không phải con người, đặc biệt là từ khúc vai trở lên. Tay ả ta mọc theo những lối quái dị, mỗi bên có đến năm chi và hòa lẫn vào móng tay là những chiếc nanh khổng lồ, sắc như gươm rèn. Thậm chí cả phần bị xẻ đứt trong cuộc đụng độ trước đó cũng đang mọc lại ngay trước mắt cô gái.

“……”

Chiếc bóng phớt lờ lời khiêu khích, giữ im lặng trong lúc giơ cao cây trượng. Cái giếng mana khủng đó có vẻ liên quan mật thiết đến việc giữ quả bóng ánh sáng kia trôi nổi. Ánh sáng rọi bóng khiến cho khuôn mặt không thể thấy được, nhưng xét cái cách nó đứng thẳng như đinh, cô biết đây là một cá nhân rắn rỏi.

“Có ngon thì nhào vô! Kya-ha-ha-ha-ha-ha-ha-ha!”

Tràng cười điên loạn phát ra từ giọng một lão già nhưng có thoảng nét ngây thơ như trẻ con. Sinh vật khổng lồ nơi cái bóng nhỏ ngự phát ra tiếng kẽo kẹt khi nó vùng dậy, sừng sững đứng trên nền đất. Nó vươn cả hai tay khổng lồ về phía cô gái, như một đứa trẻ đang cố bắt con châu chấu.

“Gladio!”

Cô đánh thẳng lại vào lòng bàn tay nó, khi chúng xán lại gần. Đất cát không đếm xuể, bị làm cho bất động, rơi xuống lả tả. Rồi cô gái nhanh chóng nhảy lên thứ nay chỉ còn là cục tượng và lao về phía trên. Mắt cô khóa vào kẻ địch, và—

“■■■” Bất động.

Cơ thể cô khựng lại. Đây không phải lời nguyền. Cô bị trói buộc bởi một thứ đơn sơ hơn nhiều. Một chiếc bóng khác xuất hiện, và cô sốc khi trừng mắt nhìn nó.

“Giữ nó lại tốt đấy, lão già. Quả này sẽ thấm đây!”

Chiếc bóng không phải người rút ngắn khoảng cách trong nháy mắt. Nó vung những nanh lớn của mình về phía cô bằng sức mạnh không nhỏ, hướng một cú đấm thẳng vào con mồi của nó không chút do dự. Thụp một cái, thịt và xương của cô gái nát vụn—không thể trụ nổi, cô văng ra nền đất.

“Gahhhhhhhh! Đau đấy, mẹ kiếp!”

Nhưng điều đó cũng không có nghĩa cô chỉ đứng đó lãnh đòn. Chiếc bóng không phải người hú lên khi mà cánh tay phải của nó, đứt lìa phần vai, rơi ra từng mảnh. Một chút quà lưu niệm từ lần đụng độ trước đó của họ.

“…! Haaah!”

Cô bật nảy bằng cách đạp gió trong không trung để tránh rơi vào bồn dung nham. Khi tiếp đất, cô lăn để giảm thiểu sát thương. May thay, cô đã bảo toàn được tính mạng—nhưng vết thương cô phải hứng chịu nghiêm trọng là không tránh khỏi. Vai cô vẫn còn chảy máu từ chỗ khối u bị cắt, chưa kể những vết thương khác trên khắp cơ thể. Cô đã không còn chỉ dừng ở mức đau đớn. Dẫu vậy, cô mỉm cười. Việc cô vẫn còn sống gần như nghe như thể một trò đùa vậy.

Cô biết, sáu chọi một, cô không hề có cơ hội thắng. Ngay cả hy vọng giảm thiểu thiệt hại và tẩu thoát của cô cũng mong manh như tờ giấy. Thế nhưng, bỏ cuộc chưa bao giờ lướt ngang tâm trí cô. Thân là pháp sư cô đã trải qua vô số trận chiến vô vọng trong thời của mình. Trận chiến này chỉ đơn giản là vô vọng hơn mấy cái khác một xíu—chỉ vậy thôi.

“Ahhhhh!”

Nhưng hơn hết thảy, cô đã quyết tâm để làm sao cuộc đời mình là cuộc cuối cùng phải được sống theo cách này. Mọi thứ cô bỏ lại sẽ bị ép phải chuyển giao cho thế hệ sau mất. Sự kiên quyết cho cô sức mạnh, và đầu gối cô từ chối việc khuỵu xuống. Mana trào dâng trong người, men theo các mạch máu và đánh thức cơ thể bị tàn phá của cô.

“Lối này!”

Một giọng nói quen thuộc vang đến tai cô khi một ánh chớp cắt qua chiến trường. Ánh sáng ma thuật chói lóa xé toạc qua đêm tối, khiến cô chỉ còn thấy màu trắng—trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, trong khi tất cả còn đang bối rối, có người nắm lấy tay cô và bắt đầu chạy.

Họ chạy thục mạng trong khu rừng tối tăm một lúc cho đến khi một cái lỗ dưới đất mở ra trước mặt. Cả hai cùng nhảy vào và chạy tiếp, không va vấp dù chỉ một khắc. Lối đi rẽ nhánh nhiều lần. Khi cuối cùng cũng không cảm nhận được lũ thợ săn truy đuổi mình nữa, họ ngừng lại.

“……Cậu…đã cứu mình. Mình chưa bao giờ nghĩ lại có thể thoát khỏi cái địa ngục đó,” cô nói mà thở hổn hển trong lúc nhìn quanh. Họ đang ở sâu trong cái hang nào đó, nhưng nhờ có đèn tinh thể rải rác trên tường, ở đây tương đối sáng sủa. Có người đã chuẩn bị điều này từ trước. “Chúng không theo chúng ta…tức là cậu đã giấu được nơi này khỏi chúng rồi. Cậu đã làm ra lối thoát này à? Ấn tượng đấy. Làm thế nào—?”

Ngay khi cô nói ra lời cảm ơn từ tận đáy lòng, một sức nóng hiển hiện xuyên vào lưng cô.

“Emmy…?”

Người được giải cứu gọi tên cô bạn, giọng run run. Bàng hoàng, cô nhìn xuống ngực mình thấy đầu lưỡi dao đang xuyên thủng qua nó—một con athame, ngập máu do đâm xuyên tim cô.

“Xin lỗi… Đây là lựa chọn duy nhất của mình…,” một giọng nức nở phát ra sau lưng cô. Đột nhiên, cô hiểu ra mọi sự. Vốn dĩ không chỉ có sáu thợ săn ngôi sao muốn giết cô. Vai trò của cô gái này là đâm nhát cuối cùng.

“Nhưng đừng lo—Mình sẽ không để chúng động đến dù chỉ một mảnh của linh hồn cậu đâu.”

Khi sức lực rời khỏi thân xác cô, cô ngã vào một vòng tay trìu mến. Mặc dù đã bị đâm, cô vẫn có thể cảm nhận tình yêu chân thực của kẻ phản bội mình. Đó là lí do tại sao cô đã chẳng nghi ngờ gì cho đến giờ phút này.

“Mình đã yêu cậu từ rất lâu rồi. Giờ chúng mình sẽ ở bên nhau mãi mãi.”

Đôi mắt cô gái là vực thẳm, chất chứa bóng tối vô tận đến cả bầu trời đen kịt ngoài kia cũng không thể sánh. Khi nhận thức của cô mờ dần, cô có thể cảm nhận linh hồn mình đang bị nuốt chửng vào khoảng không đó.


Xin chào, nếu bạn muốn mua gì trên Shopee xin hãy truy cập vào Shopee từ LINK NÀY để ủng hộ nhóm nhé.
Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2017 ValvrareTeam. Mã nguồn sử dụng Wordpress. Máy chủ sử dụng Vultr
Made with in Novel