Tập 2 Chương 4: Đường Về Shinkirou

Tập 2 Chương 4: Đường Về Shinkirou
5 (100%) 6 votes

THÔNG BÁO


Tham gia Diễn đàn Valvrare Team

Author: Whisperer

Table of Contents

Phần 1

Ngày thứ tư của chuyến di cư. Một ngày vô cùng đẹp trời, đánh dấu sự chuyển giao giữa hai kỷ[i] trong năm đã đến hồi kết. Nắng dịu ngọt và ấm áp hẳn, làm cho cái lạnh mà rừng rậm phủ lên người nhanh chóng tan biến.

Tuy nhiên, các nhân thú chẳng ai cảm thấy vui vẻ hay kỳ vọng gì quá nhiều ở tiết trời đẹp như hôm nay. Trái lại, họ đang phải đương đầu với một bầu không khí vô cùng căng thẳng. Sự u ám và rùng rợn đã khiến ban ngày sáng sủa vui tươi trông không khác gì một màn đêm ảm đạm.

“Công Chúa vẫn chưa chịu ăn gì sao?” – Già làng Shizu lo lắng hỏi Masumi, người đang cầm cương ngựa đi song song với xe kéo của mình.

“Vẫn chưa, thưa già làng.” – Đưa mắt về phía sau với một tâm trạng buồn não ruột, Masumi đáp.

Nghe vậy, bà lão thở dài, làm không khí lại càng thêm u sầu. Thấy bà vẫn không ngớt lo lắng về cô bé Fujinomiya Yuuri, người đang giữ cương ngựa xe kéo, Mando, đành lên tiếng.

“Già làng đừng quá lo lắng… Chúng ta đã làm rất tốt những gì có thể làm rồi…”

Miệng nói là trấn an, song Mando cũng chẳng cảm thấy lòng ông lắng xuống chút nào. Trận chiến rạng sáng hôm qua quả thực đã để lại một cú sốc kinh hoàng cho tất cả mọi người, kể cả bản thân ông, một người đã tử nạn vì nó.

Nhắc đến lúc ấy, có lẽ sự kịp thời của Yuuri đã cứu sống lấy Kurogane Kihaza. Trong một phút giây bức bách khi cảm thấy bản thân quá chậm chạp, cô bé đã tự mình tạo ra Độn Thổ rồi sử dụng để tìm đến làng Miran. Khi mà cảnh tượng kinh hoàng nơi hai người quan trọng nhất của cô, một đã chết, một đang hấp hối bày ra trước mắt, Cửu Vĩ trong cô đã bừng tỉnh, mãnh liệt hơn cả trong trận chiến với lũ Ogre khổng lồ. Nó đã cướp lấy sinh mạng của hơn một nghìn con người chỉ bằng cách ngự trị những cơn gió. Những lưỡi đao vô hình mà cô tạo ra đã biến đạo quân của Mitsuki và cả hắn thành một đống thây không có đất chôn.

Cũng nhờ có Độn Thổ, Yuuri đã mang được Kihaza và xác của Mando về chỗ đoàn di cư. Và lần thứ ba ma thuật ấy phát huy tác dụng là khi cô tiếp tục đuổi kịp Masumi rồi đưa cả hai quay trở lại.

Nhưng từ khi ấy cho đến tận bây giờ, cô bé vẫn chưa nhìn mặt một ai ngoài Mando, người được cô hồi sinh bằng chính Chiêu Hồn Thuật của Kihaza, Deadman’s Call. Ông được cô mang trở lại chỉ để hỗ trợ rửa vết máu trên người chàng thanh niên đã dùng toàn bộ sức mạnh để cứu lấy làng Miran và băng những vết thương của cậu lại. Sau đó, cô yêu cầu ông rời khỏi xe ngựa kéo, đồng thời tạo ra một bức màn ma lực đặc biệt, một loại kết giới mở làm cho tất cả những gì ở bên trong xe kéo trở nên vô hình.

Từ thời điểm đó, Fujinomiya Yuuri vẫn chưa rời khỏi kết giới ấy, hay đòi hỏi bất cứ gì từ đoàn di cư. Điều đó khiến ai cũng lo lắng, không chỉ vì cô vẫn chưa ăn một bữa nào kể từ khi tỉnh lại sau ma thuật thôi miên của Kihaza, mà còn vì chính sự an toàn của cô. Khi đem cậu về, hơi lạnh cùng hắc ám khí không ngừng bao phủ lấy cơ thể ấy, khiến từng thớ da của chàng thanh niên lạnh cứng như băng, tựa hồ như một xác chết thực sự. Với các Nhân Thú, để Công Chúa của họ ở riêng với Chiêu Hồn Sư, dù có là người đã cứu họ khỏi kiếp nạn diệt vong thì chẳng thể an toàn được chút nào.

Với Mando, một người đã chết như ông có thể hiểu được sự đáng sợ khi cảm giác tử thần thực sự lôi mình xuống địa ngục một cách tàn bạo ập đến một cách bất ngờ. Ông không còn dễ biến sắc khi mà trái tim của ông đã nguội lạnh bởi thứ ma thuật hắc ám mà chính bản thân gọi là những lời nguyền. Và khi có cô bé Yuuri ở bên cạnh, ông tin Kurogane Kihaza sẽ ổn hơn, có lẽ nhiều hơn so với những người đang phải gồng gánh áp lực và căng thẳng ở bên ngoài đây.

“Masumi này…”

Sau một hồi quan sát, Mando hơi nghiêng đầu về phía người phụ nữ Tiên Tộc đang cưỡi ngựa.

“Cô nên lên phía trước an ủi tụi nhỏ thì tốt hơn là ở đây và chờ đợi.”

Không phải Masumi là người duy nhất không ngủ trong đêm hôm qua. Đoàn di cư luôn dừng lại vào lúc mặt trời lặn và cắm trại nghỉ ngơi, rồi lên đường khi trời vừa nhá nhem. Đêm vừa qua là một đêm bận rộn và căng thẳng, không chỉ với người mẹ lòng đau như cắt khi chứng kiến tình trạng thừa chết thiếu sống của con trai mình. Lúc Yuuri mang Kihaza về cũng là lúc mà đám trẻ bạn cùng trang lứa với cậu tan học, tiếp tục quay lại thế giới này giúp đỡ người dân di cư an toàn. Chúng cũng hứng chịu một cú sốc mạnh mẽ, với tư cách là những người bạn. Tuy không quá thân thiết với cậu, song chúng lúc nào cũng hiểu được phần nào những toan tính thầm lặng của một người bạn học thiên tài xuất chúng, để rồi vỡ òa trong sự suy sụp và hụt hẫng trước cơ thể tàn tạ của Kihaza.

Khi nhận ra rằng sự căng thẳng đã đè lấy tâm trí tất cả mọi người, nhờ có Mando nhắc nhở, Masumi mới hiểu được rằng cô phải là người đầu tiên bình tĩnh và tự giải tỏa bản thân khỏi nỗi u ám nặng nề. Cô cảm ơn ông, rồi đánh ngựa đi lên phía trước, đến bên những đứa trẻ. Chúng vẫn đang làm tốt công việc của những người bảo vệ, tay luôn sẵn sàng vũ khí, sẵn sàng chiến đấu khi có quái vật hay những chủng Orc rừng sinh sống gần nguồn nước. Tuy vậy, gương mặt chúng vẫn rầu rĩ, không thôi lo lắng.

“Các cháu…”

“Ah, cô Masumi…”

Đôi bên nhìn nhau gượng gạo thấy rõ. Nặng nề trong từng lời nói là vậy, nhưng Masumi cố gắng đưa chuyện.

“Tomo sao rồi?”

Trong toàn bộ kế hoạch của Kihaza, kể từ những bước đi đầu tiên cho tới lúc được Yuuri mang về đoàn di cư, người mường tượng được nhiều nhất chính là cô bé Tomomi. Người được chọn để đi theo cậu, nhận lấy chỗ tiền từ Giáo Hội là cô, và cũng chính cô là người đã chứng kiến cảnh cậu bị Iago Badder bắt gọn. Từ lúc ấy, cô bé đã bị lương tâm dày vò khi bản thân đã không tương trợ giúp đỡ cho Kihaza, và cho đến lúc nhìn thấy cơ thể của cậu nhuộm đỏ máu của chính mình lẫn kẻ thù, thoi thóp, chút hi vọng nhỏ bé trong lòng cô vỡ vụn.

Masumi tìm đến cô bé đầu tiên là vì điều này. Cô muốn làm gì đó để tình trạng của Tomomi khá lên chút đỉnh. Một cô bé hoạt bát và năng nổ như vậy nay lại lùi lủi ở một góc xe kéo đi phía trên, thất thần và suy sụp hoàn toàn, phỏng theo hướng mà cả bạn bè cô nhìn.

“Vẫn không có gì khả quan, cô ạ. Tomo không chịu nói chuyện, ăn uống cũng thất thường…”

Munechika vừa trả lời xong đã thở hắt ra một hơi. Có lẽ cậu là người duy nhất có tâm thế đủ vững chãi trước những cú sốc liên tiếp vừa rồi, để không rơi vào những nỗi lo âu triền miên vô định.

“Ừ, cô hiểu cảm giác của con bé. Dù sao chúng ta không thể trách Tomo được…”

“Còn phía bên cô thì sao? Kihaza sẽ sống chứ?”

Không ai dám chắc chắn mười phần vào một câu trả lời tích cực vào lúc này, và Masumi chỉ lắc đầu buồn bã. Munechika cũng không biết làm gì ngoài an ủi cô bằng một câu đơn giản: “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi cô ạ”, rồi ngay lập tức trở về vị trí. Mắt cậu ta hơi liếc về phía chiếc xe ở phía sau, nơi mọi thứ trên xe đều đã biến mất vì hiệu lực của kết giới, hi vọng một chút nhỏ nhoi rằng lời nói ấy sẽ thành sự thật.


Lại một hoàng hôn nữa vừa buông xuống, và đoàn di cư cũng dừng lại để nghỉ ngơi. Hơn tám trăm nhân thú chia làm bốn nhóm theo tám xe lương thực mà họ đã gói ghém trước khi rời làng. Cứ mỗi nhóm lại chia thành từng hội nhỏ hai mươi người, đủ cả già trẻ lẫn trai gái. Trẻ con thì nhặt những khúc gỗ xung quanh khu vực nghỉ chân để người lớn nhóm lửa, chuẩn bị nấu nướng. Họ nhanh chóng ổn định, như những buổi tối hôm trước, rồi dùng bữa trong im lặng.

“Vẫn chưa có động tĩnh gì sao?”

Một số nhóm thì thầm hỏi nhỏ nhau, mắt hơi liếc sang chiếc xe ngựa kéo mà già làng cùng với Mando đang nghỉ ngơi. Kết giới vẫn chưa được gỡ bỏ, cũng có nghĩa là câu hỏi lớn nhất lúc này hãy còn chờ lời giải đáp.

Kurongane Kihaza sẽ sống? Và có tỉnh lại?

Đưa miếng lương khô lên miệng, Masumi vẫn không ngừng tự hỏi mình. Cảm giác cứng khiểng và nhạt nhẽo như muốn cắt đứt dòng suy nghĩ con người, song vẫn không khiến cô thôi lo lắng. Tình trạng của Tomomi có lẽ chỉ không tệ hơn mạng sống của con trai cô, và một chút hi vọng vào một câu trả lời khả quan sẽ phần nào giải tỏa được cú sốc nặng nề ấy.

“Mando, ông cũng nên nghỉ ngơi một chút đi.”

Trong lúc đó, già làng Shizu đưa tay mời Mando, người vẫn đang đứng sừng sững như cái cột lớn già cỗi mà quan sát xung quanh.

“Xin phép cho tôi từ chối, thưa già làng. Người đã chết như tôi thì không thấy mệt đâu, bà đừng quá lo lắng.”

Không đau đớn, không mệt mỏi, không thể bị giết bởi những vũ khí đơn thuần như gươm giáo, đó là sức mạnh của Deadman’s Call. Chính bản thân Mando trước khi chết cũng đã biết đến nó, và nay, khi cơ thể mình được hồi sinh lại cũng bằng thứ ma thuật này, ông mới hiểu tại sao nó được coi là cấm thuật.

Deadman’s Call mang lại cho ông cảm giác của một nô lệ và một tù nhân. Kỳ thực, Mando đã rất muốn tự mình bước vào trong kết giới, song một nguồn lực tâm lý vô hình nào đó luôn ngăn ông thực hiện ý định ấy. Sau gần nửa ngày, ông mới nhận ra rằng mình được cô bé Fujinomiya Yuuri hồi sinh trở lại. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô đang thao túng mọi hành vi và suy nghĩ của ông, là lý do mà ông không thể tự do làm điều mình muốn.

Sự tùng túng của thứ ma thuật Chiêu Hồn này có lẽ chính là cơ thể của kẻ đã chết, Mando nghĩ. Không thể ăn uống, sinh hoạt như một con người bình thường, không thể tiếp tục sống và chịu ảnh hưởng của sự lão hóa, nó quả thực khiến cho kẻ chết đi lại càng thèm khát cái chết. Có thể không phải bây giờ, nhưng rồi cũng có một ngày, những kẻ được hồi sinh bởi Deadman’s Call sẽ hóa điên mà trở thành một Undead thứ thiệt, vô hồn và lạnh lẽo.

Nhưng với một Chiêu Hồn Sư như Mando, sự thấu hiểu ma thuật mà mình nghiên cứu không khiến ông sợ nó. Ông và Kihaza đều biết rõ nguyên tắc đầu tiên mà không Chiêu Hồn Sư nào không hiểu, đã mang trong mình cái nghiệp này thì cái chết rồi cũng sẽ tới, và ma thuật Chiêu Hồn là một người bạn không thể thiếu với họ. Vào lúc này, Deadman’s Call quả thực hữu dụng, vì nó đã giúp ông tiếp tục làm những việc còn dở dang, và cảm giác không mệt mỏi này lại càng khiến ông có thêm động lực để không phải ngồi xuống nghỉ ngơi.

“Vậy thì xin cảm ơn ông vì đã giúp đỡ dân làng, Mando.”

Gương mặt già làng Shizu trước ánh lửa cứ như muốn nói, có lẽ nhân loại vẫn còn có người tốt, kể cả khi họ là những kẻ phản bội cả đồng loại của mình. Mando cũng chỉ mỉm cười đáp lại, rồi một lần nữa tập trung đôi mắt vào màn đêm phủ xuống cánh rừng.

Sau khi dùng bữa, lửa tiếp tục được tận dụng để sưởi ấm. Cái lạnh về đêm trong rừng thực sự đáng sợ không chỉ đối với con người. Nhân Thú có một sức chịu đựng vượt trội hơn, song họ chưa một lần tự mãn vì khả năng ấy. Luôn giữ ấm và không để bất cứ bệnh dịch gì phát sinh vào lúc này là điều quan trọng vô cùng. Tốc độ di chuyển sẽ giảm xuống nếu có bất cứ bất trắc xảy ra, cũng đồng nghĩa với việc quân Ishens, những kẻ thù thực sự ở phía sau, càng có cơ hội bắt kịp họ.

Đêm dần buông xuống, và đoàn di cư quây quần bên nhau, không tìm được gốc, thân cây để ngồi thì cũng trải bạt, gần như đồng loạt chìm vào giấc ngủ vì sự căng thẳng.

Tuy nhiên, có những người không thể nào chợp mắt được, vì họ lúc nào cũng phải đề cao cảnh giác. Họ luôn sẵn sàng bảo vệ cả đoàn, là những người sẽ báo hiệu có nguy hiểm và đương đầu với quái vật, tệ hơn là Orc.

Khu rừng này ở gần dãy Wrym, một địa bàn tương đối rộng lớn của chủng Orc. Dãy núi như một con Thổ Long[ii] nằm giữa Astrile, chia lục địa này thành hai nửa không cân xứng. Nghe những tiếng đồn xa của những người từng đi qua Wrym, có rất nhiều Orc ở bên kia dãy núi, nơi giáp với lục địa hắc ám Ziakari. Những bộ lạc mạo hiểm vượt núi băng qua là minh chứng cho sự bành trướng của loài sinh vật này.

Với quá nhiều lời đồn tiếng nói như thế, những người bảo vệ đoàn di cư lại càng phải tập trung hơn. Sự căng thẳng cứ như thế đè lên vai họ, khiến mồ hôi phải ứa ra trong khi màn đêm đã phủ trùm cánh rừng bằng sự lạnh lẽo và tĩnh mịch.

Mando vẫn chưa một lần rời mắt khỏi Masumi. Ông hiểu nỗi lo lắng của cô, song sự thật là cô vẫn chưa chợp mắt kể từ khi Kihaza được mang về vẫn khiến người đàn ông ấy cất lời.

“Cô nên đi nghỉ đi, Masumi. Chỉ cần một mình ta canh gác ở phía sau là được rồi.”

“Cảm ơn ông, Mando. Tôi vẫn chưa mệt.”

Nói dối, nói dối quá trắng trợn, người đàn ông dày dạn kinh nghiệm ấy thầm nghĩ. Chỉ cần ngồi như vậy thêm một lúc nữa, Masumi chắc chắn sẽ gục xuống mà ngủ. Cơn mệt mỏi đã khiến toàn thân cô rã rời, thực sự.

Nhưng chuyện đó lại không tới. Mando bỗng quay đầu, nhìn về phía màn đêm. Gió có thể hiu hắt văng vẳng trong tai, nhưng tiếng đất đá và cỏ bị giẫm lên thì không thể lẫn vào đâu được.

Là tiếng bước chân, ông khẳng định. Và chúng đang tiến lại rất gần, rất nhanh. Điều đó cũng đồng nghĩa với sự hiện diện của mối rủi ro tệ hại nhất.

“Orc!!!”

Thét lớn cảnh báo, Mando ngay lập tức thủ thế. Tiếng kêu ấy nhanh chóng đánh động những người bảo vệ và một bộ phận nhân thú đang ngủ, khiến họ choàng tỉnh, để rồi hoang mang lo sợ.

“Bảo vệ dân làng!”

Utsuro đưa chỉ thị vô cùng ngắn gọn, và ngay lập tức nhảy lên ngựa. Rút katana ra khỏi vỏ, ông bắt đầu lắng nghe âm thanh đang mỗi lúc một gần hơn, để hai tay bắt đầu nắm chắc lấy chuôi kiếm, sẵn sàng nghênh chiến.

Từ từ hiện ra trong đêm tối là những con Orc gớm ghiếc. Dưới ánh lửa, gương mặt dị hợm của chúng giống như một cơn ác mộng với những hàm răng nhọn mẻ cùng nước da khô nẻ, đen khịt như than. Chúng có kiếm, áo giáp và rất đông đảo. Toàn bộ tám trăm nhân thú đã bị một vòng vây gần ba trăm Orc chặn mọi lối thoát.

“Bọn chúng đông lắm!! Utsuro, ông mau ra lệnh cho họ cố thủ đi!”

Mando là người có đủ hiểu biết về thứ sinh vật đến từ lục địa hắc ám này. Orc có thể sống được ở một nơi khắc nghiệt như Ziakari là nhờ vào thể chất vượt trội. Khi trưởng thành, một con Orc có thể đấu với ba người thường và đủ khỏe khiến cho hai nhân thú phải ngán ngẩm.

So với ba trăm con Orc, các nhân thú đang bị lép vế. Phân nửa trong số họ là phụ nữ, trẻ em và người già không thể chiến đấu, số còn lại vốn đã quen với công việc săn bắt thú nhỏ, hái lượm nên cũng không thể nào ra trận như một người lính thực thụ. Điều đó khiến cho những người có thể tham chiến, với số lượng chưa đến một trăm, cảm thấy hết hi vọng.

“Mau làm theo lời ông ấy, không được để con quái vật nào bắt được dân làng.”

Utsuro cũng hiểu tình thế nghiệt ngã mà họ đang lâm vào. Sự kiện đau lòng của hai đứa bé Foxkin trước đây như một minh chứng cho sự yếu đuối về lực lượng chiến binh trong làng. Với Yêu Tinh đã thê thảm như thế thì lũ đầu trâu mặt ngựa này sẽ còn khủng khiếp thế nào nữa đây, người đàn ông ấy tự hỏi.

Tuy nhiên, dân làng Miran trong chuyến di cư này không hề đơn độc. Phía sau họ là Mando, một Chiêu Hồn Sư, kẻ có thể một mình đương đầu với cả trăm, cả nghìn địch thủ. Ông đã bắt đầu niệm thuật triệu hồi trong một sự tự tin tuyệt đối. Khả năng của ông cùng nguồn ma lực đã trở nên vô tận sau khi chết và được hồi sinh bởi Deadman’s Call, mang lại một lợi thế to lớn.

Sau khi hoàn thành thuật chú, không phải lác đác vài chục, mà là đến cả nghìn Quỷ Cốt đã đứng giữa lũ Orc và dân làng.

“Chúng chưa chắc đã ngăn được lũ quái vật này đâu, nhưng chắc chắn sẽ câu giờ được cho chúng ta. Trong khi chiến đấu, ta sẽ mở đường cho các nhân thú thoát khỏi vòng vây.”

Số lượng tuy được bù đắp, song Mando vẫn không bao giờ tự mãn và chủ quan. Với những lời ấy, Utsuro gật đầu đồng tình rồi phi ngựa lên phía trước.

“Ta sẽ làm hết sức để giúp mọi người, nên cô hãy nghỉ ngơi đi Masumi. Cô không còn sức chiến đấu đâu.”

“Nhưng mà…”

Chưa kịp nói, bản thân người phụ nữ Tiên Tộc chợt cảm thấy chóng mặt. Có lẽ hậu quả của việc liên tục chịu đựng cơn mệt mỏi đã ập tới. Nó khiến cô buông con dao găm xuống trong cảnh bất lực.

“Hãy nghe lời ông ấy đi, Mashu.”

Cả già làng cũng đồng tình với Mando, khiến Masumi chỉ còn biết ngồi xuống xe ngựa kéo.

Tuy nhiên, trong giây phút ấy, khi mà mọi người quá tập trung vào lũ Orc, một điều không ngờ đã xảy ra.

Phía sau chiếc xe kéo, những vật dụng đã hiện ra. Từ những tư trang lẫn những lọ gia vị được đặt rất cẩn thận bên cạnh một túi xách cũ, chúng đều bắt lấy ánh lửa, như thể đã quá lâu không được tiếp xúc với nguồn sáng.

“Ah…”

Mando là người đầu tiên nhận ra khi quay đầu lại, rồi tiếp đến là Masumi và già làng Shizu. Họ ngỡ ngàng trong giây lát, để rồi lặng im không thốt nên lời.

Phủ tấm chăn mỏng trên người, Kurogane Kihaza đang nằm, nhắm mắt không cử động. Mái tóc bạch kim cùng sự hốc hác của cậu khiến ba người họ không khỏi chua ngoa đau xót. Nhưng tệ hơn cả chuyện ấy, họ phải chứng kiến hai hàng lệ đang từng giọt nhỏ xuống của cô bé Fujinomiya Yuuri. Căn bệnh bẩm sinh khiến cô không thể òa lên, mà chỉ có thể gặng ra từng âm thanh gãy đứt không thành tiếng, khổ sở vô cùng. Cô ngồi bên cạnh Kihaza, đôi tay nắm chặt lại, lòng như đang phẫn nộ vì không thể chấp nhận được điều gì đó.

“Yuuri…”

Chỉ có thể gọi tên cô bé là nỗ lực tốt nhất của Mando vào lúc này. Nước mắt của cô khiến chiến khí của ông tan biến ngay trong khi nguy hiểm cận kề. Và đôi mắt ngấn nước ấy bắt đầu nhìn chung quanh, nắm bắt thế cục nguy nan mà dân làng Miran đang lâm vào. Trong cơn nấc ấy, một âm thanh vang lên nơi tiềm thức của từng người, như đem lại một hi vọng sáng ngời giữa màn đêm tăm tối.

“Con sẽ không để cho mọi chuyện anh ấy làm trở nên vô nghĩa đâu.”

Không ai rõ lời ấy là dành cho ai, kể cả Mando. Ông chỉ nhìn thấy cô bé Yuuri từ từ trùm lấy mình một nguồn ma lực khổng lồ một cách âm thầm. Mặt đất rung chuyển mỗi lúc một dữ dội, khiến cây cối không ngừng xao động dưới nguồn năng lượng ấy, khiến không chỉ lũ Orc mà cả các nhân thú đều thất kinh.

“Chú có thể dẹp cái thứ đáng ghét kia đi được không, chú Mando?”

Hẳn là Yuuri đang nói đến lũ quỷ cốt, Mando đoán. Ông vừa thu hồi chúng, vừa cố gắng tìm ra một lý do để cô bé ghét thứ sinh vật ấy.

Trong khi đó, lũ Orc chợt cảm thấy lạnh xương sống. Mặt đất đã ngưng rung và cây cối chợt im bặt, như một hồi nghỉ trước một đợt tấn công bất ngờ. Chúng vô thức tự giãn vòng vây, đề cao cảnh giác.

Nhưng đáng tiếc thay, với đối thủ của chúng, mọi sự chuẩn bị và cảnh giác đều là vô nghĩa. Fujinomiya Yuuri, trên danh nghĩa, là học trò của Kurogane Kihaza, người đã vượt qua cái danh hiệu Vua Ma Thuật từ rất lâu. Có lẽ không phải nói quá, nhưng bản thân cô bé bây giờ đã thấu hiểu toàn bộ những gì cậu thanh niên ấy truyền đạt, đồng nghĩa với một sự thật, một lợi thế gần như khiến bất cứ ai đương đầu với cô đều phải kinh sợ.

Phải, lũ Orc đang phải đối mặt với một Vua Ma Thuật thứ hai trong đoàn di cư.

Cô bé Yuuri vẫn để cho nước mắt lăn dài, biến nó thành một động lực vô hình mà đưa tay lên, xoay nhẹ giữa không trung. Ngay lập tức, toàn bộ thảm thực vật, từ những ngọn cỏ non cho đến những cây đã vươn cao để đón ánh nắng phản ứng mãnh liệt. Những cành cây như đang sống dậy, hóa thành những cánh tay cứng cáp, từ trên cao phi xuống, quật tan tác hàng phòng tuyến đầu tiên của lũ Orc. Con thì bị đánh ngã, con thì bị cành cây đâm thê đâm thảm, rú lên những tiếng sợ hãi rồi gục chết.

Cảnh tượng ấy, đối với các nhân thú, quả thực là một phép màu. Có lẽ họ đã mong đợi ngày Công Chúa của họ được tìm thấy và đánh thức được sức mạnh trong truyền thuyết. Cô bé Yuuri của hiện tại đang khiến những trái tim ấy tin rằng họ đã không chờ đợi uổng phí.

Bọn Orc cố gắng lùi lại để phòng thủ, song chúng đang ở giữa một rừng cây rậm rạp. Đâu đâu cũng là tử địa, và Yuuri đã thể hiện rõ quyết tâm của mình trong đôi mắt cô. Chỉ với một cái siết chặt tay, từng ngọn cỏ bỗng mọc dài ra như những thanh kiếm. Như tiếng gió thủ thỉ vào tai, chúng biến cả một vùng đất thành một tấm lưới của những đường chém, khiến bọn quái vật đồng loạt đổ rạp xuống.

“Yuuri!! Ngừng lại đi!!”

Nhận thấy sự bành trướng quá mức của ma lực bên trong cô bé, Mando gào lên. Nhưng ông nhanh chóng cảm thấy mình không cần phải làm vậy, bởi ngay sau đó, tay Yuuri buông thõng. Gương mặt cô đã có thần thái hơn, nhưng nó lại nhuộm một cảm giác tan vỡ và đau đớn vượt quá giới hạn.

“Con xin lỗi…”

Đó không phải là lời xin lỗi gửi đến mọi người vì sự mất kiểm soát sức mạnh. Yuuri không giết lũ Orc chỉ vì đơn thuần là muốn bảo vệ dân làng. Vẻ thất thần cùng hai hàng nước mắt tưởng chừng như đã ngưng của cô thực giống như một lời thú nhận rằng hành động vừa rồi chính là lạm sát.

Mando, người sớm hiểu ý nghĩa ấy, liền đi ra phía sau xe kéo rồi tháo giày, trèo lên và đến bên cô bé. Ông cố lướt mắt nhìn trộm lấy Kihaza đang nằm dưới lớp chăn. Ở gần như thế, ông mới nhận thấy da cậu trắng bệch như thế nào. Môi gần như thâm tím lại như người chết, và hơi thở vô cùng yếu ớt khiến lồng ngực phập phồng rất khẽ. Nếu không ngồi gần như lúc này, có lẽ ai cũng nghĩ cậu đã chết.

Vậy thì từ lúc kết giới mở được lập ra cho đến khi nó biến mất, chuyện gì đã xảy ra?

“Con không làm được…”

Âm thanh ấy vang lên trong tiềm thức của Mando mà không giấu nổi sự bất lực. Cô bé Yuuri chỉ dám nhìn vào người thầy của mình. Dường như cô sợ, sợ phải chạm vào cơ thể Kihaza.

“Người chết không biết kể chuyện đâu… Ra là vậy…”

Trong một phút giây trầm ngâm, người đàn ông ấy nghĩ lại về lời cuối cùng của chàng trai. Ông khẽ chạm vào người cậu, nhưng nó chỉ là cảm giác lạnh toát. Người chết thì không thể cảm nhận được hơi ấm, nhưng chính bản thân Mando lúc này đây dám khẳng định, Kihaza đang nằm trên chiếc xe này thực sự đã chìm vào giấc ngủ thiên thu của một kẻ đã chết.

“Ma lực của con, mọi thứ con có thể làm để mang anh ấy lại… đều không có tác dụng… Con không làm anh ấy tỉnh lại được, chú ạ. Con không làm được.”

Những tiếng nấc theo sau lời nói, nước mắt rơi mỗi lúc mỗi nhanh trên gương mặt cô bé khiến Mando dù đã chết rồi cũng phải cảm thấy đau đớn. Kết cục của ngày hôm nay cũng một phần đến từ cuộc nói chuyện nho nhỏ giữa ông và Kihaza. Có lẽ nếu hôm ấy ông không cầu xin thì chưa chắc gì cậu đã thực hiện kế hoạch điên rồ này.

Với Mando, những gì đã xảy ra cùng với cảm giác tội lỗi khiến ông không còn đủ tự tin để cất lời. Ông thậm chí còn sợ rằng mình không thể nào tìm được một lý do để ngước mặt lên nhìn cô bé đang giàn giụa nước mắt kia.

“Con gái, không sao đâu. Con đã làm tất cả những gì con có thể làm rồi.”

Giọng nói của người thứ ba khiến cô bé Yuuri chợt giật mình quay đầu lại. Masumi đã trèo lên xe từ lúc nào, và cô đang ây yếm chải tay mình vào mái tóc bạch kim của cậu con trai.

Cùng là một sự tan vỡ trong đôi mắt, lệ tuôn trào. Tay Masumi dần dần không còn muốn chải vì cảm giác lạnh lẽo nó nhận được. Cô lặng lẽ bò đến chỗ Yuuri, rồi khẽ dắt cô bé vào lòng mình.

“Cảm ơn con, Fujinomiya Yuuri. Cảm ơn con.”

Cô cứ lặp lại lời cảm ơn ấy, tay không muốn ngưng xoa lấy đầu cô bé Yuuri. Nhưng trong tâm trí, những câu xin lỗi mà cô bé niệm liền mạch vẫn đang dày xé tâm can con tim.

Nhìn cảnh tượng đau lòng ấy, Mando chỉ biết ngước mặt lên trời tự hỏi.

‘Bao giờ thì nhóc mới có thể tỉnh lại đây, Kihaza? Đừng làm tan nát cõi lòng của mẹ cậu, và cũng đừng phải khiến cho người cậu yêu thương phải khóc như vậy… Bao giờ thì nó mới kết thúc đây hả, nhóc Kihaza?’

Ông thực muốn cậu thanh niên ấy nghe được mà bật dậy, đặt dấu chấm hết cho mối nghi vấn này.

Nhưng làm thế nào để một kẻ đã chìm vào giấc ngủ thiên thu có thể tỉnh lại?

Đó là câu hỏi không bao giờ có hồi kết.

Song, một dấu phẩy nào đó, đến để ngắt một quãng thật dài cho sự đau đớn tột cùng này cũng được, Mando mong mỏi. Ông chờ đợi nó, chờ đợi sự mệt mỏi, chờ cho cảm giác thèm muốn nghỉ ngơi ấy tìm đến, mang một Masumi đã không còn sức chống lại cơn buồn ngủ và một Yuuri vốn đã kiệt quệ từ lâu chìm vào giấc ngủ.

Một quãng nghỉ dài bắt đầu bằng việc đặt lưng người mẹ khốn khổ ấy, đôi tay vẫn ôm lấy cô bé lên thành xe.


Chú Thích

Sống mái với quả Du lịch Châu Âu | Du lịch Úc | Du lịch Tết Nguyên Đán 2017 | Du lịch Châu Âu mùa nào đẹp?
Bạn muốn có những bản Nhac chuong hay cho điện thoại của mình chứ? Nếu muốn bạn có thể tải thêm nhiều bản nhạc chuông độc cùng chúng tôi đấy!
Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2017 ValvrareTeam. Mã nguồn sử dụng Wordpress. Máy chủ sử dụng Vultr
Made with in Novel