Tập 3 Chương 1: Trở Về – Thảo Nguyên Của Loài Sói

Tập 3 Chương 1: Trở Về – Thảo Nguyên Của Loài Sói
5 (100%) 5 votes

THÔNG BÁO


LÌ XÌ ĐẦU NĂM TỪ VALVRARE TEAM CHO MEMBER

Author: Whisperer

Table of Contents

Phần 1

“Cậu không thấy chúng ta đang hành quân quá chậm sao, Đức?”

“Lo lắng sao, Mitsuki? Không lẽ cậu lại sợ rằng bọn Nhân Thú đó sẽ bỏ chạy đi nơi nào khác?”

Dưới lớp giáp mặt bảo vệ, viên tướng trẻ Nguyễn Minh Đức trả lời với một phong thái ung dung đến kỳ lạ.

“Cậu không nghĩ tốc độ này là quá phù hợp với năm vạn người sao? Chúng ta phải băng qua khu rừng đầy rẫy thú dữ và giáp lá cà với bọn Orc suốt hai mươi ngày rồi, tôi không muốn cả đoàn quân của mình xuống sức chỉ vì sự hiếu chiến của một người. Hơn nữa, Mitsuki, tôi không nghĩ rằng tên Kihaza đó sẽ chọn cậu làm đối thủ đâu.”

Dù không nhìn thấy gương mặt Đức, Mitsuki cũng thầm cảm thấy nụ cười mà cậu ta giấu sau giáp mặt.

Đoàn quân Ishens đã hành quân được hai mươi ngày. Tuy nhiên, họ mới chỉ đi được một nửa đoạn đường dẫn đến hẻm núi ẩn mình trong dãy Wrym. Với năm vạn người, hành trình của họ dù không muốn đến đâu cũng sẽ đánh động tới sự bình yên của khu rừng già rộng lớn ở phía bắc lục địa Astrile. Hai mươi ngày ấy của họ là những cuộc đụng độ với thú rừng và những làng Orc sống gần nguồn nước của con sông Trihm, có thượng nguồn chảy từ chính dãy núi Wrym sừng sững bên cạnh khu rừng.

Bây giờ đã là nửa đêm ở doanh trại dựng tạm cho đoàn quân. Năm vạn người, không chừa những tay phù thủy và tu sĩ, vẫn không ngừng đề cao cảnh giác trước mọi động tĩnh của thiên nhiên. Chọn vị trí đóng quân là những bãi đất hoang vu gần dãy Wrym tiềm ẩn vô số rủi ro. Có thể nói là quân Ishens không sợ gì ngoài việc đối mặt với Orc và thú cưng của chúng, những con sói Worg sống ở dãy núi Wrym, bởi kẻ thù này đã cướp đi hơn năm trăm anh em của họ.

Đức và Mitsuki, hai kẻ cầm đầu đoàn quân ấy, hiện đang đứng tại một nơi cao hơn và bao quát hơn. Cái lệ cưỡi ngựa lên những mỏm núi cao gần doanh trại đã trở thành một mục nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày của hai tên mưu mô này.

Từ độ cao trên dưới bốn mươi Arse, một khung cảnh hết sức bao quát về một đội quân hùng hậu bậc nhất Nomeon thu trọn vào tầm mắt Mitsuki. Tuy điều này đã quá quen thuộc với hắn, song chưa lần nào là hắn thôi ngẫm nghĩ về một con số quá lớn như thế.

Năm vạn người, tính cả những phù thủy và tu sĩ, chỉ để quét hết một thành trì của Nhân Thú? Đó là lãng phí, hay là lo lắng không thừa? Mitsuki tự hỏi, đăm chiêu nhìn những đốm lửa tí hon phía bên dưới. Đó là lửa của ngọn đuốc được cột lên đầu một cây gỗ thẳng dài, và cắm ở phía trước mỗi túp lều tạm bợ. Bên trong những túp lều chính là những kẻ nửa tỉnh nửa mê với đêm trăng, lòng vừa thấp thỏm, vừa tin tưởng u mê vào một lý do gì đó.

“Rốt cuộc thì Ishens là vương quốc như thế nào vậy? Tại sao họ lại có thể đi một quãng đường xa đến không tưởng từ phương Tây Nam đến Astrile xa xôi này chỉ để tiêu diệt Nhân Thú và đánh thức Hỏa Long?”

“Cuối cùng thì cậu cũng chịu suy nghĩ một chút nhỉ, Mitsuki. Tôi cứ tưởng cậu chỉ còn biết tới tên Kurogane Kihaza đó.”

Đức vừa mỉm cười, vừa mỉa nhẹ vào lý trí của Mitsuki, khiến hắn tặc lưỡi nheo mắt lại. Cậu ta giơ tay lên và tháo mặt nạ trên giáp mặt ra. Gương mặt bên trong thậm chí còn đang thể hiện cả một chút khinh thường đối phương, kèm theo một sự tự tin rằng cậu ta hoàn toàn có quyền làm như vậy.

“Cậu hỏi như thế cũng là lúc tôi phải nói cho cậu nghe mục đích thực sự của cuộc chiến này, Mitsuki ạ.

Cuộc viễn chinh của vương quốc Ishens chỉ là một bước chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn hơn.

Từ thuở khai thiên lập địa tới giờ, con người của chúng ta ở thế giới thực đã tiến hóa cùng với những cuộc phát kiến. Con người đã trở thành kẻ thống trị muôn loài ở thế giới của chúng ta, Mitsuki ạ. Chúng ta luôn ở đẳng cấp cao hơn những giống loài khác, đó là sự thật không thể chối cãi.

Nhưng ở Yggdrasil này đây, khi mà con người chúng ta đối mặt với Orc, với Nhân Thú và cả những loài thú vật tưởng chừng như chỉ tồn tại trong tiềm thức của nhân loại, loài người đã thực sự nhận ra được vị trí của họ. Con người trở thành một thứ chuẩn mực tầm thường nhất, như thể họ là giống loài yếu đuối nhất, thấp hèn nhất trong tất cả…”

Nói đến đây, Đức dừng lại một nhịp để tháo hẳn chiếc mũ ra khỏi đầu. Cậu ta ôm mũ bên hông rồi quay mặt lại hỏi Mitsuki.

“Cậu có chấp nhận rằng mình là giống loài yếu đuối nhất không?”

“Không.”

Hắn trả lời ngay. Một câu trả lời dứt khoát.

“Tôi cũng vậy. Và nhiều người khác khi đến với thế giới này cũng thế.

Sự thật mà Yggdrasil tạo ra thực quá sai lầm. Chúng ta có thể không có bản năng của Nhân Thú, không thể khỏe hơn Orc, nhưng thực tế là chúng ta đã thông minh hơn nhiều những kẻ chọn ở lại và chiến đấu chống lại loài rồng. Con người đã sống lâu hơn Tiên Tộc và trở thành giống loài thông thái hơn như những gì đã diễn ra ở thế giới của chúng ta, trong khi Nhân Thú vẫn bám níu lấy rừng rậm, và lũ Orc vẫn còn đang ẩn mình ở Ziakari.

Vì vậy mà con người đã hành động. Con người đang thay đổi lịch sử bằng chính thực lực của họ, Mitsuki ạ. Những cuộc chiến như chúng ta đang tiến tới đã xảy ra trên khắp những lục địa của Midgard này từ nửa thế kỷ trước, và chiến thắng đều thuộc về nhân loại.”

“Hóa ra các người vốn đã có tham vọng bá chủ ngay từ đầu… Đất nước của các cậu rốt cuộc là…”

“Không phải đất nước…”

Đức chen ngang vào lời của Mitsuki, tay vừa giơ ngón trỏ lên ngoắc qua ngoắc lại không đồng tình.

“Các quốc gia trên thế giới, kể cả đất nước Việt Nam của chúng tôi, chưa từng có tham vọng to lớn như thế.”

“Gì chứ? Nếu như thế thì… cậu là người của tổ chức nào?”

Câu hỏi đấy khiến Minh Đức mỉm cười. Có lẽ cậu ta đã đợi Mitsuki đặt câu hỏi ấy từ rất lâu, và chuẩn bị sẵn cả tinh thần để trả lời.

“Đó vẫn là bí mật mà tôi không thể nói cho cậu. Bởi vì cậu vẫn chưa lấy được niềm tin ở tôi đâu.”

Nụ cười của Đức đang thể hiện rõ sự khinh thường đối với hắn. Cậu ta dường như rất thích thú khi chọc giận hắn, khiến Mitsuki có cảm giác giống như đang đứng trước mặt Kurogane Kihaza vậy.

“Hừ…”

Tức tối, hắn quay ngựa bỏ về trại, để lại một mình Đức dõi theo cái bóng lờ mờ của hắn dưới ánh trăng.

“Thật đáng tiếc… Hội Kỵ Sĩ Thập Tự chúng tôi không cần người như cậu…”

Phần 2

Đã bảy ngày kể từ khi cánh cổng Shindo đóng lại. Đó cũng là khoảng thời gian mà cả làng Miran phải sống nhờ vào ánh sáng của những bó đuốc.

“Khụ khụ…”

Những tiếng ho ấy là tình trạng chung của nhiều thành viên trong đoàn. Họ đã sống thiếu không khí trong lành lâu hơn dự kiến.

Không chỉ vậy, sự thiếu hụt nghiêm trọng lương thực đã khiến sức chịu đựng của các Nhân Thú đi xuống nhanh chóng. Những cỗ xe ngựa kéo trống không lương thực bây giờ đã phải đảm nhiệm một công việc khác, chở những người đuối sức giữa đường. Tuy nhiên, đến cả ngựa còn bước đi trong cơn mệt mỏi và đói khát thì thực khó để khiến cho cả đoàn di cư nhanh chân đi tiếp.

Tất cả những điều này đều nằm ngoài dự đoán của già làng Shizu, mặc cho bà biết thứ chờ đợi đoàn ở phía sau cánh cổng ấy là một mê cung.

Nơi mà họ đi qua không phải ngẫu nhiên mà có tên là Shindo[i]. Nó là một mê cung không bẫy treo mà các quý tộc Fox-kin ngày trước dựng lên. Kẻ không biết con đường đi chính xác thì sẽ vĩnh viễn kẹt lại bên trong Shindo, bởi ngoài duy nhất con đường dẫn tới lối ra, tất cả đều sẽ dẫn đến một đáy vực sâu vô tận.

Tuy nhiên, già làng Shizu là người biết lối ra. Kể từ khi Kỷ Nguyên của Rồng kết thúc, Nhân Thú đã nhen nhóm công cuộc quay trở lại với miền đất xưa kia, nay là vùng lục địa Astrile. Những người tiên phong rời Shinkirou để lập ấp lập làng xưa ấy đều được quý tộc Fox-kin trao lại tấm bản đồ dẫn đường, thứ mà họ cần phải có để vượt qua mê cung Shindo.

Lúc này, tấm bản đồ ấy đang ở trên tay của già làng. Bà đang xem xét rất kỹ tất cả các lối đi, những hang thông cuối cùng rồi đối chiếu với quang cảnh ở trước mặt.

Phía trước già làng là bốn hang thông đen hoắm một màu, không có một chút ánh sáng nào lóe lên ở phía cuối tầm mắt của cả đoàn di cư.

“Là nó, lối đầu tiên phía bên trái. Mọi người, hãy đi theo ta.” – Bà chỉ tay và hô lớn.

Theo hiệu lệnh của già làng Shizu, các Nhân Thú bắt đầu chuyển bước theo chiếc xe ngựa kéo mà bà đang ngồi ở ghế kề cạnh người cầm cương.

Chiếc xe ngựa ấy sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu như nó không chở một chàng thanh niên tóc trắng một màu tinh khiết, phủ trên mình là một tấm mền mỏng.

Phải, cậu trai ấy chỉ có thể là Kurogane Kihaza. Anh đã nằm ở trên chiếc xe ấy suốt hai mươi lăm ngày của chuyến di cư, vẫn không cho thấy một chút dấu hiệu rằng anh sẽ tỉnh lại. Tuy nhiên, điều khiến người ta phải kinh ngạc khi ngắm nhìn gương mặt anh lại chính là thần thái khác thường mà anh tạo ra, kể cả khi bản thân vẫn còn đang bất tỉnh. Nó khiến mọi người có cảm giác bị đè nén và lấn át một cách khó hiểu.

Song cuối cùng thì vẫn còn có người không thôi trông chờ vào sự tỉnh lại của anh. Một cô gái, không thể chối cãi, đang chằm chằm ngắm nhìn anh như thể cô bị quyến rũ bởi chính áp lực mà Kihaza tạo ra vậy.

Cô gái ấy, mang trong mình dòng máu của gia tộc Fujinomiya, huyết thống của quý tộc Fox-kin, tên là Yuuri.

‘Kihaza…’

Kể từ sau ngày Mando hi sinh mình để cứu vãn tình trạng thừa sống bán chết của Kihaza, cô bé đã không ngừng mong mỏi vào khoảnh khắc mà đôi mắt của anh bật mở. Cô đã luôn mong chờ nó, từ sự háo hức của ba ngày đầu tiên rồi dần dần chìm vào một nỗi thất vọng của ngày thứ mười.

Thâm tâm cô bé gọi tên Kihaza như mọi lần nhìn vào gương mặt ấy, để rồi nửa buồn nửa tủi đưa tay nhấn nhẹ lên má anh. Hẳn là Yuuri vẫn không quên một hai ngày cô bị cơn đói dày vò đến nỗi phải tỉnh cả giấc lúc ở cùng với anh trong căn nhà gỗ đó. Nằm trên người anh và không dùng bất cứ một mảnh vải nào để che mình, cô vẫn hồn nhiên phá rối giấc ngủ của anh bằng những cái nhấn mạnh vào má. Nhưng kết cục của nó chỉ là một cơn thịnh nộ của Kihaza, và một hồi lâu bị anh “trả đũa”.

Song thực tại thì cảnh ngộ lúc này của anh và cô hoàn toàn khác khi ấy.

Yuuri biết mình đói, và cô có thể cảm nhận cơn đói đang khiến cơ thể cô mệt mỏi rã rời. Tay cô bé không dám nhấn mạnh vào má của chàng trai, nhưng thâm tâm cô vẫn mong rằng anh sẽ tỉnh dậy rồi quát cô thật lớn, thật hùng hồn và tàn nhẫn.

Kihaza thì vẫn ngủ, nhưng anh không hề bị ngón tay của cô bé làm phiền. Tiềm thức của anh đã mờ nhạt đến nỗi không thể nào đáp lại được mong muốn của Yuuri. Mặt anh nhẹ nhàng quay đi vì lực của tay, hệt như một lời từ chối lạnh lùng gấp bội lần những câu quát mắng.

Nhưng liệu rằng khi anh tỉnh lại thì tất cả Nhân Thú ở đây sẽ quên đi cơn cồn cào trong bao tử, thứ cảm giác đã gặm nhấm ý chí của cả đoàn di cư suốt kể từ khi họ cạn kiệt lương thực?

Hai ngày bước tiếp mà chỉ còn một chút lương khô cùng những túi nước sắp rỗng, đã có quá nhiều thành viên trong số họ muốn bỏ cuộc. Các Nhân Thú dù có sức chịu đựng tốt đến đâu đi nữa thì họ cũng không thể nào ngăn cản nổi “bản năng dã thú”. Họ sẽ tiếp tục đói, cho đến khi bản năng tiềm tàng ấy trỗi dậy, biến từng người một thành những con thú hoang và cấu xé lấy đồng loại.

Nỗi lo sợ ấy, người hiểu rõ nhất chính là già làng Shizu. Bà là trụ cột tinh thần thứ hai của cả đoàn, vừa đảm nhiệm việc dẫn dắt họ, vừa phải cùng họ chống lại bản năng đang dần ăn mòn nhận thức. Với từng chút gắng gượng còn lại, bà vẫn còn đủ thời gian để không ngừng quan sát cô Công Chúa bé nhỏ ở phía sau chiếc xe ngựa, không thôi khuyên cô phải luôn giữ mình trong trạng thái tốt nhất, mà quan trọng là không được bỏ bữa.

Dĩ nhiên, Fujinomiya Yuuri không hề nghe theo lời khuyên của già làng. Cô nhờ Masumi chia phần ăn của mình cho mọi người trong suốt hai ngày liên tục.

Điều đó cũng có nghĩa là cô đã không ăn gì kể từ lúc ấy.

“Yuuri, con mau nghỉ một chút đi.”

Masumi tay vẫn cầm cương ngựa, nhưng tâm thì hoàn toàn đặt ở phía sau xe. Cô không thôi liếc mắt nhìn Yuuri từ lúc cô bé tỉnh dậy. Có lẽ chẳng ai biết chắc được bao nhiêu ngày đã trôi qua, nhưng số bữa ăn của cả đoàn đã cứu họ khỏi cơn mê man vô định mà thời gian tạo ra. Tính đến lúc này thì cô bé đã thức qua hai bữa, tức là hai phần ngày cô chưa đặt lưng xuống.

“Con không sao.”

Đấy đã là lần thứ tư Yuuri đáp lại. Cũng cùng một câu trả lời như thế, nhưng nỗi lo lắng của Masumi lại càng nặng thêm khi phải nghe nó. Sợ cô bé sẽ gục xuống bên cạnh cậu con trai mình, khiến mọi sự cố gắng tinh thần của tất cả Nhân Thú sẽ đổ vỡ.

Tuy nhiên, có lẽ điều đó sẽ không thể xảy ra nữa. Khi Masumi quay đầu lại, trước mắt cô là ánh sáng. Nguồn ánh sáng đầu tiên ngoài đuốc lửa đã tìm tới hai nhãn cầu của người phụ nữ Tiên Tộc này sau mười ngày lang thang trong mê cung. Con ngựa bỗng dưng vùng lên hăng hái, khiến cô phải giữ chặt lấy cương. Có lẽ nó đã ngửi thấy mùi cỏ, mùi hương mà gió vừa đem tới cho tất cả mọi người.

Phải, cả đoàn đã nhận ra. Phía trước chính là lối thoát khỏi Shindo. Đó cũng là lúc già làng hô lớn: “Kia là lối ra!! Mọi người hãy cố gắng lên, chúng ta thoát khỏi mê cung rồi”.

Và ai nấy đều nở một nụ cười, vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa để tiếp thêm chút ý chí mà bước nhanh hơn, để rồi chưa đầy một khắc sau, những người đầu tiên đã ra khỏi mê cung Shindo.

“Chúng ta thoát rồi.”

Kể cả Utsuro, người cố gắng tỏ ra mạnh mẽ cũng không kìm được sự phấn khởi của mình mà thốt lên.

Cuối cùng thì các Nhân Thú đã thoát khỏi mê cung. Họ đã có thể thấy đồng cỏ phía ngoài xa, thứ mà cả một đời Nhân Thú ở một nơi như thị trấn Aqua cũng không thể tìm thấy được. Phía sau họ chính là những lớp núi thấp của Wrym, nơi đã cố gắng vắt kiệt sức lực và ý chí của những người bộ hành. Và trên cao, nắng đang rọi xuống, không quá oi, nhưng vẫn đủ để làm họ cảm thấy nóng. Một cái nóng thật đáng để chờ đợi, một cái nóng thực dễ chịu.

“Không hiểu sao, tôi có cảm giác như mình đang ở nhà vậy.”

Nhiều người thì thầm bảo nhau trước cảnh tượng mà họ hi vọng sẽ được ngắm nhìn từ lâu. Cảm giác của gió luồn qua lớp vải, của thảo nguyên đang trải rộng phía bên kia chân trời… nó khiến Nhân Thú cảm thấy ấm áp và quen thuộc đến kỳ lạ. Cảm giác của quê nhà, của một nơi mà họ đã từng rời đi rất lâu để rồi nay quay trở lại.

“Mau, chúng ta mau đi tìm đồ ăn cho mọi người!”

Dẫn đầu đội bảo vệ, Utsuro ngay lập tức ra lệnh cho một nhóm những cô cậu hỗ trợ họ, là những người bạn đến từ thế giới bên ngoài, đi tìm thức ăn. Họ nhìn nhau rồi mỉm cười, mắt bỗng tỏa ra một nguồn sinh lực mới mẻ và cùng nhau hô lớn, để tất cả cùng phi ngựa về phía thảo nguyên.

Tuy nhiên, cũng vào lúc đó, ở phía sau chiếc xe ngựa của già làng và Masumi, điều tồi tệ nhất đã xảy ra.

Cô bé Fujinomiya Yuuri đã gục xuống.


Chú Thích

Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2017 ValvrareTeam. Mã nguồn sử dụng Wordpress. Máy chủ sử dụng Vultr
Made with in Novel