Tập 3 Chương 3: Nhân Loại, Đối Mặt Với Sự Bất Khuất

Tập 3 Chương 3: Nhân Loại, Đối Mặt Với Sự Bất Khuất
5 (100%) 3 votes

THÔNG BÁO


Tuyển sinh trung cấp chính quy ngành du lịch - Trường HHTC

Author: Whisperer

Table of Contents

Phần 1

Sau một cuộc chiến đấu dai dẳng với lũ Wyrone, với gần hai trăm chiến binh phải bỏ mạng, viên tướng Nguyễn Minh Đức cuối cùng cũng đem được toàn bộ quân lực của mình vào mê cung. Năm vạn người Ishens hiện đã ở trong Shindo được ba ngày, chìm trong sự âm u và tối tăm với những nguy hiểm rình rập.

“Cậu có chắc chắn là chúng ta vượt qua được mê cung này không?”

Kaneshiro Mitsuki, một thành viên quan trọng trong đạo quân của Đức, kẻ duy nhất dám cưỡi ngựa song song với hắn, cất tiếng hỏi.

Kể từ hôm đầu tiên đặt chân vào Shindo, Đức vẫn rất bình tĩnh. Cậu ta đem uy thế của mình ra để trấn an toàn quân, đồng thời đưa chỉ thị xuống. Sự cẩn thận trong từng hang ngách của cậu khiến Mitsuki không khỏi tò mò.

“Ừ, chúng ta có tấm bản đồ mật đạo quan trọng nhất trong tay. Shinkirou chỉ cách chúng ta khoảng mươi ngày nữa thôi.”

Một câu khẳng định chắc nịch dường như hâm nóng được chút ý chí cho một gã theo đuổi mạng sống của Kurogane Kihaya. Mitsuki chỉ khẽ gật đầu rồi lặng lẽ theo chân Đức.

“Nhân tiện, Kaneshiro. Tôi có một số chuyện muốn nói với cậu.”

“Cậu còn gì để lợi dụng tôi hả, Nguyễn Minh Đức? Giữa chúng ta còn chưa có đủ điều để nói hay sao?”

Có vẻ như những nghi ngờ vẫn còn ẩn dật đâu đó trong Mitsuki. Tuy nhiên, hắn không hề giỏi giang đến mức có thể che giấu đi suy nghĩ của mình. Phản ứng của hắn làm Đức bỏ một tay ra khỏi dây cương mà tháo mũ giáp rồi ném vào trong một xe kéo một cách hết sức chuẩn xác.

“Tôi đã lợi dụng mối quan hệ của cậu và Kurogane Kihaya để tiếp cận được cậu ta, phải. Tôi công nhận chuyện này, nhưng chúng ta đều được lợi cả. Cậu có biết là trong những tài liệu tuyệt mật mà cậu Kurogane đó khui ra từ hồ sơ của Giáo sư Ichiro có giá trị đến nhường nào không? Nó là lý do mà chúng ta tìm được Shindo này, và cả con đường ngắn nhất để vượt qua nữa.”

Đức nói với cả một sự phấn khởi. Bởi lẽ với cậu ta, tòa thành Shinkirou chứa đựng quá nhiều bí mật cần phải được khai phá.

Những tập tài liệu từ hồ sơ của Kurogane Ichiro, thứ đã bị chính cậu con trai Kihaya vượt qua hàng rào bảo mật và khai thác, không chỉ là những đoạn ký sự về Miền đất hứa của Nhân Thú hay về con rồng Hắc Ám đang ngủ sâu dưới mê cung Shindo. Nhóm tin tặc hoạt động tại nước Việt đã nhanh chóng tiếp cận được với những tài liệu ấy, nhờ vào mối quan hệ của Đức và Kaneshiro Mitsuki. Họ đã có được một nền tảng vững chắc để thực hiện cuộc chinh phạt với quy mô lớn chưa từng có này.

Thứ mà tổ chức muốn Đức giành lấy trong cuộc chiến lần này, chính cậu ta thổ lộ, là toàn bộ bí ẩn về Cửu Đỉnh Ấn.

Từ hơn một thế kỷ trước, khi loài người từ thế giới bên ngoài dần ổn định tại Yggdrasil trong cái lốt mới, họ đã bắt đầu khai quật và tiếp thu những tinh hoa mà khoa học không hề có chút cơ sở nào để lý giải. Trong những năm ấy, những phế tích cổ của các bộ lạc Nhân Thú đã được tìm thấy, cùng với những tư liệu hết sức quý báu. Nhờ có những phát hiện ấy, con người dần dà đoán ra được sự tồn tại của Shinkirou, đồng thời còn khám phá ra được một khả năng khai mở sức mạnh ma thuật mang tên Cửu Đỉnh Ấn. Bằng một thành công của một người khai thành công Ấn đầu tiên, và bằng những sự kỳ diệu trong ma thuật mà y thi triển, loài người đã bắt đầu nảy sinh tham vọng với thứ năng lực này.

“Cậu biết không, Mitsuki? Không phải tự nhiên tôi lại trở thành người chỉ huy đội quân này đâu. Cậu tuy còn trẻ, nhưng tôi cũng chỉ hơn cậu được bốn năm. Cậu đâu hề nghĩ rằng một thanh niên đang tuổi đôi mươi như tôi lại có đủ khả năng gánh lên vai một trọng trách to lớn như thế, phải không?”

“Đức, cậu nói những điều này là có ý gì?”

Hẳn là Mitsuki phải ghét những kẻ có thể đoán được những đường đi nước bước trong bụng hắn. Trong mắt hắn, tay Nguyễn Minh Đức này cũng nguy hiểm và đáng dè chừng không thua kém gì cậu bạn Kurogane Kihaya của hắn.

“Có vẻ như cậu không tin tôi lắm đâu nhỉ… Thành thực mà nói, Mitsuki, chuyện này chỉ nên nói giữa hai chúng ta thôi. Tôi là người của một tổ chức được tạo ra trong Yggdrasil. Chúng tôi đại diện cho những con người một mai nay sẽ chia lại trật tự của thế giới này, Hội Ma Thuật Sư Tái Thế. Ishens chỉ là một quân cờ nhỏ cho kế hoạch vô cùng quan trọng lần này mà thôi. Chúng tôi sẽ sớm có được Cửu Đỉnh Ấn, và xóa sổ Shinkirou khỏi những mối đe dọa đến sự phát triển của Hội…

Mitsuki, cậu nghĩ thế nào về chuyện gia nhập vào hàng ngũ của chúng tôi? Sau khi rửa mối ganh ghét với Kurogane Kihaya, cậu có muốn cùng chúng tôi chia lại thế giới này không?”

Một lời đề nghị vô cùng điên rồ vừa được Đức nói ra với một tiết tấu đều đặn và bình thản, như thể những gì cậu ta nói sớm muộn gì cũng sẽ thành sự thật. Trước mắt cậu, Mitsuki bắt đầu đổ mồ hôi hạt, trông có vẻ như vẫn còn chưa tin hết được những điều hắn vừa nghe.

Chia lại thế giới, và sống như một ông hoàng, bà chúa tại một thế giới song song, nơi mà khoa học chưa chắc đã có thể đánh bại hai chữ “ma thuật”… Trong Mitsuki cũng đã nhen nhóm tham vọng đó, sau khi được Đức “mở mắt”. Đối với một cậu nhóc mười sáu tuổi khù khờ và hay ganh tị như hắn, đây không phải là một lời đề nghị tồi tệ.

Trong lúc hai người trò chuyện, một kỵ binh thốc ngựa ngược đoàn quân đến chỗ của Đức và báo cho cậu về một khúc giao mới của mê cung. Ngay lập tức, chàng thanh niên ra lệnh cho toàn quân lực di chuyển chậm lại, đồng thời đề phòng những bất trắc có thể xảy ra, đặc biệt là bất cứ điều gì có thể làm con rồng Hắc Ám tỉnh giấc.

“Cậu hãy suy nghĩ về lời đề nghị của tôi, Kaneshiro. Chúng ta vẫn còn nhiều thời gian để nói chuyện với nhau.”

Đức mỉm cười, rồi thúc ngựa cùng với tên kỵ binh tiến lên đầu đoàn quân, bỏ lại Mitsuki trong vẻ mặt băn khoăn phía sau.


Trước mắt các Nhân Thú là một cảnh tượng huy hoàng đến ngợp thở. Một pháo đài tựa hồ như được làm từ băng sừng sững hiện ra giữa những vách núi cheo leo. Họ có thể nhìn thấy những bức tường vững chãi trắng muốt một màu tuyết, không rõ là đá hay là băng, uy nghi gọt toàn bộ tầm nhìn của họ về một thế giới bí ẩn ở đằng sau nó.

Đây, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là pháo đài Shinkirou, Miền đất hứa của Nhân Thú trong thời Hỗn Long.

Trong lòng các Nhân Thú giờ đây đang cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm khi biết được họ cuối cùng cũng đã an toàn. Những bước chân của họ đang tiến đến bức tường thành ấy, rất nhanh, như là muốn về lại ngôi nhà cũ kỹ của mình ở ngôi làng Miran yên bình xưa.

Giữa khung cảnh ấy, trên chiếc xe ngựa dẫn đầu của già làng Shizu, một cảm giác không mấy phấn khởi đang hiện rõ trên gương mặt Kurogane Ichiro. Masumi khẽ ôm lấy cánh tay ẩn phía sau chiếc áo choàng của ông, dường như nhận thấy có gì bất an.

Trước mắt đoàn di cư không chỉ là những bức tường đồ sộ, mà còn có một nhóm các Nhân Thú đang tiến lại rất nhanh trên lưng những con Sói Trắng. Trong tay họ là vũ khí đã được rút ra khỏi vỏ, những thanh katana óng ánh một màu chết chóc.

Tuy nhiên, bản thân Ichiro lại không hề e ngại những gương mặt đang tiến đến. Ông chỉ duy nhất thay đổi sắc mặt với một người duy nhất trong số họ.

Chẳng mấy chốc, hai nhóm đã đối mặt nhau và dừng lại. Bên phía làng Miran, già làng Shizu cùng với Utsuro, trưởng tộc Linh Nhân và đôi vợ chồng Kurogane đồng loạt xuống ngựa. Họ từ từ bước lên phía trước, giáp mặt với người mà Ichiro đã cảm thấy bất an, người phụ nữ duy nhất của nhóm người, một Fox-kin.

“Phu nhân Fujinomiya.”

Già làng Shizu và Utsuro mau chóng hành lễ với người phụ nữ Fox-kin ấy. Trong khi ấy, những người còn lại đã vây lấy hai vợ chồng Kurogane.

“Shizu, Utsuro, các ngươi đã vất vả rồi. Hãy mang người dân làng các ngươi vào trong. Shinkirou sẽ tiếp đón các ngươi như con dân của nó.”

“Vâng.”

Hai người kính cẩn tuân lệnh, rồi quay trở lại. Utsuro ra hiệu cho đoàn Nhân Thú tiếp tục chuyển bước, đồng thời tránh nhóm người của Machiko.

Đôi vợ chồng Kurogane Ichiro vẫn im lặng và quan sát từng người một đi qua họ, cho đến kẻ cuối cùng. Họ được già làng dắt qua cánh cổng duy nhất ngăn cách Shinkirou với thế giới bên ngoài, và nó ngay lập tức đóng lại.

Khi âm thanh của cửa vọng đến vị trí của nhóm người, Machiko mới tiếp tục cất lời.

“Đã lâu không gặp, Kurogane Ichiro. Mười bảy năm rồi, phải không?”

“Vâng, đã mười bảy năm rồi, thưa phu nhân Machiko. Tuy chỉ vừa mới trở lại, và có lẽ hơi muộn, nhưng chúng tôi rất lấy làm tiếc về chuyện của lãnh chúa Hiroto.”

Lời lẽ của đôi bên tuy khách sáo, nhưng Ichiro không hề cúi đầu trước người phụ nữ với một sắc thái lạnh lùng và nhạy bén, và Fujinomiya Machiko cũng không hề bị lay chuyển bởi thái độ của ông, kể cả khi tên của cô được xướng lên ngay trước mặt mình.

“Thưa phu nhân, xin người hãy ra lệnh.”

Một nô bộc ra hiệu xin lệnh của Machiko. Trong mắt anh ta có sát khí, kiếm đã cầm chắc nịch, chỉ chờ một cái gật đầu để có thể ra tay.

Đáng tiếc, Machiko chỉ khẽ phất tay yêu cầu anh ta không được phép manh động.

“Ku… Hahaha!! Chuyện này là gì đây? Phu nhân, nô bộc của người thật thú vị đấy. Cậu ta là người mới chăng?”

Về vóc dáng và tuổi tác, có lẽ cậu này đã bắt đầu bước lên tuổi trung niên của con người thì đúng hơn. Những lời châm biếm của Ichiro ngay lập tức làm cậu ta nghiến răng tức tối ra mặt.

“Higa, mau lui xuống. Ông ta không phải là người mà tất cả chúng ta ở đây có thể đối phó được.”

“Vâng, xin thứ lỗi cho tôi, phu nhân.”

Khi thuộc hạ của Machiko lùi xuống, gần như toàn bộ các Fox-kin vây quanh hai vợ chồng Kurogane cũng đồng loạt hạ vũ khí.

“Có vẻ như gia tộc Fujinomiya các người vẫn còn nhớ đến một kẻ đào tẩu như ta thì phải? Sau ngần ấy năm, các người vẫn biết rõ ta là ai, và ta có thể làm gì cơ đấy. Thực tình, Ichiro ta có lời khen dành cho người, phu nhân Machiko.”

“Nếu vậy thì ngươi hẳn cũng phải nhớ, Kurogane Ichiro, rằng từ đâu mà ngươi có được Cửu Đỉnh Ấn.”

“Phu nhân, Cửu Đỉnh Ấn dù sớm hay muộn cũng sẽ được ta hóa giải, chính lãnh chúa Hiroto đã nói điều này mười bảy năm về trước. Chuyến đi năm đó, dù không tìm ra Shinkirou, ta cũng sẽ sớm có trong tay tri thức của các người.”

Những cơn gió buốt thấu xương theo từng lời nói lùa vào trong dòng suy nghĩ, khiến đôi bên dần trở nên căng thẳng. Tuy vũ khí đã hạ, nhưng sát khí vẫn không dừng lại. Âm thầm trong lớp tuyết phủ, một cảm giác ớn lạnh ở xương sống làm Masumi túm chặt lấy cánh tay của Ichiro, gương mặt lộ rõ sự bất an.

“Phu nhân có thể cho tất cả thuộc hạ của người lui lại được không? Ta không hề muốn tay mình bẩn hơn nữa…”, Ichiro chỉ nói rồi nhắm mắt lại. Vào lúc ấy, những luồng gió bỗng chuyển hướng, thổi dạt xuống và cào đi lớp mặt tuyết. Dấu chân in trên tuyết từ từ xuất hiện, nhiều không đếm xuể.

Một cái phất tay thứ hai của Machiko đưa lên, từ những dấu chân ấy hiện ra một đội nhẫn giả che mặt. Tất cả bọn họ ngay lập tức quỳ xuống hành lễ rồi từ từ giấu mình vào không gian trở lại.

“Những tay sát thủ của gia tộc các người quả đúng là nguy hiểm, phu nhân Machiko. Nếu hai ta còn nói chuyện thêm vài câu, có lẽ lúc này trên cổ ta đã có không dưới ba vết rạch.”

Và bây giờ, khi Kurogane Ichiro mở to đôi mắt, một sự biến đổi khổng lồ áp đảo lấy nhóm người của Machiko. Trong đôi con ngươi đang quắc lên một luồng lam quang của ông, sát khí tỏa ra thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả những gì vừa phải trải qua. Mặt tuyết, gió, và cả bầu trời đều bắt đầu trở nên dữ dội. Một cơn bão tuyết dường như sắp ập tới, bởi mây đen đang ùn ùn kéo đến, nhanh đến khó tin.

“Chúng ta hôm nay quay trở nơi đây không phải là để cho các người diễn trò hành quyết hay ám sát. Nếu như gia tộc Fujinomiya các người còn tiếp tục vô lễ với chúng ta, thì các người sẽ phải đổ máu với Kurogane Ichiro này trước khi đối mặt với con người đấy.”

Một cái trừng mắt đủ đáng sợ để toàn bộ những con Sói Trắng hất tung các Nhân Thú cưỡi trên chúng rồi bỏ chạy. Không chỉ có vậy, ngoài Machiko, toàn bộ những kẻ còn lại cảm thấy không khí như đang loãng ra, khiến chúng khó thở đến nỗi máu còn không muốn chảy lên mặt.

“Dừng lại đi, Kurogane Ichiro!”, Machiko dần dần mất đi uy thế của mình trước sự áp đảo đến ngợp thở ấy, “Tất cả bọn chúng đều là kẻ thi hành mệnh lệnh của ta. Ngươi không được làm hại họ”.

“Vậy thì người nên dạy bọn chúng một chút lễ nghi tối thiểu đi, Fujinomiya Machiko. Lãnh chúa Hiroto hẳn sẽ thất vọng về chúng, khi dám đón tiếp người đã giúp ngài ấy thống nhất các gia tộc Nhân Thú.”

Nói đến đây, luồng quang lực trên đôi mắt Ichiro biến mất. Những sự biến đổi long trời lở đất kia dần dần tan biến trong nháy mắt, và cả sát khí từ ông cũng vậy. Tất cả những gì mà phía Machiko nhìn thấy lúc này là một người đàn ông đang ngoảnh đầu nhìn vợ mình và âu yếm bà, như một cách để trấn an sau những gì vô cùng khó coi vừa xảy ra.

Lũ thuộc hạ của Machiko lúc ấy mới từ từ đứng dậy, chân vẫn còn không ngừng run rẩy vì áp lực kinh người mà chúng vừa nếm trải. Không một tên nào trong số chúng có thể cầm vững nổi kiếm trên tay mình, chỉ luống cuống chống mũi kiếm xuống để nâng đỡ cơ thể trước khi đứng thẳng được.

“Mọi chuyện đã thay đổi, nhưng ông vẫn không hề thay đổi một chút nào, Kurogane Ichiro.”

“Các người cũng vậy, gia tộc Fujinomiya. Như cái ngày mà Lãnh chúa Hiroto vẫn còn non trẻ vậy.”

Lời lẽ của Ichiro khiến Machiko nuốt hẳn những câu còn lại. Đôi co thêm một vài khắc nữa, có lẽ ông sẽ thay đổi ý định mà tàn sát toàn bộ những người đứng ở đây, cô nghĩ. Cuối cùng, sự cương quyết và lạnh lùng trên gương mặt người phụ nữ này biến mất hẳn, lộ ra một sự kiệt quệ về tinh thần không hề nhẹ sau khi chịu chung số phận với thuộc hạ.

“Vậy thì… mời ngài… theo ta về Shinkirou, Kurogane Ichiro. Giữa Nhân Thú và ngài có rất nhiều chuyện để nói.”

“Phải, ta cũng nghĩ vậy đấy, Fujinomiya Machiko.”

Dứt lời, Ichiro quàng một tay qua vai Masumi và đưa bà về chiếc xe ngựa duy nhất còn lại ở phía sau, chiếc xe mang theo Fujinomiya Yuuri trong cảnh hấp hối và thi thể của Kurogane Kihaya. Một tiếng huýt sáo vang lên từ phía của Machiko, một tiếng gọi cho lũ Sói quay trở lại đón chủ sau khi bị dọa đến mức phải bỏ chạy. Đôi bên nhanh chóng ổn định và cùng nhau tiến về phía cổng thành.

 

 


Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2017 ValvrareTeam. Mã nguồn sử dụng Wordpress. Máy chủ sử dụng Vultr
Made with in Novel