Tập 6 – Chương 1 :

Tập 6 – Chương 1 :
3.5 (70%) 2 votes

THÔNG BÁO


Hiểu đúng về Trader Coin, Cách Trader Coin an toàn.

QÙA TẶNG DÀNH CHO NGƯỜI MẤT GỐC TIẾNG ANH HOẶC ĐANG CẦN HỌC TIẾNG ANH

Mình đã…trở lại.

Trở lại với sự yên tĩnh, thanh bình, bình dị, và những ngày tháng vật vờ…

Dường như chẳng có điều gì thú vị xảy ra trong mấy ngày nay, nhưng đó chính là lý do tại sao tôi thấy khoảng thời gian này thật là quý giá.

Ngay từ đầu, tôi đã thấy bản thân mình không xứng đáng với một cuộc sống như vậy. Tôi không chấp nhận nó và giữ bản thân luôn tránh xa nó để sống thu mìn lại.

Nhưng một học sinh nào đó đã kéo tôi ra khỏi cái kén của mình và đưa tôi trở lại với thế giới muôn vàn sắc màu tươi sáng…

Có lẽ nào… Tôi có thể…sống tiếp trong thế giới này…?

Cô ấy đã nói rằng tôi có thể tiếp tục tận hưởng những ngày tháng yên bình, thanh thản.

Tôi nên làm gì cho một người mà đã cho phép tôi được tồn tại trong thế giới rộng lớn này? Tôi có thể làm được gì để báo đáp cô ấy?

Khi tôi liên tục nghĩ về món nợ này – một sự việc đã xảy ra.

“Glenn-kun… Anh…sẽ bị sa thải.”

“Huh? Huuuh?!”

Glenn giật mình trước những lời phát ra từ văn phòng của thầy hiệu trưởng Học viện ma thuật  Alzano.

“Này, chờ chút, ông đang nói cái nồi gì vậy?”

Glenn bối rối đập hai tay xuống bàn thầy hiệu trưởng rồi nhoài người về phía trước.

“Tôi không nhớ là mình làm điều gì đó khiến tôi bị sa thải … có lẽ … không, chắc chắn là không!”

“Chúng ta sẽ thảo luận sau, sự thật không thể chối cãi…” hiệu trưởng Rick bình tĩnh đáp lại.

“À những gì tôi vừa nói chưa đúng lắm, để tôi sửa lại cho đúng nhé.” hiệu trưởng said.

“…chưa đúng???”

“Yes, sẽ đúng hơn khi nói rằng anh sẽ bị sa thải nếu để nó tiếp tục như vậy”

“Trong trường hợp này, tại sao lại là nó?”

“Anh đùa à? Hay anh là một thằng ngốc? Tôi luôn hiểu cậu không phải một hạt giống sáng giá, nhưng tôi chưa bao giờ dám nghĩ cậu lại là một thằng ngu Glenn à…”

Trông khi đang hướng mắt về phía bức tường gần đó, Celica xen vào cuộc nói chuyện.

Sự tức giận hiện lên rõ mồn một lấn áp cả vẻ đẹp của cô, mặt cô nhăn nhó, mạch máu nổi đầy trán

Những thương tổn mà Celica phải chịu đựng từ chuyến thám hiểm mê cung ngầm vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, trên người cô quấn đầy băng gạc, tay trái đã gãy phải được cố định bằng nẹp gỗ dây để xương có thể lành lại.

Trông bộ dạng cô thật thảm, nhưng thần thái của cô vẫn còn nguyên vẹn.

“Glenn… Anh đã nộp luận án về nghiên cứu ma thuật chưa? Chắc hẳn anh đã biết hạn chót để nộp đã qua lâu rồi không…”

Celica nói từng lời thật chậm cùng với vẻ mặt lạnh lùng còn ánh mắt như muốn xiên thủng Glenn.

“Ah… Cái luận án…”

Glenn sực nhớ ra, mặt anh ta méo mó, ánh mắt tràn đầy sự lo sợ, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối.

“Hiển nhiên rồi, anh là một thằng đầu đất! Ahahaha~”

Celica cười nói, rồi sau một câu niệm chú, ngay lập tức một quả cầu lửa xuất hiện trên đầu ngón tay Celica đang chỉ vào Glenn.

“Anh là một giáo viên của học viện này! Điều đó có nghĩa là anh phải nộp các báo cáo định kỳ về tiến trình nghiên cứu ma thuật của mình với một luận án.”

Celica đưa quả cầu lửa sát cổ Glenn và trách móc.

“Ugh… Đ-đó là cái gì vậy? T-tôi chắc chắn đây là lần đầu tiên mình nghe về điều đó…”

“Ít nhất anh cũng phải đọc qua luật lệ của trường chứ. Anh đúng là một đứa trẻ hư!”

“Theo như câu trả lời của anh, tôi cho là anh chả thèm làm nghiên cứu bao giờ nên lấy đâu ra mà viết luận án.”

Hiệu trưởng quăng một cái nhìn lạnh nhạt về phía Glenn.

“…M-mmm”

“Một trong những điều kiện của giáo viên dạy hợp đồng là phải nộp các luận án định kỳ để báo cáo về tiến độ của các nghiên cứu mà học đang thực hiện. Đó là một phần trong nội quy mà nhà trường đề ra. Nó không như khi mà tôi nhận anh làm giáo viên tạm thời khi trước mặc dù anh thiếu bằng cấp cũng như kinh nghiệm. Trong trường hợp này, tôi không thể giúp gì cho anh trừ khi tôi muốn!”

Hiệu trưởng thở dài một cách khó khăn.

“Celica, tôi có một ý tưởng rất hay, tại sao không để tôi thôi việc và trở lại cuộc sống lười biếng khi xưa…?”

“Không được, thằng ngáo này!”

Celica sút Glenn một phát không thương tiếc khi nghe những lời nói lém lỉnh đùa giỡn ấy.

“Ouch… Tôi nghĩ đây không phải lúc đùa rồi!”

Glenn run rẩy cố gượng dậy rồi nhìn vào thầy hiệu trưởng.

“Hết cách rồi sao thầy hiệu trưởng? Tôi biết tôi không đủ tư cách nói điều này, nhưng tôi thật sự muốn được làm giáo viên thêm chút nữa thôi… ít nhất cho đến khi bọn trẻ tốt nghiệp…”

“…Hmm? Glenn… anh…?”

Vẻ mặt nghiêm túc của Glenn làm cho Celica ngạc nhiên. Không đời nào tên ăn hại Glenn lại có thể nói những lời như thế được, hay bị đói quá nên sinh lú lẫn rồi.

“Ugh…”

Thái độ đó của Glenn cũng khiến thầy hiệu trưởng vô cùng bất ngờ, cùng với không khí sôi nổi cãi cọ chửi nhau khi nãy giờ bỗng chìm vào yên lặng, thầy hiệu trưởng bối rối không biết làm sao cho phải.

“Thời hạn nộp luận án đã hết rồi phải không? Liệu có thể cho tôi chút thời gian nữa? Tôi chắc chắn sẽ viết một bài hẳn hoi… Coi như là tôi cầu xin ông! Xin hãy cho tôi một cơ hội!”

Glenn nói rồi cúi đầu thật sâu.

Khốnnnnn nạn…!!! Mình không thể để bị đuổi việc được….!!!

Lúc đó, trong tâm trí mình, Glenn thấy một kịch bản rùng rợn đang từ từ rõ dần lên.

Sẽ thật tồi tệ nếu mình bị sa thải ngay lúc này! Chỉ mới một thời gian trước, mình đã phải dùng tên Celica để có thể mua hàng trả góp với lãi suất 0%. Mình sẽ không thể trả nó nếu không có tiền lương!

Vật phẩm mua trả góp đó là một con rối ma thuật doppelgänger.

(Ckg: chắc là kiểu như s** toy :v)

Lý do Glenn mua nó rất đơn giản, là để cải trang nó cho giống Glenn rồi cho nó lên lớp dạy học thay anh ta, từ đó anh ta có thể đi chơi mà vẫn có tiền.

Mọi người tưởng như Glenn đã trưởng thành và hiểu chuyện nhưng thật ra anh ta chả thay đổi chút gì cả.

‘Cho đến khi bọn trẻ tốt nghiệp’, những từ ấy được nói ra hoàn toàn tự nhiên dường như đã phản chiếu lại sự thay đổi trong suy nghĩ của Glenn. Nhưng vẫn còn cả một chặng đường dài nữa trước khi Glenn thật sự trưởng thành.

Chết tiệt, chỉ vì gặp chút khó khăn trong thanh toán mà mình phải dùng tên tuổi Celica để mua trả góp, những món ít tiền hơn thì mình bùg. Mình đúng là ngu quá! Mình sẽ không sống nổi nếu không  làm để trả nợ mất. Hay đúng hơn là mình sẽ bị ra tro nếu Celica biết chuyện này. Mình phải thanh toán trước khi cô ta biết!

Và cùng với hàng tá kịch bản khác trong đầu…

“Cầu xin ông, hiệu trưởng!”

Glenn sử dụng toàn bộ những kĩ năng bẩm sinh để thực hiện một màn dogeza cực kỳ hoàn hảo.

“Anh nói rằng sẽ viết một bài luận, nhưng anh đã có gì để viết đâu? Chỉ nhìn vào các tài liệu không thôi thì sẽ không đủ để anh biết được…”

“T-Thì là…”

“Tất nhiên, rất là khó để mà bắt một nghiên cứu về phép thuật phải có gì đó tiến triển trong một thời gian ngắn như thế. Vậy nên khi đưa ra thời hạn chung thì nó vẫn có thể xê dịch một cách linh hoạt sao cho phù hợp. Nhưng nếu anh không có gì để viết luận án, chúng ta sẽ đưa nghiên cứu lên hội đồng và cùng tranh luận về nó.”

Glenn biểu lộ một vẻ mặt đau khổ. Dĩ nhiên việc không làm nghiên cứu mà chỉ dựa vào trích dẫn các tài liệu để viết luận án thì sẽ không ổn chút nào trước sự săm soi của các nhà phê bình trong hội đồng.

V-vậy mình sẽ bị kết tội ư? Làm thế nào mà mình có thể giảng bài cho bọn trẻ…?

Trước khi cái bi kịch không được trả lương xảy ra, cảm xúc đầu tiên của Glenn là tiếc nuối cho các học sinh của mình.

“Tuy nhiên… Hmm… Anh gặp may đấy Glenn.”

Hiệu trưởng nói cùng với một nụ cười.

“Anh đã nghe về ‘Đài quan sát Taum’ bao giờ chưa?”

“…? Umm … Không phải là nó một khu di tích cổ ở khu vực phía Bắc sao…?”

Vẫn chưa rõ ý định của hiệu trưởng, Glenn hơi nghiêng đầu tỏ vẻ băn khoăn.

“Chính nó, như anh đã biết thì các trang báo đánh giá di tích đó xếp hang F. Nhưng nó không nhắc đến các thánh tích quan trọng chưa được khám phá, các chi tiết khác thì cũng khá là mờ nhạt. Cả giá trí nghiên cứu ma thuật lẫn khảo cổ học đều không được nhắc đến. Nếu đó không phải là khu vực cấm thì đã trở thành địa điểm hút khách du lịch rồi…” Sau một khoảng dừng nhỏ, hiệu trưởng Rich nói bằng một giọng nghiêm nghị, “Tuy nhiên, vài năm trước, nghiên cứu của một pháp sư về ‘Đài quan sát Taum’ đã cho rằng đây chính là nơi thực hiện phép thuật liên qua đến điều khiên không-thời gian.”

“…Ah? Thật chứ?” “Không phải đó chỉ là những tin đồn vô căn cứ sao?  Với lại ‘Đài quan sát Taum’ đã được điều tra liên tục rồi mà…? Hơn nữa, thứ gì đó ngớ ngẩn như du hành thời gian là… ”

Phép thuật điều khiển không-thời gian. Đối với những kẻ hiểu biết nông cạn về ma thuật thì cho rằng đó chỉ là chuyện hoang đường mà thôi.

Thời gian và không gian được liên kết với nhau hết sức phức tạp, dòng chảy của thời gian trong một không gian xác định không thể bị cắt ra khỏi phần còn lại và đó là quy luật của thế giới này. Chính vì vậy, một người có thể tăng tốc hay làm chậm thời gian trong một không gian hay dịch chuyển tức thời và xuyên không vượt thời gian thì thật sự rất là khó – nhưng kiến thức về phép thuật rất mênh mông mà ta chưa biết hết được. Tuy vậy để tách biệt cả không gian và thời gian khỏi dòng chảy tự nhiên của nó – ‘du hành thời gian’ được coi là bất khả thi về mặt lý thuyết.

Đó là một trong hai quy luật vĩ đại nhất của phép thuật, “The Law of Internal Validity”, theo  đó thì giới tự nhiên sẽ tự phát hiện những sai lệch bất thường và sửa chữa cũng như biến đổi để trở về lại trạng thái ổn định vốn có của nó, không một thứ sức mạnh nào có thể chống lại điều đó.

(CKG: cái tên quy luật kia mình chả biets dịch sao nữa @@)

“Nhưng… vị pháp sư đã đặt ra thuyết ấy là một học giả xuất chúng và rất nổi tiếng, chúng ta không thể xem đó là hoang đường được.

Hiệu trưởng cười khổ rồi thở dài một tiếng.

“Như Glenn-kun đã nói, ‘Đài thiên văn Taum’ đã được điều tra liên tục, và kết quả thì không có gì đáng hứa hẹn cả. Vậy nên các nhà nghiên cứu đều cho đó là thứ bỏ đi và chả ai thèm đả động gì đến di tích đó nữa. Hơn nữa, họ cũng rất bận rộn với các dự án của riêng mình nên đâu dư giả thời gian tính đến cái nghiên cứu mà được cho là dành cho mấy tên ngốc này. Nhưng, bởi vì pháp sư thiên tài đó đã đưa ra một thuyết như vậy, chúng ta không thể bỏ qua nó. Vì vậy, ít nhất, một chuyến thám hiểm lặp lại rất là cần thiết … ”

Hiệu trưởng nhìn Glenn với gương mặt so deep.

“Chúng ta đã không ngó ngàng hay đỏ động đến các trang báo đó khá lâu rồi. Anh không nghĩ rằng chúng ta nên có một ai đó kiểm tra lại ư?”

“Hiệu trưởng… có thể nào ông đang muốn…?”

“Glenn-kun, tôi muốn anh dẫn đoàn thám hiểm đến ‘Đài quan sát Taum.’ Nếu may mắn khám phá ra được các bằng chứng về phép thuật điều khiển không-thời gian thì tên tuổi của anh sẽ còn mãi lưu danh sử sách. Thêm vào đó dù không tìm ra được nó thì anh cũng vẫn sẽ có cái gì đó để hoàn thành bài luận án… Haa… Trong khi những nhà phê bình đó có thể cười nhạo nó, ít nhấthọ cũngsẽ để cho anh giữ được vị trí của mình trong trường… Anh thấy điều đó thế nào? ”

Đó là con đường sống duy nhất cho Glenn.

Glenn cúi người về phía trước và nắm chặt tay của hiệu trưởng để tỏ vẻ biết ơn.

“Hiệu trưởng…! Tôi hiểu rồi…! Hãy cứ giao cho tôi!” Glenn nói một cách hết sức tự tin.

Trong khi bày tỏ lòng biết ơn, Glenn thầm nghĩ…

Ugh… Thật là rắc rối mà.

Glenn cố gắng kìm nén để không hét lên vì thất vọng.

Một chuyến đi khảo sát ư?! Cho một thằng thích nằm ngủ ở nhà thì đây khác nào tra tấn trá hình. Tại sao mình phải làm mấy thứ rắc rối này, liệu có cách nào dễ hơn không…?!

…Glenn vẫn thật sự chưa trưởng thành.

Và cái trò đùa về ma thuật không-thời gian này là gì chứ? Mấy bài báo lạ hoắc này nữa, làm thế nào mà mấy thứ này có thể mở đường dẫn một người đến sự nổi tiếng được chứ? Nếu hiệu trưởng đã nhắc đến kho báu ẩn, thì có lẽ…

Vẫn chưa biết sự nghi ngờ trong lòng Glenn, hiệu trưởng hạ giọng.

“Tuy nhiên, tôi rất tiếc phải báo với anh rằng… dù chuyến đi có liên quan đến trường, nhưng học viện sẽ không chi trả cho cho bất kì khoản chi phí nào của anh cả. Glenn-kun, anh sẽ phải tự bỏ tiền túi ra mà tiêu. Đơn giản là vì tiền quỹ năm nay đã hết, dù cho có nộp đơn yêu cầu bổ sung thì đến lúc tiền quỹ về đồng nghĩa với hạn viết luận án của anh cũng hết rồi, anh hiểu chứ?!”

Oắt đờ hợi! Tại sao mình phải tự bỏ tiền túi ra chứ!?

Glenn như lên cơn đau tim, mặt cười nhăn nhó…

“K-không thành vấn đề. Suy cho cùng thì tôi cũng làm giáo viên được một thời gian rồi! Tôi sẽ ổn với khoản tiền tiết kiệm được của mình.”

Glenn cố giấu đi sự căng thẳng và giả vờ tự tin để đáp lại.

Ugh! Đang sống thời bình mà lại đói ăn như thời chiến. Chi phí cho một chuyến đi như thế quá lớn so với sức mình! Mình phải nghĩ cách gì đó… Mình sẽ chỉ đi lòng vòng gần đây thôi chứ nếu làm nó một cách nghiêm túc thì sao mình sống được, đặc biệt là với chỗ tiền lương ít ỏi mà còn liên tục bị cắt giảm nữa chứ.

Trước tình thế ngàn cân treo sợi cáp, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Glenn.

P-phải rồi! Chỉ cần mình chọn vài học viên đi cùng, chúng sẽ tự lo được cho mình, vậy là đã có thể tiết kiệm chi phí sinh hoạt của các thành viên trong đoàn rồi. Bằng cách này, mình sẽ tránh được việc phải chi trả cho bất kỳ nhân viên hay cán bộ công chức đi cùng…! Hehehe~!

Đúng là một thằng rác rưởi. (-_-)

Nếu mình nhớ không nhầm thì học viên của học viện được xếp hạng D hoặc hơn một chút… N-nhưng thật tuyệt khi mà ‘Đài thiên văn Taum’ chỉ là di tích cấp F – cấp thấp nhất trong bảng xếp hạng. Nó dễ như ăn bánh khi mà nó còn không đáng để cho các sinh viên ‘Khảo cổ học thực tập’ đến đó! Tất cả quá là hoàn hảo.

Với một chút thay đổi trên khuôn mặt, kế hoạch trong đầu Glenn liên tục phát triển và dần hoàn thiện.

Mình chỉ cần dẫn dụ mấy học sinh tới rồi để họ làm vài việc lặt vặt rồi… Tất cả là vì nước vì dân vì công việc ổn định của mình… và vì tiền lương của mình nữa!

Glenn mường tượng ra thành công của kế hoạch và để lộ một nụ cười mãn nguyện 😂

“Glenn!”

Celica gọi Glenn bằng một giọng lạnh lùng.

Ah? Celica!? Có khi nào c-cô ta nhìn ra được kế hoạch của mình?!

Glenn diễn sâu nhất có thể để không lộ ra vẻ căng thẳng và che đi khuôn mặt tát mét như xác ướp.

Đột nhiên, vẻ mặt nghiêm trọng của Celica đã dịu đi và cô nở một nụ cười, đôi mắt dưng dưng sắp rơi lệ.

“Không màng đến chi phí đắt đỏ, đặt lợi ích của học sinh lên hàng đầu… T-thật là tốt quá… Con đã lớn khôn thật rồi…!”

Celica lau đi nước mắt đang chảy dài trên má. Thái độ thờ ơ lạnh lùng hàng ngày của cô đã biến đi đâu mất, một sự thay đổi 180

( còn tiếp )

Có thể bạn muốn xem


Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2017 ValvrareTeam. Mã nguồn sử dụng Wordpress. Máy chủ sử dụng Vultr
Made with in Novel