Tập 6 Chương 5.5: Cái Chết Chỉ Là Một Sự Khởi Đầu

Tập 6 Chương 5.5: Cái Chết Chỉ Là Một Sự Khởi Đầu
4.95 (99.09%) 66 votes

Author: Whisperer

Phần 1

“Không thể nào như vậy được…”

Giọng nói chứa đầy áp lực bỗng nhuốm màu của sự kinh ngạc. Nó đến từ một cậu bé chỉ tầm mười tuổi sở hữu mái tóc vàng óng cùng một gương mặt khá là đáng yêu. Tuy nhiên, khí thế toát ra từ cậu ta khiến cho bất cứ ai cũng phải rợn người kinh hãi.

Cậu bé đó đang nhìn ra bầu trời của Hel, qua khung cửa sổ phòng Kihaza. Mới một vài phút trước, nó chỉ độc một màu đỏ như máu, thế mà bây giờ đã quay trở lại với tấm áo cũ, tấm áo đen huyền ảo kỳ bí. Đôi mắt cậu ta trơ ra một hồi rồi quay lại.

Không thể sai được, đó là đôi mắt của Ma Rồng. Chúng không phát ra xích quang rực đỏ đầy ma mị như đôi mắt của Kihaza, mà là một hào quang hoàng kim đầy quyền thế.

Thứ áp lực ma quỷ này, thứ năng lực có thể khiến cho tất cả sinh vật phải run sợ khiếp đảm, chỉ có thể là Dragon God’s Dignity.

“Azi Dahaka… tại sao ngươi lại bất ngờ đến như vậy?”

Cô bé Hikaru, hiện đang nằm trên giường của Kihaza, cất giọng hỏi.

Một lúc trước đó, cô bỗng cảm thấy trái tim nhói đau đến tột cùng, đồng thời trong tâm trí cô còn thoáng thấy cả cái chết của người cô bé yêu thương nhất. Nhìn vào những gì xảy ra, cô bé đã khẳng định rằng viễn cảnh đó là thật, rằng Kurogane Kihaza đã chết.

Và tất nhiên, cậu bé đó, Spectre Dragon God thứ hai sau Apocalypse, Azi Dahaka, cũng phải đồng tình. Cậu ta còn biết nhiều hơn so với những người có mặt trong phòng khi tuyên bố mình đã được Kihaza phổ biến “kế hoạch” mà cậu vạch ra.

Tuy nhiên, cho đến thời điểm này, biến cố đã xảy ra. Bằng chứng là “Huyết Thiên” vừa xuất hiện.

Hiện tượng mới chỉ xảy ra một lần duy nhất ở Hel. Đó là cái ngày Hel và Apocalypse cùng biến mất với Void Eater. Sự tan biến của cả hai vị thần cai trị khiến cho thế giới này chìm vào những ngày kinh hoàng nhất, những ngày “Huyết Thiên”. Quỷ không dám rời lãnh địa, Tà Thần không dám bước chân ra khỏi thành trì, quái vật của địa ngục gần như chẳng thể sống nổi dưới bầu trời máu đấy, thứ có thể hút cạn kiệt cả sinh lực lẫn linh lực của bất cứ một sinh linh nào.

Nhờ có Azi Dahaka mà sự kiện đó chỉ kéo dài ba ngày. Nhưng ba ngày đó đã là một nỗi sợ hãi không một sinh vật nào dám quên.

Vừa rồi, nó đã lặp lại. Và lại biến mất, nhanh như khi nó xuất hiện.

Sự bất ngờ của Azi không phải do sự biến mất chớp nhoáng của Huyết Thiên, mà là do chính bản thân cậu ta.

Dragon God’s Dignity là Thần Kỹ đáng sợ nhất, là trụ cột mạnh mẽ nhất để chống lại Huyết Thiên. Không có nó thì sẽ không có chuyện bầu trời có thể chuyển mình trở lại như thế. Nhưng vừa rồi, Azi nhận ra hai điều.

Thứ nhất, Thần Kỹ của cậu không hề đủ khả năng đẩy lùi Huyết Thiên. Cậu ta đã đẩy nó đến mức cao nhất, song vẫn không làm lay chuyển được màu đỏ của máu.

Và điều còn lại là, có ai đó đang sử dụng Dragon God’s Dignity, với cường độ còn lớn hơn cả Azi. Lớn đến mức trả lại màu đen cho bầu trời.

“Hắc ám của cậu ấy đã tan biến ở Alfheim thật rồi, nhưng ai có thể làm được điều này cơ chứ?!”

Thắc mắc của Azi đã hóa thành lời. Cậu ta còn chẳng thèm để ý đến câu hỏi của Hikaru. Vừa thắc mắc, cậu ta vừa đi qua đi lại trông chẳng khác nào một lão già. Trong lúc suy nghĩ, Dragon God’s Dignity của cậu đã lan tỏa ra cả một vùng thế giới địa ngục để tìm câu trả lời.

Song, điều mà cậu ta tìm kiếm lại ở quá gần so với toan tính.

“Chủ mẫu.”

Azi đột ngột lên tiếng, khiến Masumi giật mình. Bà ngồi ở đầu giường, gương mặt vẫn đang rất lo lắng cho Hikaru.

“Xin bà hãy tránh ra một chút.”

Yêu cầu của Azi đến cùng với một đôi mắt vô cùng đáng sợ. Tuy kính trọng người phụ nữ này, cậu ta vẫn không để cho thần uy của mình thuyên giảm.

Đương nhiên, Masumi gật đầu và đứng dậy.

“Nào cô bé, cố ngồi dậy đi.”

Cậu ta từ từ đi đến chỗ Hikaru, miệng vừa yêu cầu cô ngồi dậy. Cảm giác nhoi nhói khó chịu vô cùng của cô bé tuy đã đỡ phần nào, nhưng gần như cảm nhận của cô về sức mạnh đều rất mờ nhạt. Tuy nhiên, cô vẫn ngồi dậy, bằng một gương mặt lộ rõ sự khó khăn.

“Ngươi muốn gì ở ta, Azi Dahaka?”

“Kế hoạch của Kihaza. Cậu ấy nói rằng bằng cách nào đó, cậu ấy sẽ phá hủy Lõi Tinh Nguyên của mình và biến mất khỏi thế giới này. Nhưng vừa rồi, chúng ta đều đã chứng kiến Huyết Thiên, hiện tượng chỉ xảy ra khi Dragon God’s Dignity của cậu ấy không còn tồn tại.

Cô biết không, cô bé?

Sự thực là ta không còn đủ khả năng để thay thế được cậu ấy. Từ những gì đang xảy ra, ta có thể cam đoan rằng Huyết Thiên đã bành trướng khi Kihaza dung hợp với Apocalypse. Trước khi chết, cậu ấy không hề để tâm đến hiện tượng này. Một người như Kihaza không thể trở nên bất cẩn một cách kỳ lạ như thế, cô thấy ta nói đúng không?”

Azi nói mà mắt gần như dán thẳng vào ngực trái của Hikaru. Cái ánh mắt đáng sợ của cậu ta khác với ánh mắt của những tên biến thái, nhưng cũng khiến cho cô bé cảm thấy khó chịu theo một chiều hướng khác.

Tuy nhiên, những gì Azi nói quả đúng là khiến cho cô bé chột dạ. Kurogane Kihaza, con người mà cô bé sẵn sàng dâng hiến tất cả mọi thứ của mình, chưa từng một lần tính toán sai lầm, hay thiếu sót bất cứ một chi tiết nào. Từng đường đi nước bước, từng quân cờ mà cậu đặt lên chưa bao giờ khiến cho người ta phải nghi ngờ khả năng xử lí thiên tài của cậu.

Cho đến bây giờ, điều đó vẫn hoàn toàn đúng, ít nhất là trong thâm tâm của Hikaru. Nghe những lời phân tích của Azi, cô bé bắt đầu cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Và trùng hợp thay, nguồn cảm giác đó lại xuất phát từ ngay ngực trái của cô, nơi mà Spectre Dragon God nhìn không chớp mắt từ nãy đến giờ.

Nó khiến cho cô bé đoán được dụng ý trong lời của Azi.

“Azi Dahaka, đừng nói với ta là ông…”

“Đúng, cô bé ạ. Cô đang phát ra Dragon God’s Dignity của Kihaza.”

“?!!!”

Cả Hikaru lẫn Masumi cùng há hốc mồm kinh ngạc. Đôi mắt hoàng kim của Azi sáng rực lên, như khẳng định lại lời tuyên bố đó.

“Ta đang… phát ra Thần Kỹ của anh ấy?! Ông không đùa đấy chứ?” – Dường như chưa tin hẳn, cô bé hỏi ngược lại.

“Cùng là Long Thần với cậu ấy, ta chưa bao giờ nhầm lẫn khí tức đó với bất cứ ai khác. Nếu như cô còn nghi ngờ, hãy tự mình vén ngực áo ra mà kiểm tra.”

Những lời nói chắc nịch của Azi có một sức thuyết phục mạnh đến khó tin. Chỉ vừa dứt lời, tay Hikaru đã đưa lên ngực áo. Cơn đau nhói vẫn còn đó, nhưng nó không thể mạnh bằng cảm giác hồi hộp của cô ngay lúc này. Cô từ từ vén phần ngực áo yukata của mình ra, để rồi tròn mắt ngạc nhiên.

“Cái này là…?!”

“Quả nhiên là vậy. Kurogane Kihaza, cậu đúng là con người luôn đi trước một bước.”

Gương mặt Azi lộ rõ vẻ đắc ý. Cậu ta đã không sai khi cho rằng Kihaza không bất cẩn. Thứ đang mờ ảo hiện trên phần ngực trắng nõn của Hikaru đã thay lời chứng minh tất cả.

Đối với cả thế giới Hel lẫn Azi, điều này mang một ý nghĩa thực sự to lớn. Riêng đối với Hikaru, thứ này còn đặc biệt hơn cả.

“Kihaza…”

Cô nhẹ nhàng đặt tay lên nó, môi mỉm cười đầy hạnh phúc.

“Vậy ra cô bé này cũng là người có được “ấn”…”

Đột nhiên, giọng của một người thứ tư vang lên. Một giọng nói trong veo nhưng rất sâu và có sức hút kỳ lạ. Song lại vô cùng quen thuộc.

Quen thuộc đến nỗi Azi và Hikaru phải rợn mình. Khi cả hai quay mặt về hướng giọng nói phát ra, hình bóng của người đó hiện ra.

“Làm… làm thế nào mà…”

Giờ thì khuôn mặt rất đỗi điềm tĩnh của Azi Dahaka đã bị phá vỡ. Đôi mắt hoàng kim mở to ra, rồi nheo lại như thể không tin vào những gì cậu ta nhìn thấy, rồi lại tròn xoe nhìn về phía người đó. Nhìn vào đôi môi đang mỉm cười nhẹ đó. Và lắng nghe một điều còn khó tin hơn.

“Thực ra, Kihaza đã đi trước đến hai bước, Azi-chan ạ.”


*Lách cách*

Hai nửa của một viên ngọc rơi xuống mặt cỏ và chạm nhẹ vào nhau.

“Kihaza…”

Điều đó diễn ra quá nhanh chóng. Con người mà Yuuri vừa gọi tên đã biến mất trước khi cô kịp ngắm nhìn cậu một lần nữa. Thứ duy nhất còn lại là viên Tinh Nguyên Ma Rồng đã bị Sougekkou cắt đôi.

Bàn tay cô đưa ra, nhặt lấy hai mảnh vỡ của viên ngọc. Chúng có màu đen, một màu đen huyền bí giống y như nguồn ma lực hắc ám mà nó từng chứa đựng. Cô nâng niu, ngắm nhìn chúng trong bàn tay mình, như thể trong vòng tay cô là gương mặt của Kihaza.

“Ngốc…”

Môi cô khẽ trách một tiếng, để rồi tay nhấn hai mảnh vỡ vào ngực. Nỗi đau từ trái tim hòa vào dòng cảm xúc, kết thành hai hàng lệ chảy dài trên đôi má hồng.

Cô đã ở rất gần. Rất gần Kihaza. Để rồi bây giờ, khoảng cách giữa cả hai đã không thể đo bằng thước, hay những con số.

*Crack* *Crack*

Từng tiếng nứt vang lên trong lòng bàn tay Yuuri. Hai mảnh vỡ dù được nâng niu, được cô ôm chặt đến thế nào đi nữa thì nó cũng đã là thứ đã chết. Cứ như thế, viên ngọc biến thành bụi cát, rơi lã chã khỏi bàn tay cô, hòa vào nhịp chảy của dòng lệ. Cơn gió thổi nhẹ trên thảo nguyên giờ như một kẻ nghịch ngợm tàn nhẫn cuốn đi những gì còn lại.

Chẳng mấy chốc, lòng bàn tay Yuuri đã trống rỗng, và bụi cát cũng tan biến vào không trung.

Bốn năm về trước, cô cũng đã từng ngồi ở đây, nhìn vào không gian tĩnh lặng của thảo nguyên này. Khi đó, cô vẫn còn hi vọng. Một hi vọng rất mạnh mẽ, rằng Kihaza còn sống và nhất định sẽ trở về.

Và hi vọng đó đã được đền đáp. Người cô mong mỏi chờ đợi đã quay về, nhưng cậu đã không còn là người mà cô vẫn biết với cái tên Kurogane Kihaza. Cậu không còn là một Necromancer bình thường, mà trở thành thứ sinh vật cô không hề muốn gặp trong đời nhất. Vì điều đó mà hai con người gặp nhau nhưng không thể nhận nhau.

Để rồi nó kết thúc cũng bằng tấm màn đó. Chỉ khác một điều, là người đi sẽ không quay trở lại.

“Ugh…”

Ngực Yuuri bỗng nhói đau khôn tả. Cùng với cơn đau đó, gương mặt của Kihaza trước khi cậu biến mất như ẩn như hiện trước mắt cô, để rồi nước mắt rơi không ngừng.

Thể xác trở thành một con dao dày vò tâm hồn. Tâm hồn cũng vì đau thương mà hành hạ thể xác. Còn nỗi đau nào có thể hơn được nữa?

Cô muốn gào lên, nhưng sức đã đến hạn, cổ cũng đã quá khô để có thể hét lên một tiếng cho thỏa mãn.

Cô tự hỏi mình, tại sao nó lại đau đến như vậy? Và làm thế nào để có thể giải thoát chính mình khỏi nỗi đau này?

Câu trả lời, nó đến nhanh hơn cả suy nghĩ của Yuuri.

Kihaza không phải là không để lại bất cứ gì trước khi biến mất. Thanh Tatsujin no Rei, cho đến khi cậu nhắm mắt, vẫn được giữ chặt trong tay giờ đang ở ngay trước mắt cô nàng. Thanh quỷ kiếm này và Sougekkou đều là do một tay cậu làm ra, đều mang theo sức mạnh hủy diệt vô cùng đáng sợ. Chính cái chết của người tạo ra chúng là minh chứng không thể chối cãi.

“Lần này, em sẽ không để anh đi một mình đâu Kihaza.”

Tay Yuuri vươn ra, hướng đến chuôi thanh quỷ kiếm.

Để rồi.

“Kuh?!”

Chỉ vừa mới cầm lấy, một sức hút kỳ dị lập tức làm cho tay cô nắm chặt Tatsujin no Rei. Và không phải chỉ hút, nó còn truyền một thứ ma lực vô cùng quái dị vào người cô, khiến toàn bộ cơ thể vốn đã rã rời của cô chìm trong đau đớn. Không còn một chút thần lực nào để chống lại cơn đau, thân người cô đổ xuống mặt cỏ nhàu nát. Thứ sức mạnh trong thanh kiếm cứ thế tra tấn cô, khiến đôi mắt hồng ngọc của cô mất dần ánh sáng và đôi mi cô đã bắt đầu khép lại.

Tuy nhiên, Yuuri lại mỉm cười. Vì cô sắp được gặp lại người cô yêu, và lần này, sẽ không còn gì chia cắt được cô và cậu nữa.

“Em đến đây, Kihaza.”

Khoảnh khắc mà lời dứt cũng là lúc mọi thứ xung quanh Yuuri trở thành một màu đen vô tận.

Phần 2

Một đốm sáng lóe lên giữa không gian màu đen không nhìn thấy điểm dừng, khiến cho cô nàng tộc Fox-kin choàng tỉnh.

“Ugh…”

Nhận thức của cô từ mơ hồ nhanh chóng trở nên rõ ràng dưới cái ánh sáng kỳ ảo trước mắt. Và khi đôi con ngươi màu hồng ngọc có thể nhìn thấy rõ, Yuuri mới nhận ra, thứ ở trước mặt mình là một ngọn lửa. Màu xanh của nó quả thực khiến cho cô hiếu kỳ. Nó lơ lửng một lúc rồi bay đến trước mặt cô.

*Đi theo tôi…*

Không hiểu sao Yuuri lại có thể nghe thấy giọng nói đó. Sự mập mờ không rõ ràng về chính sự sống chết của mình cô còn chưa rõ, nhưng không chân cô vẫn cứ bước theo khi ngọn lửa bắt đầu bay đi. Cô cũng không hiểu tại sao mình lại có thể bước đi giữa không gian vô định tối đen bao trùm lên tất cả này. Chỉ bước đi và bước đi.

Để rồi ánh sáng bỗng dưng ập vào mắt cô.

“Woah…”

Phản ứng nhắm lại tức thì của đôi mắt và một tiếng thốt lên bất ngờ của Yuuri hoàn toàn là tự nhiên. Thứ ánh sáng đó bừng lên một cách đột ngột, và quang năng của nó thực sự rất mạnh. Cô nàng nhắm nghiền mắt một hồi, đợi cho cảm giác chói lóa lắng xuống rồi mới từ từ mở mắt.

“Đây là…”

Vẫn là quang cảnh ở Woodmore. Vẫn là thảm cỏ xanh và bầu trời thơ mộng đầy sao. Nhưng đôi mắt Yuuri lại nhìn thấy những thứ hoàn toàn khác. Thế giới trong mắt cô cách đây ít phút không hề có những ngọn lửa kỳ lạ tung tăng khắp bầu trời. Chúng lăn mình trên cỏ, lướt mình trên gió, ẩn mình vào mây, vào những vì sao. Hào quang của chúng lúc thì lung linh, khi thì huyền ảo, chốc lát lại rực rỡ, rồi bỗng dưng yếu ớt.

Một khung cảnh thực sự sinh động, kỳ bí và huyền hoặc. Yuuri chỉ biết đứng và ngắm nhìn những đốm lửa đó. Một cảm giác gì đó vừa đặc biệt, vừa thoải mái làm cho toàn bộ buồn đau, uất ức của cô tan biến. Đôi môi màu anh đào duyên dáng bỗng mỉm cười. Một nụ cười khiến cho những ngọn lửa phải cảm nhận được sự hiện diện của cô. Chúng từ từ tiến gần đến cô, thoạt đầu có phần dè dặt, để rồi leo lên người cô. Chúng đậu mình trên đôi tai cáo xinh xắn rồi trượt xuống, lướt nhẹ nhàng qua thân hình duyên dáng của cô, lăn qua chiếc đuôi mềm mại rồi phóng mình đi.

Nghịch ngợm thật, nhưng lại ấm áp. Chúng quây tụ, rồi chơi đùa như những con thú cưng đáng yêu hồn nhiên. Yuuri không hiểu lí do tại sao, nhưng cô có cảm giác chúng không phải chỉ đơn thuần là những ngọn lửa. Cũng vào lúc đó, một thứ hào quang rực rỡ chói sáng ngay phía trên thu hút cô.

“Đây không phải là Lang Vương sao?!”

Trước mặt cô là một con sói già khổng lồ. Khí thế vương giả cũng giống như ánh hào quang tỏa ra khắp cơ thể của nó, hùng dũng, đầy mạnh mẽ. Song, điều làm cho Yuuri còn ngạc nhiên hơn, con Lang Vương này không phải là một sinh vật sống. Thân hình con sói mờ ảo dưới ánh sáng của chính nó, và ở ngay trên ngực của nó là một ngọn lửa. Một ngọn lửa rực sáng.

Những đốm lửa ở xung quanh Yuuri khi nhìn thấy Lang Vương bỗng nhiên ngừng lại. Chúng từ từ tách khỏi cô, rồi bay về hướng con sói. Khi bay, hào quang của chúng sáng lên, để rồi hóa thành những con sói con lon ton chạy đến bên con sói già.

Cô nàng nhận ra ngay. Chúng là những linh hồn.

Con sói già kia chắc chắn không phải là Lang Vương Blinken, mà là một con sói khác. Từ cái nét hao hao giống với Blinken này, cô đoán nó chính là một Lang Vương tiền nhiệm.

“Gurrruuuuuuhhhhhh!!!”

Con sói hú lên rồi bắt đầu dắt đàn sói nhỏ phía sau đi.

Lúc này, Yuuri mới hoàn toàn nhận thức được thế giới mà cô đang lạc vào.

Đây là Cõi Linh Hồn. Thế giới của những linh hồn sau khi chết nương náu lại.

“Nếu như mình đang ở Cõi Linh Hồn, nghĩa là…”

“Không, cô còn sống.”

Một giọng nói bỗng chen vào lời độc thoại của Yuuri. Nó thuộc về ngọn lửa đã dẫn cô đi một lúc vừa rồi.

“Shinomiya Yuuri, cô vẫn còn sống. Việc cô đến được Cõi Linh Hồn này đơn giản vì cô đã chạm vào ta.”

“Chạm vào ngươi?!” – Cô nàng nheo mắt không hiểu ý của thứ lơ lửng trước mắt mình.

“Đúng. Cô đã chạm vào ta, Tatsujin no Rei.”

“?!”

Ngọn lửa đó vừa nói ra tên của thanh quỷ kiếm. Và nó còn tự nhận mình chính là thanh kiếm đó. Điều lố bịch này khiến Yuuri càng hoài nghi.

“Quả đúng như chủ nhân nói, cô không dễ gì tin được lời của ta.”

“Chủ nhân của ngươi? Là Kihaza sao?”

Nghe cô hỏi, đốm lửa bật cười.

“Chứ cô nghĩ còn có ai khác có thể tạo ra Tatsujin no Rei này sao? Phải, là cậu ấy, người mà cô một mực yêu thương đấy, Kurogane Kihaza.”

Giọng của nó bỗng hống hách một cách quái cổ.

Tuy vẫn còn nhiều suy nghĩ mơ hồ, nhưng ở chốn này, Yuuri nghĩ mình nên im lặng và chấp nhận sự thật theo như lời mà ngọn lửa quái lạ kia nói. Song, cô không thể nào để yên cho nó nói một cách ngông cuồng tự do như vậy.

“Nếu ngươi là quỷ kiếm của anh ấy, hãy trả lời câu hỏi của ta.”

“Huh? Cô không cần thiết phải hỏi đâu, Yuuri. Ta là linh hồn được tạo ra bởi chính dòng máu Long Thần của chủ nhân, Lục Đạo Hắc Ám của cậu ấy cũng được truyền lại cho ta. Cô không cần phải kiểm tra ta cũng biết Kihaza của cô thích những gì, ghét những gì.”

“…”

Đúng là kiếm của Kihaza, Yuuri thầm khen ngợi. Phong cách nói chuyện ngang tàng đấy cũng đậm cái chất “Kihaza” không kém. Cũng vì lẽ đó mà cô nàng đã hết vũ khí để đấu lại linh hồn này. Cô đành giơ tay đầu hàng và đi thẳng vào vấn đề.

“Tatsujin no Rei, tại sao ngươi lại mang ta đến Cõi Linh Hồn này?”

Ngọn lửa trước mặt cô từ từ tiến lại gần, xoay một vòng quay người cô rồi mới bắt đầu nói.

“Trước hết, chủ nhân thích gọi ta là Rei. Cô là người cậu ấy yêu, và cũng là người thứ hai có thể chạm vào ta, nên cứ tự nhiên gọi ta bằng cái tên đó.

Về vấn đề mà cô hỏi, ta chỉ có thể trả lời một nửa. Ta không hề cố ý mang cô đến đây, Yuuri. Khi chạm vào ta, bản thân cô đã tự tạo ra một mối liên kết và kích hoạt khả năng của Lục Đạo Hắc Ám. Đó là lí do mà cô có thể nhìn thấy thế giới của các linh hồn như bây giờ.”

Đến đây thì ngọn lửa ngừng nói.

“Một nửa của ngươi chỉ có bấy nhiêu đó thôi sao?”

“Cô nghĩ một nửa ấy thực sự không có gì đặc biệt à?!”

Yuuri lắc đầu trước giọng hỏi đầy bất ngờ của ngọn lửa. Cái lắc đầu đó khiến nó thở dài chán nản, như thể sắp chịu thua sự ngây thơ của cô vậy.

“Cô không thấy lạ khi bản thân cô không sở hữu Lục Đạo Hắc Ám, nhưng lại có thể tạo ra liên kết và kích hoạt nó sao?”

Câu này mới làm cho cô nàng chột dạ. Quả thực, khi ngẫm lại, cô mới cảm thấy có gì đó đúng là rất lạ.

Một điều kỳ lạ đến từ chính người cô yêu, Kihaza. Nụ hôn cuối cùng của cậu trước khi tan biến, nó khiến Yuuri có một cảm giác gì đó vừa đau đớn, nhưng cũng vừa mạnh mẽ. Cái chết của cậu lại song hành với nụ hôn quá đỗi êm dịu của cô. Gương mặt mỉm cười đó của cậu, thực chẳng giống như là cậu đau buồn gì. Nó khiến cho cô phải nghĩ rằng cậu đang rất mãn nguyện.

Chỉ đến bây giờ, khi nghĩ lại, Yuuri mới nhận thấy một biểu hiện khác thường trong đôi mắt đó. Chôn vùi trong sự mãn nguyện đó lại là một hi vọng cực kỳ mãnh liệt.

Một câu hỏi lập tức dấy lên: Kihaza còn hi vọng vào điều gì khi cậu sắp biến mất chứ?

Nhưng cũng ngay lúc ấy, ngọn lửa bất chợt lên tiếng.

“Thực ra, ta còn phải dẫn cô đến một nơi. Khi nào đến nơi đó, ta mới chính thức trả lời xong và cô sẽ có phần còn lại của câu trả lời.”

Dứt lời, ngọn lửa bắt đầu bay lên. Nó hướng thẳng lên trời, cứ thế tiến lên những tầng mây.

“Này, khoan đã!”

Yuuri vội vã gọi nó, nhưng dường như nó không hề để tâm.

Đi theo, hoặc ở lại, đừng thắc mắc nhiều. Hành động của nó thật đúng là đậm chất ngang tàng. Yuuri cũng không còn lời nào để nói. Cô đành phải tung người bay theo nó.

“Rei! Khoan đã!”

“Cô còn chần chừ gì nữa vậy?”

Tuy nói chuyện, nhưng cả hai vẫn bay lên. Qua những tầng mây, trước mặt cả hai là khoảng không gian lung linh của Alfheim. Một bầu trời lấp lánh ánh sao, vừa thơ mộng, vừa kỳ ảo đến lay chuyển cả tâm người.

“Ngươi đưa ta đi đâu?”

“Cô sẽ biết sớm thôi.”

Cứ như thế, cả hai tiến ra khỏi hành tinh Elf, đi vào khoảng không gian vô định của vũ trụ Alfheim.

Đây là lần đầu tiên Yuuri ra khỏi một hành tinh và ngắm nhìn nó bằng đôi mắt trần của cô. Lãnh thổ của Light Elf sau lưng cô nhìn từ bên ngoài mới đẹp làm sao. Màu xanh độc nhất vô nhị của cửu giới Yggdrasil, vương quốc lớn nhất và cũng là duy nhất ở Alfheim.

Cả hai vẫn cứ tiếp tục đi, càng lúc càng xa Elf Kingdom. Những vì sao càng lúc càng hiện rõ ra trước mắt Yuuri. Chúng một phần lớn là những tinh vân ở rất rất xa cô, nhưng lại phát ra hào quang vô cùng chói lọi.

Phần còn lại, là những ngọn lửa. Chúng ở gần hơn, gần đến mức Yuuri có cảm giác như cô có thể chạm vào chúng. Hào quang của chúng cũng vô cùng rực rỡ. Một thứ ánh sáng đủ để soi rọi cả một thế giới.

Tuy nhiên, giữa chốn vũ trụ huyền bí ấy lại có một nơi chỉ có độc một màu đen. Không hề có đến một ngọn lửa, hay vì sao nào ở gần lọt được vào nơi đó.

Để rồi Yuuri và ngọn lửa bay trước cô là những kẻ đầu tiên.

“Chúng ta đến nơi rồi.”

Tatsujin no Rei ngừng lại, rồi đột nhiên biến mất, để lại một mình Yuuri giữa không gian vô định.

Màu đen thuần khiết này mang đến một cảm giác vô cùng đáng sợ, nhưng cũng rất đỗi quen thuộc. Và bản thân cô nàng cũng mang theo một linh cảm, rằng cô không hề đơn độc ở đây.

Linh hồn của thanh quỷ kiếm tuy biến mất, nhưng không có nghĩa là cô không thể đi tiếp. Bằng một quyết tâm vô hình nào đó, Yuuri tiếp tục tiến đến trung tâm của vùng tối. Càng đi, quyết tâm lại càng mạnh. Càng đến gần nơi đó, cô lại càng không cảm thấy sợ hãi. Cứ như thể trái tim cô biết ở chốn thăm thẳm một màu đen này có gì vậy.

Thế giới huyền ảo này làm Yuuri quên cả những câu hỏi bình thường như cô đã đi bao xa, hay đã đi được bao lâu rồi. Cô cứ thế tiến về phía trước, cho đến khi dừng lại.

Trung tâm của vùng tối, nơi sâu thẳm nhất và cũng là nơi duy nhất mang theo sắc đen thuần khiết nhất quả đúng là không hề trống rỗng. Trước mặt Yuuri cũng là một ngọn lửa, nhưng nó lại vô cùng đặc biệt. Có lẽ đây là ngọn lửa duy nhất có màu đen tím.

Điều còn khiến cô phải ngạc nhiên hơn là hào quang của nó. Một thứ hào quang hắc ám thuần khiết như một màn đêm vô tận. Cực kỳ ma quỷ và mạnh mẽ. Mạnh hơn cả những ngọn lửa mà cô nhìn thấy.

Một ngọn lửa nhỏ, trông như chỉ cháy lập lòe, nhưng những gì nó đang tạo ra thì hoàn toàn trái ngược. Hào quang nó tuy khác thường, nhưng lại chẳng khiến Yuuri có cảm giác gì sợ hãi. Cô không hề thấy mình xa lạ gì nó, hay muốn lùi lại khỏi nó.

Nói cho chính xác, cô nàng biết mình muốn gặp linh hồn này. Cảm xúc đó mãnh liệt vô cùng, vì chỉ mới một lúc trước, cô còn ngỡ mình sẽ không có cơ hội để làm vậy. Từ từ tiến đến bên cạnh ngọn lửa, cô đưa hai bàn tay ra và đón lấy nó.

“Zzz…Zzz…”

Nó đang ngủ. Ngủ rất ngon nữa là đằng khác. Yuuri có thể nghe thấy những tiếng thở nhẹ êm ái của nó. Những tiếng thở cùng hòa vào nhịp tim của cô. Nhưng cũng vì vậy mà đột nhiên cô nàng cảm thấy khó chịu. Khó chịu đến mức phải hét lên.

“Đồ ngốc!!! Dậy đi!!!”

“Woah?!!!!!”

Ngọn lửa bùng lên một chút, cùng với tiếng thét giật mình. Có vẻ như nó thực sự bất ngờ khi giấc ngủ ngon của mình bị phá vỡ bởi giọng hét của một cô gái.

“Thật là… đồ ngốc này… anh đã dàn xếp đến nước này, mà còn cố ngủ cho được! Đi chết luôn đi!”

“Ấy ấy! Anh có nói là mình muốn ngủ còn gì! Em không phải là người ru anh ngủ sao?!”

Giọng nói phát ra từ ngọn lửa đen này, đúng, không thể nhầm được, thuộc về Kurogane Kihaza.

“Anh…”

Yuuri giận đến đỏ mặt. Hai hàng mi của cô đã bắt đầu trĩu nặng và ngấn nước, chỉ đợi cho lệ chảy thành dòng. Và rồi, sự vui mừng lẫn cả sự đau đớn cùng song hành với nhau, trào lên đến đỉnh và cuối cùng khiến cho nước mắt cô rơi xuống.

Đúng, cô có mơ cũng không thể nghĩ rằng mình còn có cơ hội để gặp lại Kihaza. Khoảng cách giữa hai thế giới lúc này đã không còn nữa. Nó như một điều kỳ diệu chỉ có trong cổ tích vậy.

Tuy nhiên, mấy lời tiếp theo của Kihaza lại khiến cho những cảm xúc nảy nở của cô nàng tan biến.

“Em có thể thả anh ra được không? Anh không quen bị âu yếm trong tay một cô gái cho lắm.”

“Vậy thì cho anh chết nghẹt luôn! Đồ đáng ghét!!”

Yuuri chẳng ngần ngại mà đè ngọn lửa màu đen đó vào ngực mình, rồi giữ chặt. Dù có bùng lên đến mức nào đi nữa thì linh hồn trong tay cô cũng chẳng thoát được. Nó chỉ còn biết rối rít cầu xin.

“Được rồi, được rồi!! Anh xin lỗi mà! Làm ơn thả anh ra đi!!”

Tệ một nỗi là cô nàng hoàn toàn không có ý định làm như vậy. Chỉ đến khi hào quang hắc ám bắt đầu yếu đi và sức cháy của ngọn lửa bắt đầu giảm xuống cô mới chịu thả tay.

“Hah… anh đã chết rồi mà em còn muốn giết anh lần nữa, rõ là tàn nhẫn quá đấy!”

“Đi mà chết luôn đi!”

Ai nhìn vào cái cảnh Yuuri giận dỗi rồi quay mặt đi cũng đều ném thẳng ánh mắt trách móc vào ngọn lửa đen kia. Đáng lẽ ra nó phải là một cảnh đoàn tụ đầm ấm và đầy nước mắt, song sau cùng lại trở thành một viễn cảnh vừa lãng mạn vừa khôi hài.

Nhưng không phải là nó không biết điều đó. Thực ra, ngay từ đầu, ngọn lửa đen này đã lên kế hoạch trêu Yuuri. Tại sao á?

Rất đơn giản.

Để có thể có được một sự xuất hiện không thể hoàn hảo hơn.

“Thôi nào cô bé của anh. Lại đây nào.”

Những lời nói đến cùng với sự hóa thân của ngọn lửa đen. Hào quang của nó bắt đầu tạo thành hình hài của một chàng trai khoảng hai mươi tuổi với tóc bạch kim lấp lánh và một đôi mắt phát ra xích quang rực đỏ đặc biệt.

Không thể nào chối cãi được nữa. Đó chính là Kihaza.

“Lại đây và khóc cho đến khi em cảm thấy thoải mái như ngày xưa đi, Yuuri.”

Cái dang tay và âm điệu mời gọi từ giọng của cậu khiến cho đôi vai cô nàng run lên. Đối mặt với Yuuri, Kihaza không thể nhìn thấy gương mặt cô mà chỉ thấy mấy cái lắc đầu nguầy nguậy của cô, và lông trên tai lẫn chiếc đuôi cáo thì xù lên, rồi rũ xuống. Phải đến một lúc sau đó, cô mới chịu quay đầu lại và lao đến như một mũi tên.

“Kihaza!!”

Cú lao mạnh đến nỗi đẩy ngược cả người cậu về phía sau. Tuy nhiên, Kihaza vẫn bắt trọn lấy Yuuri, để cô có thể vùi mặt vào ngực cậu. Những tiếng nấc, từ nhẹ rồi lớn dần thành tiếng khóc khi không có một cơ thể thực nào ngăn lại biến thành những tiếng vang lan xa khắp không gian xung quanh. Cậu cũng vì vậy mà siết tay lại, ôm thật chặt thân hình nhỏ nhắn của cô.

“Anh là tên đáng chết nhất, Kihaza! Đáng chết mà!”

“Phải, anh đáng bị như thế này.”

Kihaza nói mà mắt không kìm được mấy giọt nước trào lên sẵn. Một hai giọt nước mắt rơi xuống tóc Yuuri, rồi rơi lên cặp tai cáo nhỏ nhỏ đáng yêu của cô. Rồi cằm của cậu ghì nhẹ lên mái tóc màu lửa mượt mà, như thể nó là một cái âu yếm dỗ dành cô bé nhớ người yêu.

Nó cũng là cái âu yếm đầu tiên với cô nàng sau gần bốn năm trời xa cách. Cảm giác thân thuộc, ấm áp này dần dần trấn an nỗi nhớ da diết, nỗi đau như thể vừa mất đi người mình yêu thương của Yuuri.

“Thoải mái hơn rồi, đúng không?”

Trông đôi vai bắt đầu ngừng run và cái siết tay lên ngực đã nơi lỏng, Kihaza mỉm cười hỏi.

“Chưa đâu… Phải thế này cơ!”

“?!”

Hành động của Yuuri quả thực làm cho Kihaza hoàn toàn mất hết khả năng phòng ngự. Cô cướp luôn đôi môi cậu, một cách thô bạo, nhưng cũng ngọt ngào kỳ lạ. Dù cả hai giờ chỉ là những linh hồn, nhưng cậu vẫn cảm nhận được rất rõ hơi ấm trong màu anh đào đang đè lên môi mình, và một hương thơm dịu êm thân thương từ từ lan ra. Đôi bàn tay cậu ôm lấy hai gò má ửng hồng của Yuuri, rồi hòa mình vào nhịp của con tim cô.

“Uhm…”

Người chủ động trước là Yuuri, nhưng người muốn dừng lại trước là Kihaza. Cậu nhẹ nhàng tách môi mình ra khỏi thiên đường của cô nàng, rồi cũng đôi tay cậu nâng gương mặt vô cùng đáng yêu của cô lên.

“Anh thực sự muốn được làm như thế này lúc còn sống…”

Lời nói đó khiến cho cả hai cùng ngậm ngùi. Một người thì luyến tiếc thế giới sống, người còn lại thì lại luyến tiếc người đến cõi linh hồn. Khoảng cách giữa hai thế giới đúng là đã biến mất, nhưng liệu có thể biến mất mãi như bây giờ không?

Gương mặt Kihaza đã tự nói lên câu trả lời “Không” cho nó. Vì nếu cậu có thể quay lại, thì cậu sẽ không phải ước muốn.

Cái lao của cậu đã cắm vào đích đến cuối cùng. Thế nhưng, dù có thực sự tiếc nuối, Kihaza cũng không vì nó mà mất đi sự hài lòng.

“Kihaza… Anh thực sự không thể quay về thế giới sống sao?”

“Đúng. Anh đã là người chết rồi, Yuuri ạ. Những gì đã xảy ra không phải một giấc mơ đâu. Anh không thể quay lại.”

Câu trả lời không chút ngần ngại của cậu khiến những hi vọng trong mắt Yuuri, những mong ước của cô gửi vào nụ hôn đó tan biến.

Bốn năm về trước, Kihaza đã biến mất không rõ nguyên nhân. Và cô nàng đã gần như phải chấp nhận sự thật rằng cậu đã chết. Để rồi bây giờ, cũng chính cậu lại bắt cô chấp nhận nó, nhưng lần này nó đã là thực tế cay nghiệt.

Bản thân Kihaza cũng vậy. Cậu đã phải xa Yuuri của cậu bốn năm, và phải nén trong mình nỗi nhớ mãnh liệt đến nhường nào. Song, trên gương mặt cậu, kể cả trước khi chết cho đến bây giờ, vẫn không hề có chút phật lòng về tất cả mọi chuyện.

“Đừng, Kihaza. Em không thể thiếu một tên ngốc như anh trong cuộc sống của mình được.”

“Nhưng em đã sống như vậy gần bốn năm nay rồi còn gì. Anh chỉ mong em có thể tiếp tục mạnh mẽ như thế. Và cả bản thân anh nữa, anh cũng muốn mạnh mẽ như em, Yuuri ạ.”

Đôi tay cậu càng đưa mặt cô nàng lại gần. Nhưng nó dừng lại ngay trước khi hai người có thể chạm nhau. Ánh mắt của Kihaza bỗng trở nên nghiêm nghị, và giọng của cậu hoàn toàn mất đi chất hài hước đùa cợt ban nãy.

“Rei đã nói cho em một nửa, giờ anh sẽ là người trả lời nửa còn lại cho em.”

Tay và mắt Kihaza đều rời xa gương mặt Yuuri ngay sau lời đó. Cậu ngồi khoanh chân lại, lơ lửng giữa không gian và đối mặt với cô gái mà cậu yêu.

“Anh không hề chết bốn năm về trước, mà chỉ suýt bị giết hại bởi lũ Thiên Thần Sa Ngã của Andre. Anh đã được cứu, bởi một nhân vật đến cả anh cũng không tin được. Ông ta tên là Suzumika Koujiro, cha đẻ của thế giới mang tên Social Epic Online này.”

Sự thật này khiến Yuuri phải tròn mắt kinh ngạc. Lời của Kihaza không khác gì khúc dạo đầu của một câu chuyện viễn tưởng li kỳ.

Cả bản thân cậu khi kể lại cũng chẳng muốn phải tin nó. Nó quá hư cấu so với tiềm thức của con người, kể cả ở thế giới bên ngoài lẫn con người sống ở Yggdrasil. Tuy nhiên, sự thật vẫn là sự thật, và cậu vẫn phải nói ra, một cách rành rọt và chi tiết.

“Ông ta mang anh về Hel, chữa trị cho anh và nói cho anh nghe những điều ẩn sau thế giới ảo này. Và ông ta đã thực hiện một điều vô cùng khó tin, biến thế giới Social Epic Online này thành thực giới. Nếu anh không lầm, em cùng mọi người đã nhận được một tin nhắn từ hệ thống về chuyện đó.”

“Vâng, ban đầu tất cả mọi người đều không tin. Cho đến có người chơi Real Mode chết ở thế giới này, người ta mới nhận ra sự thay đổi đó.”

“Phải rồi. Nó chính là cái minh chứng cho sự thành công của ông ta. Càng sống, chúng ta lại càng cảm thấy những khái niệm về một trò chơi càng mờ nhạt. Anh nghĩ trong một thời gian sớm thôi, nơi này sẽ hoàn toàn mang đúng ý nghĩa của một thế giới sống thực. Một ngày không xa đây, chúng ta sẽ không phải nhìn thấy những bảng trạng thái nữa.”

Sự hư cấu trong mắt mọi người chỉ có thể là sự hư cấu, nhưng với Kihaza, hay Yuuri, hay bất cứ ai đang sống ở Yggdrasil, nó đã là sự thật.

“Kihaza, chuyện đó thì có liên quan gì đến anh?”

Cô nàng hỏi quả thực hợp lý. Chỉ trừ việc người sáng tạo ra S.E.O đã cứu Kihaza, tất cả những gì cậu vừa kể đều không liên quan đến thắc mắc mà cô cần lời giải.

“Đúng, nghe thì nó không liên quan gì cả. Nhưng nó lại là điều làm anh ba phen bốn lượt thoát khỏi bàn tay của tử thần, là lí do khiến anh trở thành Apocalypse.”

Giọng Kihaza bình thản vô cùng khi nhắc lại những lần mà cậu thoát chết, trong khi Yuuri thì thay đổi cảm xúc trên gương mặt liên tục. Cô dường như đang nhập tâm vào lời kể của cậu, để cảm nhận được cái khắc nghiệt trong cuộc sống ở Hel.

Khi câu chuyện về cậu đã trở thành Spectre Dragon God như thế nào kết thúc, Kihaza lại hỏi một câu vô cùng khó hiểu.

“Yuuri, em có biết khi trở thành thứ ma thần này, anh có thể làm gì không?”

Xét về cấp bậc Thượng Cổ, Ma Rồng là loài sinh vật cổ xưa nhất của Hel, được lịch sử cửu giới Yggdrasil xem là sinh vật sinh ra cùng với thế giới đen tối đó. Vì vậy mà sức mạnh trong truyền thuyết của Ma Rồng là vô cùng đáng sợ. Những đôi cánh Ma Rồng đã từng sải rộng khắp các thế giới, cho đến khi chúng chìm vào lời nguyền yên giấc vĩnh hằng do các thần Yggdrasil tạo ra.

Tuy nhiên, hai vị thần tối cao đứng đầu lũ quái vật đó, Apocalypse và Azi Dahaka đã không bị ảnh hưởng bởi lời nguyền, vì một năng lực duy nhất, Dragon God’s Dignity. Năng lực mạnh nhất của Ma Rồng, và chỉ các Long Thần của chúng mới có thể sở hữu. Một năng lực vô song, có khả năng khai mở hoàn toàn những giới hạn về sức mạnh và kiểm soát chúng một cách triệt để.

Và đó là câu chuyện của thời thượng cổ. Bây giờ, tất cả đều không còn như trước, nhất là khi Apocalypse, tức Kihaza bây giờ, đạt đến trạng thái viên mãn Lục Đạo Hắc Ám.

“Dragon God’s Dignity khai mở toàn bộ giới hạn của Lục Đạo Hắc Ám viên mãn, giúp anh có được toàn bộ Thần Kỹ ẩn giấu trong từng đạo của ma thuật hắc ám.”

Nói đến đây, mép miệng Kihaza chợt mỉm lên chút đỉnh. Đôi mắt cậu nhìn vào Yuuri, nhìn trực tiếp vào đôi mắt màu hồng ngọc của cô mà hỏi một lần nữa.

“Anh có thể làm được gì vậy, thưa Tsukuyomi đáng yêu của anh?”

Ánh mắt của Kihaza như hút cả tâm trí Yuuri vào nó. Cô đáp lại cái nhìn đó, bằng cả một sự tập trung không gì có thể lay chuyển.

Để rồi.

“Ah?!”

Mọi thứ xuất hiện trước mắt Yuuri xoay vần một cách kỳ ảo. Nơi mà cô đang đứng là Black Crown Territory của Thiên Thần Sa Ngã. Nói cho cụ thể thì cô đang đứng trong căn phòng mà Kihaza đã cứu cô khỏi sự hãm hiếp của Andre.

Chỉ khác một điều, đây không phải là một cảnh tượng được tái diễn lại. Trước mặt cô là hình ảnh của chính mình, với bộ váy cưới xộc xệch, đang cầm trên tay thanh Koosuiken. Mũi kiếm của cô đang đâm xuyên qua tim của kẻ định cưỡng hiếp mình, Andre.

“Không thể nào… Nhưng…”

Quá bất ngờ, Yuuri chỉ còn biết thốt lên. Và kèm theo đó là một câu hỏi, nhưng cũng vào lúc đó cô đã phải nuốt nó xuống.

Vì khung cảnh một lần nữa thay đổi.

Lần này, nó là Elf Kingdom, quê hương xinh đẹp của các Light Elf.

“?!”

Cô nàng đè hai bàn tay mình lên miệng. Trước mắt cô là một cảnh tượng đầy chết chóc. Khắp nơi chỉ toàn là xác của những người Elf. Những dòng máu lênh láng tạo thành những cái ao đỏ ngầu, những đôi mắt kinh hãi không kịp nhận ra cái chết của mình.

Cảnh tượng quá đỗi kinh hoàng này khiến nước mắt Yuuri trào ra. Và rồi, cô nhìn lên bầu trời. Lơ lửng giữa không gian đầy khói lửa đó là cô, Shinomiya Yuuri trong hình hài của Tsukuyomi cùng một Thiên Thần Sa Ngã. Tên Thiên Thần đó không phải là một kẻ tầm thường, khi sau lưng hắn là mười hai chiếc cánh. Đặc biệt hơn nữa, chúng không phải hoàn toàn là cánh Thiên Thần. Một nửa số chúng nằm ở bên trái là cánh quỷ.

Lịch sử Yggdrasil chỉ có một kẻ duy nhất mang trong mình dòng máu của quỷ và Thiên Thần. Tổng Lãnh Thiên Thần Sa Ngã Lucifer.

Trước mắt của Yuuri, cả hai đang tung ra những đòn sát thủ mạnh nhất, không một chút nương tay, không hề để tâm đến những tiếng khóc thét của những số mạng vô tội bên dưới, mặc cho họ tuyệt vọng gồng mình, lăn lộn né tránh ma thuật.

“Đó là những gì xảy ra nếu như anh không quay trở về.”

Giọng của Kihaza làm cô nàng giật mình. Toàn bộ khung cảnh trước mắt biến mất ngay lập tức, nhanh như khi nó xuất hiện vậy. Chỉ còn lại mình cô và người cô yêu ở giữa không gian vô định của vũ trụ.

Bấy giờ đây, Yuuri mới định thần lại. Có một điều mà cô có thể chắc chắn, đó là những cảnh tượng vừa rồi không phải là giả. Vì đúng như trong viễn cảnh ấy, cô đã đâm Andre. Đó là điều mà cô đã định làm nếu như Kihaza không xuất hiện.

“Em để mình bị bắt đi cũng chỉ vì muốn tìm ra kẻ đã sát hại anh cách đây bốn năm, và đồng thời trả thù cho Antonius, đúng chứ?”

Những lời của Kihaza phản ánh không sai đến một li suy nghĩ của cô nàng. Không có chuyện một Thượng Cổ Thần như Tsukuyomi lại bị bắt đi bởi một viên đá bé tẹo đấy.

Dù biết Yuuri vẫn chưa hết ngạc nhiên, cậu vẫn tiếp tục nói.

“Sau khi Andre chết, Sandalphon cùng Thiên Thần Sa Ngã tuyên chiến với Elf Kingdom. Tuy không thành công, nhưng em cũng đã thấy rồi đấy, bao nhiêu sinh linh vô tội đã phải chết vì một hành động quá bồng bột của em, Yuuri ạ. Và nó sẽ là sự thật nếu ngày hôm đó anh không trở về Alfheim, cố ý để lộ thân phận và bẻ kế hoạch nguy hiểm đó sang một hướng khác.”

“Kihaza… anh nói vậy, nghĩa là…”

“Đúng. Đó là năng lực Thần Kỹ Thời Không Thuật, Endless Prospective. Anh có thể đứng ở mọi điểm nhìn trên dòng thời gian của thế giới Yggdrasil này, quan sát quá khứ, thực tại và nhìn thấy mọi khả năng xảy ra ở tương lai.”

“Anh…”

Một Thần Kỹ Thời Gian tuyệt diệu đến nỗi trí tưởng tượng của con người chưa từng nghĩ đến. Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác không ngừng khiến cho cô nàng bối rối. Tâm trí của Yuuri dường như bị lạc vào ma trận mù mờ của dòng thời gian.

Nhưng bỗng nhiên, cô chợt nhận ra một điều trong lời nói của Kihaza.

Cậu đã quay về Alfheim, cố ý để lộ thân phận của mình và thay đổi viễn cảnh mà cậu đã cho cô nhìn thấy. Câu nói đó làm cho dòng suy nghĩ của cô tập trung lại, vào một điểm duy nhất.

Đó là Kihaza và Endless Prospective của cậu.

“Kihaza… Anh nói mình có thể nhìn thấy tất cả khả năng trong tương lai, nghĩa là chuyện để cho em biết anh là Apocalypse, chuyện anh đùng đùng sát khí đến Black Crow để cứu em, và cả trận chiến giữa giữa hai chúng ta… anh đều biết hết, đúng không?”

“Đúng như lời em nói, Yuuri.”

“Và… anh cố ý để cho Andre giết mình, sau khi đã dùng hết thần lực?!”

Có thể câu hỏi trước đó làm Kihaza gật đầu, nhưng câu này thì không. Vì đôi mắt của Yuuri không thể nhìn thấy mọi thứ cậu toan tính. Giờ cũng đã là lúc cậu phải nói ra những điều mình che giấu.

“Em chỉ nói đúng một nửa, Yuuri. Anh đúng là đã để cậu ta giết mình, nhưng chưa bao giờ có chuyện anh dùng hết thần lực của mình.”

“Sao cơ?!”

Cô nàng tròn mắt, như thể không tin được lời cậu. Đơn giản vì khi đó, nhờ vào năng lực của Tsukuyomi, cô có thể nhìn thấy sự cạn kiệt về thần lực của Kihaza.

Tuy nhiên, có thắc mắc đến bao nhiêu đi nữa thì câu trả lời chỉ có thể do Kihaza trả lời.

“Thần lực của anh chưa bao giờ được sử dụng hết. Lúc đó anh đã dùng Dragon God’s Dignity nén toàn bộ số thần lực lại, và chỉ sử dụng một lượng vừa đúng với sức mạnh của mình cách đây hai trăm nghìn năm mà thôi. Đó là lí do tại sao em lại có thể chiến đấu một cách nhẹ nhàng như vậy.”

“Nghĩa là… anh nương tay cho em?!”

“Anh không bao giờ có ý định làm tổn thương em. Tất cả những đòn tấn công của anh đều được dùng với sức mạnh ít ỏi của mình trong thời Thượng Cổ. Thú thực là anh cũng đã giới hạn luôn cả sức mạnh trong từng đòn đánh, để tránh gây thương tích cho em.”

Nghe nói rằng mình chỉ đang chiến đấu với Apocalypse của hai trăm nghìn năm trước thôi đã là khó tin lắm rồi, lại còn thêm chuyện cậu nương tay này nữa khiến Yuuri không khỏi run lên.

“Giờ thì em hiểu tại sao chúng lại muốn giết anh rồi đấy Yuuri. Bản thân anh mang trong mình viên Tinh Nguyên Long Thần, là nguồn cội của Dragon God’s Dignity. Lục Đạo Hắc Ám của anh, nó là thứ ma thuật vô địch không ai có thể khắc chế, và còn ban cho anh những Thần Kỹ có thể xoay chuyển vận mệnh. Cái tên Apocalypse này, không phải nói về ngày khải huyền do anh tạo ra, mà là nói về ngày khải huyền của thế giới khi kẻ muốn dùng hai sức mạnh vô song này để thay đổi thực tại.”

Nói đến đây, gương mặt Yuuri hoàn toàn tối lại. Cô lườm thẳng vào mặt Kihaza bằng một ánh mắt sắc lạnh như băng.

“Vì thế mà anh để cho Andre đâm vỡ viên Tinh Nguyên của mình? Anh tự giết mình chỉ để không một ai có thể tiếp cận được năng lực hủy diệt đó?!”

Hiểu được ẩn ý của cô trong lời nói, Kihaza cũng chẳng giữ được sự điềm tĩnh. Cậu nhắm nghiền mắt lại, gật đầu nhẹ một cái rồi mới trả lời.

“Để bảo vệ em, cùng thế giới này…”

“Đủ rồi đấy Kihaza!”

Yuuri ngay lập tức ngắt lời cậu.

“Anh lừa dối tất cả, tự mình thay đổi tất cả, rồi chết đi như vậy… Anh không thấy mình tàn nhẫn quá sao?!”

“Để rồi em sẽ sống trong cái cảnh chết chóc tang thương, để rồi tự mình dày vò bản thân vì những hậu quả của mình sao?!

Không đời nào!

Anh đã hứa với em, rằng anh sẽ đem lại hạnh phúc cho em, sẽ mang lại cho em một thế giới tươi đẹp! Anh không hề hối hận vì con đường mình đã chọn!”

Kihaza nói mà không hề để ý đến hai hàng nước mắt lăn dài trên má Yuuri. Chúng đã ở trên đấy từ khi cô nhận ra sự thật, một sự thật còn cay đắng hơn cả những gì cô trải qua.

“Hạnh phúc và thế giới đó, em không cần! Em chỉ cần anh ở bên em thôi, Kihaza!”

Tiếng hét từ trong thâm tâm và âm thanh từ cuống họng cô giờ đã hòa làm một.

“Anh…”

Cổ họng của Kihaza đã nghẹn đắng. Cùng với đó, lệ của cậu cũng bắt đầu rơi xuống, những giọt nước mắt của Long Thần.

“Anh không hề nghĩ rằng chúng ta có thể bắt đầu lại bằng việc cởi bỏ chiếc mặt nạ đó sao? Rằng chúng ta không thể ở bên nhau, sống một cách yên bình, quên đi thân phận thần linh của mình sao? Em mặc kệ những gì anh đã và đang cố gắng làm! Về với em đi, về và sống với em đi Kihaza! Hãy sống trở lại đi!”

“Ahaha… Hahaha…”

Những lời cầu xin trong đau đớn cùng những giọt nước mắt hi vọng của Yuuri, chúng chỉ nhận được những tiếng cười. Những tiếng cười trớ trêu của chính Kihaza dành cho sự ngu ngốc của cậu. Những tiếng cười muộn màng, vì mọi chuyện đã an bài.

“Không thể được nữa rồi… Linh hồn của anh đã bị tổn thương đến mức không thể hồi sinh trở lại.”

“Không! Đừng nói như vậy mà! Nhất định phải có cách gì đó chứ! Anh là Long Thần cơ mà!”

Tất cả hi vọng của Yuuri, chúng tan biến nhanh chóng như cái lắc đầu bất lực của Kihaza. Cái lắc đầu đầu tiên của cậu đối với cô, nghiệt ngã thay, lại chính là cái lắc đầu ngăn cách hai người bằng một bức tường chắn giữa hai thế giới.

“Xin lỗi em, có những điều mà cả anh cũng không thể thay đổi.”

Một lần nữa, Kihaza khẳng định bằng một cái lắc đầu. Cậu không còn dám nhìn thẳng vào mắt Yuuri, chỉ biết quay mặt đi rồi hóa thân mình trở về hình dạng của một ngọn lửa đen.

“Kihaza!!”

Yuuri không chấp nhận điều đó. Không thể chấp nhận cái lắc đầu đó của cậu, tuyệt đối không. Thế nhưng, tiếng gào thét, hay cả những giọt nước mắt, chúng đều không thể đến được với cậu nữa. Để rồi đến cùng cực, đến tuyệt vọng, lời tuyên bố cay đắng nhất vang lên.

“Nếu như anh không thể quay lại… Em sẽ tự mình đến với anh!!”

Dứt lời, cô nàng bắt đầu sử dụng ý chí của mình, chống lại ma lực của Kihaza, chống lại kết nối với Cõi Linh Hồn. Và rồi, ý chí đó làm cho cơ thể cô mờ nhạt dần, cho đến khi hoàn toàn tan biến khỏi thế giới của những vong linh.


“Cậu đi quá xa rồi đấy, cậu chủ.”

“Ngươi có thể về thế giới sống được rồi, Rei.”

“Cậu đúng là chỉ giỏi khiến cho người khác phải điên lên mà thôi.”

Linh hồn của Tatsujin no Rei hậm hực nói, rồi sau đó biến mất, để lại duy nhất linh hồn của Kihaza ở lại nơi khoảng không gian vô định.

Tuy nhiên, bản thân cậu dường như đã chán phải ở chốn này rồi. Cũng giống như việc chán phải đóng kịch suốt một thời gian quá dài như vậy.

“Đến lúc mình phải xin lỗi mọi người cho đàng hoàng rồi.”

Ngọn lửa màu đen mang theo linh hồn của Long Thần Apocalypse cười lên một tiếng ranh mãnh, rồi tan biến khỏi Cõi Linh Hồn.

Phần 3

Đôi mắt Yuuri từ từ mở ra, để rồi nhận ra mình đã gục đi từ khi nào. Cô đang nằm trên bãi cỏ, với một sự kiệt quệ hoàn toàn về sức lực. Bằng một chút ít ỏi cố gắng còn lại, cô nâng tấm thân nặng nề của mình lên.

“Yuuri.”

Giọng của Tatsujin no Rei. Thanh quỷ kiếm của Kihaza vẫn đang nằm trong tay cô, nhưng nó không còn phản kháng dữ dội và gây khó dễ cho cô như lúc ban đầu cô chạm vào nữa.

Chỉ riêng điều đó thôi đã làm cho Yuuri cảm thấy hoài nghi.

“Ngươi… vừa rồi, không phải vừa rồi ngươi còn kháng cự lại ta sao?”

“Đúng, nhưng giờ ta không cần phải làm như thế nữa. Ta thích cô nhiều hơn cậu chủ Kihaza, vì vậy bản thân ta đã quyết định chọn cô làm chủ nhân của mình.”

Thanh quỷ kiếm nói như thể nó đang ưỡn ngực tự hào về quyết định của mình vậy.

Đối với Yuuri, chuyện được chọn làm chủ nhân của Rei lại là điều cô rất mong muốn. Có sự chấp thuận của Tatsujin no Rei, cô hoàn toàn có thể kết liễu cuộc đời mình và đến với Kihaza, người đang đợi cô ở Cõi Linh Hồn. Mọi chuyện trở nên vô cùng đơn giản chỉ với một nhát đâm của thanh kiếm này, cùng với quyết tâm mà cô đã hạ.

“Oi! Yuuri!! Đừng! Dừng lại đi!”

“Cảm ơn ngươi, Rei, vì đã chọn ta làm chủ nhân!”

Cô nàng quay ngược lưỡi kiếm lại, hướng thẳng mũi của nó vào ngực trái, rồi ngay lập tức dồn toàn bộ lực vào tay và đâm tới. Mắt cô vừa nhìn thanh kiếm vừa lộ ra vẻ mãn nguyện, để rồi hai hàng mi nhắm lại.

*Phập*

Tiếng da thịt bị xé toạc vang lên.

“Ah?!”

Yuuri thốt lên một tiếng kinh ngạc. Vì kiếm tuy đã đâm tới, nhưng cô vẫn không cảm thấy được sự lạnh lẽo của thanh Tatsujin no Rei trên lồng ngực mình. Và rồi cô mở mắt. Để một lần nữa phải ngạc nhiên, bởi sự xuất hiện của một cánh tay, thứ đã chặn đứng thanh quỷ kiếm.

“Nếu ngươi dám làm cô ấy bị thương, thì ta sẽ là người hủy diệt ngươi đấy Rei.”

Giọng nói chứa đầy sát khí đó, chẳng hiểu sao lại quen đến như vậy. Quen đến mức đôi bàn tay cô nàng ngay lập tức buông thanh Tatsujin no Rei. Ngửa mặt lên, cô có thể nhìn thấy một bóng hình quen thuộc. Một đôi mắt rồng với luồng xích quang ma mị, và một mái tóc bạch kim óng ánh dưới bầu trời sao.

Không thể nhầm lẫn được. Không thể nào có thể nhầm được. Cái suy nghĩ khờ dại của Yuuri bị hình bóng ấy xóa tan đi. Trong tâm trí cô chỉ còn đọng lại tên của người đã ngăn kiếm lại.

Để rồi, bằng cả con tim mình, cô gào lên cái tên đó.

“KIHAZA!!”

Sức mạnh tưởng chừng như đã không còn trong cơ thể Yuuri bỗng dưng bị thứ gì đó làm cho trào dâng. Cô bật lên, xô lấy cổ chàng trai, khiến cậu bất ngờ ngã xuống đất. Nước mắt cô đã trào ra từ giữa lúc tay cô chạm vào cổ áo cậu, và khi cả khuôn mặt cô đè lên lồng ngực của cậu, chiếc áo đã ướt nhòa.

“Đáng ghét! Tại sao anh lại nói dối? Tại sao?”

*Thump* *Thump*, những tiếng thụi tay lẫn lộn giữa sự trách móc lẫn sự vui mừng. Yuuri cứ thế đấm vào lồng ngực Kihaza, đấm bằng tất cả những gì cô đã dồn nén trong lòng. Nhưng cũng rất nhanh, hai tay cậu đã bắt lấy hai nắm đấm của cô.

“Bỏ ra! Bỏ raaaa!!”

Dường như ngần ấy đòn vẫn chưa đủ để cô trút hết nỗi lòng, Yuuri vùng lên, hất tay Kihaza ra.

“Em đánh nữa là anh lại chết mất đấy.”

“Ugh…” – Giật mình vì giọng đầy nghiêm túc của cậu, cô nàng ngừng lại vài giây, trước khi lắc đầu và tiếp tục đánh cậu – “Vậy thì chết luôn đi!!”

Tay cô giáng xuống ngay vào ngực trái của Kihaza.

“Uwoah!?!”

Một cú đấm gần như chẳng có lực, nhưng lại khiến cho người cô yêu nhăn nhó đau đớn. Đến lúc đó, cô mới hốt hoảng dừng tay lại, sự tức giận bỗng hóa thành nỗi lo lắng thấp thỏm.

“Kihaza, anh không sao chứ?”

“Uhm, hi vọng là vậy.”

Cái điệu cười nhoẻn miệng của cậu đã là một cử chỉ rất đỗi quen thuộc của Kihaza. Một lời nói dối thiếu tinh tế.

“Đừng nói dối nữa! Anh thực sự không ổn chút nào!”

“Haiz, thì đúng là anh không ổn…”

Tay Kihaza vẫn ôm ngực, mặt vẫn hơi tỏ ra đau nhói. Yuuri ngay lập tức ngồi dậy, lo lắng nhìn không thôi vào nơi mà cô đã đánh cậu. Ánh mắt hối hận của cô hiện rõ lên khuôn mặt, và cảm giác khó chịu làm má cô nhăn lại.

“Đừng làm vậy, trông em xấu lắm đấy.”

Vừa ngồi dậy, Kihaza vừa nói, miệng vẫn cứ mim mỉm cười. Tuy nhiên, biểu hiện của Yuuri thì ngược lại. Cô bĩu môi một cách khó chịu.

“Anh nói dối em.”

Đó là lời buộc tội đầu tiên mà cô ném vào mặt cậu. Quả thực, mới một lúc vừa rồi thôi, tại Cõi Linh Hồn, chính Kihaza là người thừa nhận mình không thể quay về thế giới sống. Nhưng giờ cậu lại ở đây, ngay trước mặt cô. Chỉ như vậy thôi cũng đã khiến cho cảm xúc của cô tuột dốc nhanh đến mức nào.

“Anh không hề nói dối, Yuuri. Sự thực vẫn là như vậy, anh không thể trở về, dưới thân phận của một sinh vật sống. Vừa rồi, em đã đánh đúng vào nơi linh hồn bị tổn thương của anh trú ngụ trong cơ thể này, nên anh mới cảm thấy đau.”

Kihaza vẫn không hề phủ nhận điều đó, nhưng cậu lại thể hiện nó bằng một cách khác.

“Không thể trở về dưới thân phận của một sinh vật sống sao?” – Yuuri nghiêng đầu thắc mắc.

“Uhm, đúng vậy. Anh dù gì cũng đã chết, và linh hồn đã bị thương quá nặng. Việc quay trở lại và sống như một sinh vật là điều bất khả thi trong hiện tại. Cơ thể này là sản phẩm của ma thuật hắc ám và thần lực ít ỏi của anh. Đây là những gì tốt nhất anh có thể làm cho đến khi ma thuật cũng như linh hồn hồi phục sức mạnh.”

Lời giải thích này phần nào làm nếp nhăn trên mặt Yuuri vơi đi, nhưng điều đó không có nghĩa là cô đã hoàn toàn nguôi giận.

“Tại sao anh lại không làm theo lời cầu xin của em? Anh chưa từng lắc đầu với em, Kihaza. Trả lời đi.”

Đây có lẽ mới là điều làm cô nàng giận. Câu hỏi của cô đến cùng với một nét mặt cực kỳ lạnh lùng, như thể vẫn không thể tin rằng chàng trai của cô đã lắc đầu từ chối mình.

Tuy nhiên, Kihaza lại không bị cái khí thế của Yuuri làm cho lay động. Cậu vẫn bình tĩnh nhìn vào đôi mắt hồng ngọc của cô để trả lời.

“Em nói đúng, mọi chuyện có thể sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu anh mở mặt nạ ra và quay về sống với em trong im lặng. Thực ra, anh cũng đã muốn làm điều đó. Chỉ tiếc rằng, thứ anh nhìn thấy trong Endless Perspective về tương lai này…”

Cậu ngập ngừng một hai giây để lấy một hơi dài, trước khi tiếp lời.

“Anh sẽ mất em, Yuuri. Dù có trốn tránh như thế nào đi nữa thì cũng sẽ đến một ngày anh bị lộ. Đến lúc đó thì cuộc chiến sẽ vẫn diễn ra. Và em biết anh đã nhìn thấy điều gì không? Em sẽ chết trong tay anh. Chúng ta khi đó là một gia đình, và bản thân anh đã không thể bảo vệ được gia đình nhỏ của mình, để em phải đỡ một đòn chí mạng. Em cũng nằm trong vòng tay anh như lúc anh chết bởi một kiếm của Sougekkou.”

Càng trả lời, Kihaza lại càng tự tin. Càng hỏi, Yuuri lại càng cảm thấy cơn giận trong lòng mình nguôi xuống.

Tuy nhiên, vẫn còn một điều nữa mà cô chưa hiểu.

“Tại sao… lúc nói chuyện với em, anh lại khóc?”

“Vì em khơi gợi viễn cảnh đó cho anh, Yuuri. Một viễn cảnh mà thế giới sẽ đi đến sự diệt vong trong tay anh. Càng sống, sức mạnh của anh lại càng lớn, vì thế mà khi anh mất em, sức mạnh đó đã hoàn toàn bùng lên, làm chủ cả tâm trí lẫn cơ thể và hủy diệt toàn bộ Yggdrasil.

Một viễn cảnh như vậy, lẽ nào anh lại không thể rơi lệ?”

Giờ thì cô nàng đã hiểu lí do tại sao Kihaza lại lắc đầu. Rốt cục thì cậu vẫn là con người đi trước tất cả. Từ những lời của cậu, những mảnh ghép của một bức tranh, một cảnh tượng rất hợp lý xuất hiện. Đó là toàn bộ kế hoạch của cậu. Trở về và tạo ra một cái cớ không thể hoàn hảo hơn để khơi mào cuộc chiến, để rồi cố tình đưa mình đến cái kết bi thảm. Cậu đã lừa tất cả, lừa họ một cách hoàn hảo đến nỗi cảm xúc lẫn cuộc sống của họ đảo lộn theo đúng toan tính của mình.

Tất cả cũng chỉ vì một mục đích duy nhất.

“Anh… Tất cả những chuyện này… chỉ là một màn kịch do anh sắp đặt? Chỉ để có thể đường đường chính chính đặt dấu chấm hết cho truyền thuyết của Apocalypse?”

“Phải, Yuuri. Chỉ có như vậy, anh mới có thể quay trở về và sống cùng em.” – Kihaza gật đầu, gương mặt lộ rõ vẻ hài lòng.

Tuy nhiên, khi cậu vừa dứt lời thì Yuuri đã giơ tay lên. Cô tát Kihaza một cái rất mạnh, đến nỗi mặt của cậu bị hất theo lực của bàn tay.

“Đây là vì đã lừa dối em, Kihaza.”

Đôi mắt cô lại một lần nữa rưng rưng nước mắt. Vì bây giờ, cô đã không còn lí do để giận cậu nữa, cũng chẳng còn lí do gì để không đón nhận cậu. Cô đã chờ đợi quá lâu, đợi cái ngày nỗi nhớ của mình, tình yêu của mình được đáp lại. Giờ đây, cô đã có thể sà vào ngực cậu, ôm lấy cậu một cách thắm thiết, để thỏa mãn những khao khát kìm nén trong lòng mình.

“Fueh?!”

Tuy nhiên, Kihaza mới là người nhanh hơn cô. Cái ôm của cậu đến còn mãnh liệt hơn cả những gì cô mong đợi ở bản thân mình. Cậu choàng đôi bàn tay mình qua bờ vai cô, và thân hình trưởng thành của cậu ôm gọn lấy tấm thân bé bỏng như một thiếu nữ mới lớn của cô.

Lời hứa đêm hôm đó của cậu, bây giờ cuối cùng cũng đã trọn vẹn. Bằng một lời thủ thỉ nhỏ bên tai cô.

“Anh về rồi đây, em yêu.”


“Kihaza, anh có chắc là chúng ta nên để Sougekkou và Rei ở lại Woodmore không?”

“Đừng lo, anh bỏ chúng lại cũng vì chúng khá là phiền toái đấy.”

“Phiền toái?!” – Yuuri lại nheo mắt không hiểu.

“Ừm.”

Kihaza không giải thích, chỉ gật đầu và nháy mắt một cái. Gương mặt cậu có vẻ vô cùng thích thú khi nhìn Yuuri, người đang không ngừng đỏ mặt vì ngượng.

Nếu có thắc mắc tại sao, thì hãy hỏi Kihaza.

Mọi chuyện đã êm xuôi, cả hai người cũng không còn lí do để nán lại Woodmore. Tuy nhiên, với thể trạng kiệt quệ thần lực của Yuuri, Kihaza không thể để cô sử dụng thêm sức mạnh. Và chẳng cần phải đợi cô nàng đồng ý, cậu đã bế cô lên.

Bị nhấc bổng lên trong tư thế hoàng tử bế công chúa như thế, Yuuri làm sao giấu nổi sự xấu hổ. Mặt cô bình thường đã rất đáng yêu, nay nó lại còn ửng hồng lên vì cảm xúc rất đỗi tự nhiên, chính điều đó đã làm chàng trai của cô hào hứng đến khó hiểu.

“Bốn năm về trước, anh cũng bế em về Holz như bây giờ vậy.”

Chân Kihaza đạp vào không khí, vút lên như một mũi tên và bay đi. Nhẹ nhàng như một con chim tung người bay lượn giữa không trung.

“Lúc đó em không hiểu tại sao mình lại thiếp đi nữa…”

Đương nhiên, Yuuri làm sao quên được cái ngày định mệnh đó. Vào cái đêm giáng sinh bốn năm về trước, giáng sinh đầu tiên của cô với Kihaza, một cơn buồn ngủ kỳ lạ đã khiến đôi mắt cô trĩu xuống và nhanh chóng ngủ thiếp đi.

“Ahahaha, nhắc đến chuyện em ngủ, sau này em phải nhớ nhắc anh đi cảm ơn lão già Lausk đó đấy.”

“Heh? Tại sao chứ?” – Cô nàng không khỏi khắc mắc.

“Vì đã cho anh được ngắm gương mặt của em khi ngủ. Một món quà giáng sinh không thể tuyệt vời hơn.”

“Và anh biệt tích luôn vào đêm đó đấy, đồ dẻo mỏ!”

Yuuri phồng má lên, làm Kihaza hụt mất một nhịp cười. Cậu cố gắng nuốt cái nhịp đó xuống, không để cô nàng phát hiện ra.

‘Quá dễ thương…’

Vốn từ của Kihaza chỉ biết dùng từ này để miêu tả gương mặt của cô. Nói thẳng ra thì cô nàng trông chẳng khác gì một cô bé mới lớn, và với dòng máu Fox-kin trong mình, đôi tai cáo kia của cô đóng vai trò vô cùng quan trọng, nhất là trong việc tạo ra một biểu cảm quá đỗi đáng yêu này.

“Mặt anh đang đỏ lên kìa…”

Cô nàng búng nhẹ tay vào má cậu, rồi mỉm cười. Nụ cười thiên thần này, Kihaza đã mơ về ngày cậu được nhìn thấy nó. Thậm chí đến Endless Perspective của cậu cũng không thể không tiên đoán ra được ngày này. Ngày mà cậu sẽ giải thoát chính bức tòa thành băng giá trong trái tim mình bằng sức mạnh của cô.

Chân cậu cứ thế phóng lên, phóng thật nhanh, vượt qua tầng mây và lên đến khoảng không gian rộng lớn bao la của Alfheim.

“Kihaza, cẩn thận đấy.”

Yuuri bỗng lo lắng nhắc nhở cậu. Hiện tại, cơ thể của cậu đã rất yếu so với trước, vì thế mà cậu cần phải hạn chế tạo áp lực lên bản thân.

Tuy nhiên, Kihaza lại đáp lại bằng một cái mỉm cười đầy tự tin.

“Đừng lo, chỉ cần có em ở đây, anh sẽ không bị làm sao đâu.”

Dứt lời, Kihaza dẫn động luồng khí lạnh trên tầng khí cao ngút, tạo ra đà đẩy lên hai mặt giày và giậm mạnh một cái. Một tiếng nổ âm đinh tai vang lên, và thân hình của cậu bắn thẳng xuống bên dưới, nhắm thẳng về một vị trí duy nhất. Đó là ngôi nhà của cậu và Yuuri tại Holz Town.

“Chúng ta về đến nhà rồi này.”

Chưa đến mười giây, đó là khoảng thời gian để Kihaza hoàn thành bước nhảy của mình. Cậu đáp xuống trước ngay trước cửa ra vào và nhìn xung quanh một lượt. Thị trấn dường như đã bắt đầu chìm vào giấc ngủ sau một ngày nhiều biến động. Đôi mắt cậu chỉ phát hiện ra một hai ô cửa sổ còn sáng đèn.

“Này Yuuri, bé sói Shiro của anh đâu rồi?”

“Hmm?!”

Cô nàng ngay lập tức lườm cậu bằng một ánh mắt cực kỳ lạnh lùng. Ánh mắt của cô như muốn bóp cổ cậu và nói “Anh đã có em rồi mà còn nghĩ đến thú cưng nữa sao!”.

“Ehehe, anh đùa thôi mà.”

Shiro thực chất đang nằm ở vườn sau và đã ngủ say từ lúc nào. Kihaza biết rõ là vậy, nhưng cậu vẫn cứ thích trêu cô gái. Tính cách của cậu dường như cũng thay đổi sau khi mọi chuyện kết thúc. Cậu đã trở về với cái tính cách trẻ con của mình, điều mà ai cũng nghĩ rằng cậu đã vứt bỏ sau bốn năm sống ở một nơi khắc nghiệt như Hel.

Và cũng vì cái tính trẻ con ấy mà giờ đây cậu phải đối mặt với cặp má ửng đỏ phúng phính của Yuuri. Khác với ngượng, sắc đỏ này đủ rõ để cậu đoán được cô đang giận.

“Được rồi được rồi, anh xin lỗi mà. Chỉ hai chúng ta thôi, chịu chưa nè?”

“Anh mà còn hỏi những câu như thế nữa thì ra ngoài ôm sói con mà ngủ, rõ chưa?”

“Vâng, thưa công chúa của anh.”

Kihaza đầu thì gật lia lịa, nhưng miệng thì như đang cố nhịn cười. Bởi cậu không thể cưỡng lại sự đáng yêu này. Ánh mắt của cô nàng làm cậu chẳng thể rời khỏi, dù chỉ một giây. Chân thì vẫn bước, tay dù đang bế cô nhưng cửa vẫn tự động mở, Kihaza cứ như thế mang cô vào nhà. Cậu cẩn thận rút chân mình ra khỏi giày và nhẹ nhàng bước đi vào trong. Mặc cho sự yên ắng của căn nhà không có người, bước chân của cậu vẫn rất nhẹ, nhưng đây dứt khoát và mau lẹ. Nhanh đến nỗi Yuuri không nhận ra được cậu đã lên đến tầng hai, đứng giữa ba căn phòng.

“Chúng ta nên vào đây trước thì hơn nhỉ?”

Phòng của cậu và cô nàng đối mặt với nhau, nhưng chỗ mà cậu dừng lại không phải là không gian giữa hai căn phòng ấy, mà là căn phòng thứ ba.

“Uhm… em cần phải đi tắm.”

Yuuri gật đầu đồng ý. Tuy nhiên, ngay trước khi Kihaza thả cô xuống thì cô lại nhéo tai cậu và gằn giọng.

“Đừng nghĩ đến chuyện vào cùng.”

“Không đâu, em nghĩ anh là loại người nào vậy, Yuuri?” – Kihaza đảo mắt đi và trả lời, làm bộ vô cùng ngây thơ.

“Một tên biến thái ngầm.”

“Ugh…”

Chưa gì cậu đã bị Yuuri đâm cho một nhát đau đớn. Không còn lời nào để nói thêm, cậu đành thở dài và nhẹ nhàng đặt cô xuống.

“Cơ thể em vẫn còn rất yếu sau khi sử dụng toàn bộ thần lực của Tsukuyomi đấy. Em có chắc là em không cần…”

“Không sao đâu, em có thể tự làm được.”

Cô nàng ngắt lời Kihaza ngay lập tức. Vừa nói, cô vừa quay đi để cậu không nhận ra gương mặt đỏ lựng của mình.

“Vậy thì anh sẽ ở dưới phòng khách đợi em.”

Kihaza mim mỉm cười rồi đi xuống tầng dưới.

Tầng hai bây giờ chỉ còn một mình Yuuri. Đến lúc này, gương mặt cô mới bung ra hơi nóng thực sự của nó. Cực kỳ nóng, và hai má cô như đang hóa thành hai quả đào chín quá độ vậy. Cô nàng đưa tay ra sờ soạng khắp cơ thể mình, không ngừng mân mê những chỗ mà Kihaza đã chạm vào.

‘Không! Mình đang nghĩ gì thế này…’

Yuuri không hiểu được tại sao mình lại phản ứng như vậy nữa. Tuy cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sự thật là tay cô vẫn không thể ngưng được. Cô đã kìm cơn run rẩy của mình khi Kihaza nhấc bổng cô lên. Để rồi bây giờ khi không còn lí do để làm vậy nữa, cơn run đó khiến cho cô khuỵu xuống.

‘Mình bị làm sao thế này…’

Toàn thân cô nàng không ngừng run lên, và không hiểu tại sao cô lại cảm thấy nóng nực như bây giờ. Cố gắng đứng dậy trong khi chân của mình vẫn còn tê rân, Yuuri mở cửa phòng tắm. Cô tựa mình vào tường, và tay bắt đầu cởi dây thắt của bộ y phục vu nữ.

‘Mình đang căng thẳng sao…’

Cô nàng đến bây giờ mới nhận ra rằng trang phục trên người cô đã ướt đẫm mồ hôi. Với khứu giác nhạy bén của Fox-kin, mặt cô lại một lần nữa đỏ lên, và miệng bỗng lầm bầm.

“Có lẽ nào… anh ấy cũng…”

Cô mường tượng lại cảnh mình được Kihaza bế lên. Giữa hai người hoàn toàn không có một khoảng trống nào, vì vậy mà rất có thể, cậu đã vô tình cảm nhận được hương vị từ cơ thể cô.

“Fuahhhh…”

Yuuri khẽ òa lên một tiếng đầy xấu hổ. Cô lắc đầu nguầy nguậy, cầu mong rằng điều cô vừa nghĩ đến sẽ bị văng ra khỏi tâm trí mình. Tay cô nhanh chóng cởi bỏ bộ trang phục thấm đẫm mùi của mình ra, để lộ một thân hình bé nhỏ của mình. Tuy nhiên, cái bé nhỏ đó lại có thể đánh gục đôi mắt lạnh lẽo nhất của Hel. Làn da trắng nõn nà, không bóng bẩy, mà thanh nhã. Mười ba hay mười bốn tuổi, người ta có thể lầm tưởng tuổi tác của cô khi nhìn vào vóc dáng hoàn toàn giống với một thiếu nữ mới lớn. Song điều đó lại là mùi hương mời gọi họ đến. Sự tươi trẻ của cô giống như một viên pha lê lấp lánh vĩnh cửu với thời gian vậy.

“Uhm, đi tắm. Đi tắm đã nào.”

Cô tự trấn an mình bằng mấy câu nhắc lại. Nói thì là vậy, chứ Yuuri mong gì những lời đó có tác dụng. Bộ y phục tuy đã được cởi ra, nhưng cô vẫn chẳng hề thấy bản thân mình đỡ nóng lên.

“Bình tĩnh lại nào, Yuuri. Mày phải bình tĩnh.”

Cô vẫn không thôi cố gắng lấy lại bình tĩnh. Tay cô run run kéo sợi dây buộc, và chiếc quần lót dây trắng tinh của cô rơi xuống một cách nhẹ nhàng.

“Phù… phù…”

Cô hít lấy những hơi thật dài như để bổ sung thêm không khí vào lồng ngực. Với nhịp tim đập rộn ràng và đủ lớn để đôi tai cáo của cô nghe thấy, những luồng không khí này giống như một liều thuốc trấn an trái tim, làm dịu đi bước chạy quá nhanh của tâm trí lẫn cảm xúc.

Tuy nhiên, Yuuri vẫn chẳng cảm thấy khá hơn. Cô thậm chí còn quên cả việc mang theo khăn tắm, thứ duy nhất dùng để che đi cơ thể ngọc ngà của mình, và cứ như thế bước vào phòng tắm. Cô cầm lấy hai viên pha lê, một đỏ và một lam, thoa vào nhau rồi truyền một chút ma lực vào chúng. Hai viên đá đồng thời sáng lên, rồi nước nóng ào ào đổ vào bồn tắm. Với vóc dáng của cô, có thể nói chiếc bồn này quá đỗi rộng rãi và thoải mái để cô có thể tận hưởng việc tắm rửa.

Chỉ một chốc, nước nóng đã đầy bồn. Yuuri đặt hai viên đá xuống, gương mặt lộ rõ vẻ mệt lả. Dường như việc thiếu hụt thần lực trầm trọng đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến cơ thể cô. Tuy chỉ mới dùng một chút ma lực, dù không nhiều, nhưng cô đã bắt đầu loáng choáng. Hai chân cô một lần nữa mất cảm giác, khiến cô phải tựa vào thành bồn để giữ mình không ngã xuống.

“Ugh…”

Cô nàng nhăn nhó cố gắng nâng người dậy. Tay cô nhanh rời khỏi thành bồn tắm và một lần nữa tìm đến mặt tường. Tuy nhiên, thứ mà cô chạm vào đầu tiên lại là mặt gương. Mấy bước chân hụt hẫng đã làm sức nặng của cơ thể kéo cô đến bên bồn rửa mặt. Tay còn lại của cô vịn vào thành bồn, và mắt cô, dù không muốn nhìn vào gương, nhìn vào bộ dạng khổ sở của mình nhưng không hiểu sao, cô vẫn không kìm được mị lực đó.

“Kihaza!”

Ngay khi nhìn vào gương, môi cô đã gọi lớn tên người đang ngồi ở tầng bên dưới.

*Xoạch!*

Một cái đẩy cửa vừa mạnh vừa dứt khoát.

“Có chuyện gì vậy Yuuri?”

Kihaza lao vào trong một cách tỉnh bơ mà chẳng thèm để ý rằng trên người cô nàng đến một mảnh vải che cũng không còn.

“Thứ này là gì?”

Yuuri còn táo tợn hơn cả sự vô tư của Kihaza. Cô ưỡn ngực về phía cậu, mặc cho mình đang trần như nhộng, và chỉ tay mình vào ngực trái, ngay vị trí tim của cô.

Ở trên ngực cô là một dấu ấn hình đầu rồng vô cùng kỳ lạ có màu đen.

“Hoh, vậy là em phát hiện ra dấu ấn rồi à…”

Thở phào nhẹ nhõm, như thể giải tỏa sự căng thẳng của đầu óc vài giây trước, Kihaza gật gù lẩm bẩm.

“Ý anh là sao, Kihaza? Em bị làm sao vậy? Rốt cuộc là anh đã làm gì em?”

Cô nàng nhìn cậu và hỏi một cách đầy lo lắng. Về phần Kihaza, dường như cậu đã nhận ra được tình cảnh mà cậu lâm vào. Vì thế mà cậu lập tức ngăn mắt mình dán vào bộ ngực trần đang phô ra hoàn toàn của Yuuri, đồng thời quay mặt đi.

“Ít ra… thì em cũng phải lấy khăn che mình trước đã…”

“Huh?! Eh?!”

Nghe cậu trả lời, cô nàng cũng hoàn hồn mà nhìn lại mình. Cuối cùng thì cô cũng nhận ra là mình đang không mặc gì, và cũng chẳng lấy khăn tắm để quấn người lại.

“Kyaaaahhhhh!!!”

Một tiếng hét vô cùng đáng yêu vang lên. Yuuri còn có thể phản ứng thế nào đây? Chỉ còn biết ngồi thụp xuống, hai tay ôm lấy ngực. Và tất nhiên, một cơn sóng những lời nói khó nghe ào ạt dội vào Kihaza.

“Biến thái! Cầm thú! Đi chết đi! Biến đi!!!”

“Ơ ơ… anh…”

“BIẾN NGAY!!!”

Không thèm nghe cậu giải thích, Yuuri vớ lấy viên pha lê màu lam ở thành bồn tắm. Cô giơ nó về phía Kihaza rồi truyền ma lực vào nó, khiến nó phát ra một luồng ánh sáng rực rỡ. Và rồi, từ hào quang của nó, nước cuồn cuộn bắn ra, hướng thẳng đến chỗ cậu đứng.

“Woaahhh!!”

Vì sự hiện diện của một Yuuri hoàn toàn trần truồng ở trước mắt, mọi giác quan của Kihaza dường như chẳng muốn nghe lời cậu. Kết quả là cậu bị cột nước của cô bắn trúng, và lực của nó mạnh đến nỗi thổi cậu văng ra khỏi phòng tắm. Thân người cậu đập vào vách tường, rồi rơi bịch xuống đất, tạo ra một tiếng kêu rõ to.

“Kihaza, anh không sao chứ?!”

Sự giận giữ lẫn lộn với sự lo lắng làm cho lời nói của Yuuri chẳng biết là đang trách Kihaza, hay đang quan tâm cho cậu nữa. Nhưng một điều rõ ràng là tình huống mà hai người lâm vào thì rõ dở khóc dở cười.

“Không sao đâu. Anh ổn.”

Kihaza từ từ đứng dậy, vừa xoa lưng vừa xoa hông. Tuy lãnh trọn cú đòn bất ngờ nhưng cậu vẫn mỉm cười cho được. Và thêm nữa, gương mặt cậu hãy còn chưa hết đỏ lên vì vừa mới đây thôi, cậu đã “in” toàn bộ thân tuyệt mĩ của Yuuri vào tâm trí.

“Nhưng mà… anh ướt hết rồi kìa.”

Quả đúng là vậy. Bị tấn công bởi nước, không ướt mới là điều hay ho đấy. Quần áo của Kihaza đều đã ướt sũng.

Tuy tình trạng của cậu có phần tệ hại, nhưng có một sự thật bất biến là cậu phải nói ra điều này, một lần nữa.

“Em mau lấy khăn tắm của mình đi Yuuri.”

“Hii?! Yyaaaaaahhhhhhh!!!”

Thật tình, Kihaza chẳng biết cô nàng không thèm để ý hay cố tình làm như vậy để “thử thách” cậu nữa. Tuy tiếng hét thì rõ to, nhưng cậu biết rất Yuuri đang càng lúc càng kiệt quệ về mặt thể lực lẫn ma lực. Cô tuy vẫn biết che đi “những phần cần phải che” của mình, nhưng bảo cô đi lấy khăn tắm vào lúc này là có hơi quá sức.

Cũng vì thế mà sau khi đứng dậy, với cái thân ướt nhẹp, Kihaza bước vào trong và lấy chiếc khăn tắm được xếp gọn gàng bên kệ.

“Ugh…”

Hai khóe mi Yuuri đã ngấn nước. Mặt cô giờ thực giống như một trái cà chua chín quá vậy. Đôi mắt cô chăm chú dõi theo từng bước chân của Kihaza, cho đến khi cậu dừng lại trước mặt cô.

“Lần sau đừng làm anh khó xử như thế này nữa nhé.”

Cậu chỉ đơn giản nói như thế một cách nhỏ nhẹ, rồi bung chiếc khăn tắm ra và choàng lên người Yuuri. Xong xuôi, Kihaza lập tức đứng lên. Nhưng trước khi cậu định đi ra ngoài, cô nàng đã lên tiếng.

“Anh định ở ngoài với cái thân ướt sũng như vậy sao, Kihaza?”

“Ohm, anh không phiền cho lắm đâu. Em cứ tắm trước đi, sau đó anh sẽ…”

“Không cần đâu.”

Yuuri như thể biết trước ý định của Kihaza, và cô chặn cả lời nói lẫn bước chân của cậu.

“Em có nói là anh được phép rời khỏi phòng tắm không? Anh vẫn chưa trả lời em.”

“Huh?”

Kihaza làm bộ như cậu không hiểu ý của cô.

“Dấu ấn này là sao vậy? Tại sao nó lại ở trên ngực em?”

Câu hỏi của Yuuri khiến cái đầu của Kihaza phải cố gắng lắm mới không quay lại.

“Anh nghĩ chuyện này nói sau khi em tắm xong cũng được…”

“Không, Kihaza…”

Giọng của Yuuri bỗng trở nên ngượng ngào.

“Ở lại đây đi… em không cử động được…”

“Nhưng mà…”

“Anh có thể vừa giải thích… vừa… giúp em…”

Cô nàng chỉ dám lắp bắp yêu cầu. Quả thực là hiện tại cô không thể làm gì được nữa. Và Kihaza cũng biết. Rằng cậu không thể để cô một mình trong phòng tắm nữa.

Tình thế đã hoàn toàn không cho cậu có lựa chọn thứ hai.

“Uhm… được rồi…”

Kihaza từ từ bước đến kệ, lấy thêm một chiếc khăn tắm nữa. Và rồi, bằng một tốc độ khó tin, bộ quần áo trên người cậu bị cởi phăng ra. Nó đến cùng với chiếc khăn đã được quấn một cách đàng hoàng trên hông cậu. Sau khi đảm bảo không còn rắc rối dở khóc dở cười nào có thể phát sinh được nữa, cậu mới quay đầu lại rồi nói.

“Cho phép anh, nhé.”

“Uh, uhm.”

Yuuri gật đầu. Và thế là, Kihaza một lần nữa khuỵu gối xuống rồi bế cô lên. Lần này, dường nhu cô đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nên không hề có một tiếng thét lên nào.

“Creation.”

Chỉ một từ vang lên, nhưng ngay lập tức, mọi thứ xung quanh cô nàng thay đổi một cách chóng mặt. Bắt đầu từ lớp mặt gạch lát bên dưới chân và tường của phòng tắm. Chúng bỗng dưng biến thành một loại thủy tinh trong suốt đặc biệt, bao phủ lên không gian của phòng. Để rồi, sự huyền ảo của những miếng thủy tinh mở ra một không gian vô cùng rộng lớn của vũ trụ cho đôi mắt Yuuri.

“Anh đang làm gì với căn phòng này vậy Kihaza?”

“Thay đổi không khí một chút thôi. Vừa rồi anh sử dụng Thần Kỹ của Giả Kim Thuật, Creation, để biến toàn bộ gạch lát xung quanh phòng này thành Aurora Glass.”

Kihaza đáp lại sự kinh ngạc của cô nàng bằng một giọng điệu hết sức bình thản.

Và thứ tiếp theo thay đổi là nước tắm. Hơi ấm thì vẫn còn, nhưng màu nước nhanh chóng biến đổi thành một màu xanh trong và tỏa ra hương thơm vô cùng dễ chịu.

Sau khi tất cả đã hoàn tất theo đúng như trong suy nghĩ của Kihaza, cậu gật đầu và nói với Yuuri.

“Giờ thì chúng ta có thể tắm được rồi.”

Cậu vừa nói, ngồi xuống bồn tắm, đồng thời nhẹ nhàng thả Yuuri xuống đùi mình. Nhiệt độ của nước được điều chỉnh đến mức cô nàng gần như chẳng thể cảm nhận được sự thay đổi của môi trường, mà chỉ cảm nhận được một sự thoải mái kỳ thú.

“Fuwoah…”

Yuuri thở ra một hơi đầy thỏa mãn. Khứu giác của cô nàng cũng đồng thời ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ của thảo mộc, một mùi hương êm ái đánh tan đi toàn bộ căng thẳng. Đồng thời, không gian rộng lớn của Alfheim như đang mở ra trước mắt cô, khiến cho hương vị của rừng núi đã thấm nhuần trong nước tắm càng lan ra khắp cơ thể.

Cảm giác ấy tuyệt vời đến nỗi cô nàng quên luôn cả chuyện mình đang ngồi trên đùi của Kihaza, và cả chuyện về dấu ấn rồng trên ngực. Và cô sẽ rất biết ơn nếu như cậu không kéo cô về hiện thực vào lúc này.

“Em có vẻ thích thú quá nhỉ, Yuuri…”

Vâng, rất biết chọn thời điểm để phá vỡ cảm xúc thăng hoa. Lời thì thầm bên tai của Kihaza làm cô nàng giật mình và cơ thể cô thì cứ như rơi từ trên cao xuống. Nhưng cái rơi này lại rất dịu nhẹ, như thể gió đang nâng lấy cô và từ từ mang cô về với mặt đất.

Và cũng nhờ thế mà nhận thức của cô mới ghi nhận là mình đang ngồi trên đùi cậu.

“Fueh…”

Không dám nhúc nhích. Mà có muốn nhúc nhích cũng không được, đến cả việc đưa tay lên chạm vào tai mình, nơi Kihaza vừa thổi vào tai cô cũng không. Tất cả những gì cô có thể làm là im thin thít, hai mắt nhắm nghiền.

‘Giá mà cô ấy quay đầu lại nhỉ…’

Đương nhiên, mấy cử chỉ đậm đà hương vị dễ thương của Yuuri đâu thể qua nổi Kihaza. Trái ngược với sự ngượng ngùng của cô nàng là cảm giác vừa vui mà vừa rạo rực, pha lẫn một chút tinh nghịch của cậu. Tay cậu thực sự chẳng muốn để yên chút nào. Nó mon men tìm đến bài tay nhỏ nhắn của cô nàng.

“Anh… anh đang làm cái trò gì vậy, đồ biến thái?!”

Giọng Yuuri nghe chẳng giống như đang phản kháng cậu. Vì cô đang ngồi ngay trên đùi cậu, Kihaza có thể cảm thấy rất rõ ràng sự mềm mại của bờ mông nhỏ mà thon gọn, và cả cảm giác run lên nhẹ của nó khi tay cậu đan vào tay cô nàng nữa.

“Em biết là anh muốn làm như thế này từ lâu lắm rồi mà. Với lại, không phải trước đây em mới là người chủ động trong những tình huống như thế này sao, Yuuri?”

“Nhưng… nhưng đó là khi ở trên giường! Còn ở đây thì… không… không được…”

“Giờ anh mới để ý đây là lần đầu tiên hai ta tắm chung với nhau đấy…” – Kihaza tung luôn đòn sát thủ.

“Ugh… anh… anh…”

Càng nói, giọng của cô nàng càng bấn loạn, nhưng lại thanh thót và rất nữ tính. So với chất giọng lạnh lùng, theo xu hướng khép kín và xa lánh mọi người, Kihaza cảm thấy thích Yuuri của bây giờ hơn.

“Hyaahhh?! Kihaza?!!”

Tay còn lại của Kihaza dường như chẳng giữ nổi mình nữa. Nhẹ nhàng vòng cánh tay qua eo của cô, cậu kéo cô lại gần hơn. Gần đến mức lưng cô chạm vào ngực cậu.

“Woah… thoải mái quá…”

“KIHAZA!!!”

Yuuri đã không thể nhịn thêm. Cô quay mặt lại và lườm cậu. Nhưng nhìn vào gương mặt đỏ lựng và đôi mắt rơm rớm nước của cô, ánh mắt Kihaza bỗng thay đổi sắc thái. Cậu chợt thả bàn tay, và nhanh chóng lướt nó lên vai cô. Chỉ một cái đẩy nhẹ thôi, và cả cơ thể của cô hoàn toàn dựa vào ngực cậu.

“Anh muốn làm như thế này, từ rất lâu rồi. Anh luôn khao khát cảm giác này, Yuuri. Có trong tay Endless Perspective, anh có thể nhìn thấy rất nhiều, rất nhiều những khoảnh khắc của cuộc đời hạnh phúc của chúng ta. Càng nhìn vào nó, anh lại càng khao khát, càng không thể kiềm chế mình được…”

Vòng tay cậu siết dần, một cách nhẹ nhàng, cơ thể Yuuri. Càng siết chặt, khóe mi cậu lại càng cảm thấy trĩu nặng.

“Nhìn thấy, và chỉ có thể nhìn vào tương lai mù mờ, không có gì chắc chắn này, hàng nghìn lần, hàng triệu lần… Anh không muốn chỉ được nhìn, Yuuri ạ. Anh không hề muốn. Anh không muốn nhìn thấy chúng ta yêu nhau như thế nào trong hàng vạn, hàng triệu đường lối…”

“Kihaza…”

Nằm trọn trong vòng ôm ấp của cậu, Yuuri có thể nghe rõ tiếng lòng, từ lời nói, cho đến nhịp đập của con tim. Nước mắt của Kihaza, chỉ một giọt rơi xuống, nhưng lại là hạt lệ nặng nhất. Nó đã rơi, và lăn dài trên má cậu, rồi dừng lại ở mép cằm.

“Anh sẽ không còn phải chịu đựng nữa, đồ ngốc ạ. Anh đã thực sự lừa được mọi người, và giờ anh đã ở đây, cùng với em. Anh sẽ không phải nhìn nữa, Kihaza. Hãy cảm nhận nó, và sống cùng với nó. Đừng nhìn vào những điều mù mịt trong tươi lai nữa.”

Yuuri ngẩng mặt lên nhìn cậu. Cô vừa nói, vừa cố gắng đưa tay lên và gạt đi giọt nước mắt. Cô dùng sức của mình, vào điểm tựa trên người cậu mà rướn lên, chầm chậm tiến tới mặt cậu.

“Vì anh đã có em ở đây rồi, Kihaza. Hạnh phúc của chúng ta, sẽ không giống với những gì anh nhìn thấy, và anh cũng sẽ không bao giờ nhìn thấy được. Hãy cùng em, tạo ra nó, nhé.”

Ánh mắt của Yuuri, và nhịp đập của cô, tất cả đều đang hòa cùng với Kihaza. Tay cậu đã rời vai cô từ lúc nào, để đến bên má cô và nâng nhẹ gương mặt yêu dấu ấy lên.

“Anh hứa với em, hạnh phúc của chúng ta, sẽ là vĩnh cửu.”

Hai lời hứa. Hai con người. Hai trái tim. Bằng một nụ hôn, chúng sẽ trở thành một, trở thành một khế ước, một câu chuyện dường như chỉ có thể tìm thấy ở một góc cũ, góc của những điều cổ tích.

Môi Kihaza, sau bao nhiêu thời gian, cuối cùng cũng tìm được về với đôi môi của Yuuri. Niềm khao khát mãnh liệt khiến cảm giác ngọt ngào này đến quá chậm, và nó thực sự quá nhạt nhòa, quá ít ỏi.

“Uhm… Mmn… Mmph…”

Cô nàng không nghĩ là cậu lại có thể “thô bạo” đến như vậy. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô không biết cách thỏa mãn nó. Lưỡi cô vừa quấn lấy, vừa phản kháng lại. Một lời đáp trả rất mạnh mẽ.

Cùng lúc đó, cả hai đều cảm thấy trong cơ thể đột nhiên tràn trề năng lượng. Đối với Yuuri, cô có thể cảm thấy rất rõ ràng nguồn thần lực kỳ lạ bùng lên, lấp đầy tất cả phần cô đã sử dụng trong trận đấu với Kihaza.

“Uhah…”

Cũng vì điều đó mà cô nàng chủ động rút khỏi môi cậu. Hơi thở của cô trở nên gấp gáp thấy rõ. Vừa hít những hơi dài, cô vừa tự tìm nguyên nhân cũng như nguồn gốc của năng lượng kỳ lạ ấy.

“Xem ra ấn chú đã phản ứng qua nụ hôn của hai ta.”

So với sự ngạc nhiên của Yuuri, Kihaza thì lại trả lời một cách rất bình thản. Cứ như thể cậu đã biết chuyện gì đang xảy ra.

“Ấn chú?!”

Cậu cũng trực tiếp gợi ý cho cô nàng. Lời của cậu làm cô chuyển sự tập trung của mình lên trước ngực trái.

“Cho phép anh nhé.”

Miệng Kihaza thì xin phép rất đàng hoàng, nhưng tay cậu thì chẳng đợi cho đến lúc Yuuri đồng ý. Cậu vén nhẹ chiếc khăn tắm của cô xuống, để lộ ra phần ngực trần không đến nỗi khiêm tốn và đặc biệt quyến rũ của cô.

“Anh… Kihaza!!”

Tuy có hơi bất ngờ, nhưng Yuuri không hề tỏ ra khó chịu với hành động của cậu nữa. Hai tay của cậu nhẹ nhàng chạm vào vòng một của cô, và lướt nhẹ xuống một chút rồi nâng lên một chút.

Ở vị trí của Kihaza, cậu hoàn toàn đủ khả năng để nhìn thấy toàn bộ bên ngực trái đã được vén xuống của cô nàng, kể cả phần nhũ hoa ửng hồng màu anh đào chúm chím, nom rất dễ thương và đầy sức khiêu gợi. Tuy nhiên, cũng giống như Yuuri, cậu chỉ tập trung vào dấu ấn màu đen hình đầu rồng in trên ngực cô.

“Đây chính là thứ giúp anh trở lại được thế giới này đấy.”

“Haun…”

Cảm giác nhột nhạo khiến cô nàng khó lòng giữ được sự tập trung. Ngón tay Kihaza lúc khẽ chạm vào nhũ hoa của cô, lúc lại hơi huých vào ngực cô. Cũng vì vậy mà hơi ấm từ tay cậu mới là điều cô nàng dồn hết sự chú ý của mình vào và cảm nhận.

“Yuuri, mặt em trông lạ lắm đấy.”

“Hue?!”

Đương nhiên, Kihaza vẫn thấy rõ cả. So với cô nàng, cậu lại hoàn toàn không để ý đến những tai hại mà bàn tay cậu đã và đang gây ra. Chỉ khi gương mặt cô bắt đầu trở lạ, cậu mới chịu nhắc nhở, kèm theo một ánh mắt đầy ma mị.

“Anh có thể… bỏ tay ra một chút được không, Kihaza?”

“Được thôi, nhưng em đừng che cái ấn chú đó nhé.”

Cậu gật đầu và trả lời như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, đồng thời hạ tay xuống. Ngay lập tức, Yuuri khoanh tay ôm lấy ngực, che gấp đi nhũ hoa của mình. Tuy nhiên, cô vẫn đảm bảo là dấu ấn đó không bị tay mình che khuất đi.

Gương mặt cô nóng lên một cách kỳ lạ, và hơi thở của cô bỗng gấp gáp theo nhịp đập hụt hẫng của tim. Cô ôm lấy ngực mình, rất chặt.

‘Đồ Kihaza ngốc nghếch!’

Yuuri chỉ dám mắng cậu thầm trong lòng. Cô không thể hiểu nổi tại sao mình lại hành động như vậy, trong khi cô hoàn toàn đủ khả năng quát thật lớn vào mặt cậu.

“Em ổn rồi chứ?”

Kihaza thì vẫn ân cần hỏi han. Cậu thể hiện rõ sự quan tâm, lo lắng của mình trên gương mặt, một điều hiếm khi được thấy trong suốt quãng thời gian bốn năm ròng rã.

“Uhm… Ổn rồi… Anh nói tiếp đi.”

“Oh, phải rồi.”

Miệng Yuuri nói như thế, cốt cũng chỉ để xua sự tập trung của cậu về dấu ấn trên ngực cô. Và Kihaza cũng hồn nhiên cuốn mình theo lời cô.

“Yuuri, em có nhớ lúc trước khi anh biến mất, em đã làm gì không?”

“Lúc đó… em… đã hôn anh mà…”

Giọng cô nàng vừa ngập ngừng, vừa ngượng ngùng, âm điệu thì như muốn lảng tránh, song vẫn vô cùng dễ thương.

“Uhm, nụ hôn đó chính là lí do mà giờ đây em có được Ấn Chú Khải Huyền[i] của anh.”

“Ấn Chú Khải Huyền?!” – Yuuri không khỏi thắc mắc ngược lại trước một khái niệm vô cùng mới lạ.

“Uh, Ấn Chú Khải Huyền. Đó là tên mà anh đặt cho dấu ấn trước ngực em. Khi chúng ta hôn nhau, linh hồn của anh đã hình thành một liên kết vô hình với em, Yuuri. Thông qua liên kết đó, anh mới có thể trở về đây mà không cần phải sử dụng đến Thần Kỹ.”

Cách nói của Kihaza thì rõ là khó hình dung, nhưng cô nàng lại phần nào hiểu được ý cậu. Cô còn miêu tả hiện tượng mà cậu nói bằng một cách hiểu khác.

“Ý anh là… nụ hôn lúc đó là một khế ước cấp cao?”

“Đúng, hoàn toàn chính xác. Dấu ấn này chính là một khế ước tạo ra giữa em và anh. Nhờ vậy mà em mới có thể kích hoạt được Tatsujin no Rei của anh và được nó chọn làm chủ nhân. Cũng nhờ vậy mà em mới có thể đến được Cõi Linh Hồn.”

Nghe Kihaza xổ một tràng như vậy, Yuuri lúc này mới dám xâu chuỗi những nghi vấn của cô nàng từ khi cô cầm lấy thanh quỷ kiếm của cậu. Đồng thời, cô còn phát hiện ra một điều nữa.

Để có thể làm được những điều mà Kihaza đã nói, cô buộc phải sở hữu trong mình năng lực cao nhất của ma thuật hắc ám.

““Em đang có Lục Đạo Hắc Ám trong mình…””

Khi cả hai cùng đồng thanh, không gian bỗng im lặng. Kihaza nhìn cô nàng với một chút bất ngờ, và Yuuri cũng tự cảm thấy ngạc nhiên vì cô có thể nói đúng y chang lời cậu.

“Anh luôn đánh giá cao sự thông minh của em, Yuuri. Xem ra em còn tiến bộ hơn nhiều so với mong đợi của anh.”

Kihaza chẳng thể ngăn tay mình khỏi cái mị lực tỏa ra từ mái tóc màu lửa đỏ cam của cô nàng. Cậu nhẹ nhàng chải tay vào, vừa xoa vừa tận hưởng cảm giác óng mượt từ mái tóc thuôn dài đến ngang vòng ngực của cô.

“Không chỉ là Lục Đạo Hắc Ám đơn thuần thôi đâu. Em đang sở hữu toàn bộ sức mạnh của anh, Yuuri.”

“Thật sao?!” – Cô thốt lên kinh ngạc.

“Uhm. Ấn chú trên người em là minh chứng đấy.”

Kihaza nói với một giọng vô cùng nghiêm túc. Tay cậu một lần nữa chỉ vào dấu ấn hình đầu rồng màu đen.

Tuy nhiên, có một điều mà khi cậu tuyên bố, Yuuri vẫn cảm thấy khó hiểu.

“Nếu như em đang sở hữu sức mạnh của anh, của Spectre Dragon God Apocalypse, tại sao em lại không cảm nhận được nó?”

“Chuyện đó…”

Thắc mắc của Yuuri hoàn toàn hợp lí, và không hề có gì mờ ám. Nhưng ngay sau khi cô dứt lời, Kihaza lại trở thành người ngập ngừng. Hai má cậu thực hiếm khi đỏ lên như lúc này, và ánh mắt của cậu cũng đảo lượn hết hướng này đến hướng khác một cách khó hiểu.

“Thực ra… chuyện này…”


*Xoạch*

Cửa phòng tắm một lần nữa được mở ra. Giống như khi bước vào, Kihaza bế Yuuri ra ngoài trong tư thế công chúa được cưng nựng trên vòng tay của người mình yêu. Chỉ khác một điều, trên cơ thể cả hai là hai chiếc áo choàng tắm màu trắng.

Thêm nữa, khuôn mặt Yuuri không ngừng đỏ lên. Cô nhìn Kihaza với một ánh mắt hết sức ngại ngùng. Chiếc đuôi cáo của cô đang thể hiện rõ sự háo hức, và đôi tai của cô nàng thì dựng đứng lên. Cô khẽ giật tay áo của cậu và thỏ thẻ với một giọng vô cùng nhỏ, vô cùng ngượng ngào.

“Phòng của… anh đi…”

“Uhm, nếu như em đã nói vậy thì anh cũng không có ý kiến.”

Kihaza vừa nói vừa mỉm cười. Chân cậu chậm rãi bước đến cánh cửa mà cậu đã không mở ra suốt gần bốn năm.

“Mở cửa giúp anh nhé.”

“Uhm.”

Yuuri vươn tay ra và xoay nắm tay cửa. Không gian căn phòng xưa lập tức mở ra ngay trước mắt hai người. Vẫn chiếc bàn cũ, nơi Kihaza thường xuyên đặt một chồng sách ba bốn quyển lên sau những giờ thức khuya ngâm nghiền. Vẫn chiếc giường đó, nơi không biết bao nhiêu lần cậu lăn xuống đất, bật dậy và sợ hãi vì những phen cô nàng lẻn vào ngủ chung.

Cũng tại chiếc giường này, cậu đã gửi lời chào tạm biệt đến Yuuri, và biến mất suốt bốn năm.

Kỷ niệm, ác mộng. Hạnh phúc, đau khổ. Tất cả cùng ùa về trong lòng của Kihaza và Yuuri.

“Trên bàn có phải là…”

Ánh mắt Kihaza bị thu hút bởi ánh lấp lánh của hai sợi dây chuyền. Hai mặt dây chuyền nửa trái tim màu đỏ óng ánh được làm từ một loại băng ma thuật, được đặt cạnh bên nhau. Chúng không ngừng tỏa ra hào quang ấm áp.

Yuuri gật đầu rồi trả lời cậu, mặc dù lời vẫn chưa hỏi hết.

“Uhm, là hai sợi dây chuyền của Lausk. Em vẫn mong ngày anh trở về và đeo nó lên cổ em một lần nữa, Kihaza.”

Nghe vậy, Kihaza không khỏi bật cười. Cậu nhìn cô gái đáng yêu của mình, người đang tự cảm thấy xấu hổ vì những lời vừa rồi, và đáp.

“Vậy thì anh chắc chắn phải làm như lời em nói rồi.”

Dứt lời, Kihaza bước đến giường. Cậu nhẹ nhàng đặt Yuuri xuống, rồi lại quay đến bàn và cầm lấy hai sợi dây chuyền.

“Đêm đó, anh đã tháo nó ra và đặt lên chiếc bàn này. Anh đã hứa sẽ quay trở lại và đeo nó một lần nữa. Để rồi đến tận bây giờ, anh mới có thể làm được điều mình hứa… Thật là…”

Vừa tự trách mình, cậu vừa gỡ móc nối của sợi dây chuyền.

“Yuuri, vì những gì đã xảy ra, anh sẽ không nhắc lại nữa. Anh biết mình tồi tệ như thế nào. Nhưng bây giờ, anh đã ở đây, thực sự trở về…” – Tay cậu cầm hai đầu sợi dây, từ từ đưa lại gần cổ Yuuri – “… nên, hãy cho phép anh, nhé?”

“Uhm.”

Cô nàng vén tóc mình sang một bên, để Kihaza có thể đeo sợi dây lên cổ cô một cách dễ dàng. Và rồi, cậu đưa sợi dây còn lại cho cô và nói.

“Xin em, hãy đeo nó cho anh.”

Nói xong, cậu ngồi xuống bên cạnh Yuuri. Cô nàng lặp lại những gì cậu đã làm, từ tháo chiếc móc của sợi dây chuyền, đến choàng nó qua cổ cậu và đính móc vào. Ngay lúc đó, ánh sáng của cả hai mặt dây chuyền bỗng rực lên, đồng thời tỏa ra một hơi ấm vô cùng êm dịu.

“Xem ra Lausk vẫn theo dõi hai chúng ta đấy.”

Kihaza vừa nâng mặt dây chuyền lên vừa nói. Cậu không chỉ cảm nhận được hơi ấm của loại băng kỳ lạ này, mà còn cả hơi ấm từ người đang ngồi bên cạnh cậu.

Tuy nhiên, khi nhận ra điều đó, môi cậu đã bị cô nàng cướp lấy. Quá bất ngờ, Kihaza không kịp phản ứng, và tiếp tục bị cô kéo xuống. Yuuri ôm lấy mái tóc bạch kim của cậu, và ghì chặt đầu cậu lại.

“Uhm…”

Phải đến một lúc sau đó, khi cô nàng đã thỏa mãn, Kihaza mới được thả ra. Hơi thở của cậu tuy không loạn nhịp như cô, nhưng rõ ràng là tim cậu đang đập rất loạn.

“Em thực sự muốn hoàn thành khế ước như vậy sao, Yuuri?”

“Kihaza… em cảm thấy lạ lắm…” – Tuy câu hỏi của cậu rất rõ ràng, nhưng cô lại trả lời bằng một giọng lạc hẳn – “Cơ thể em… nó đang phản ứng với ấn chú…”

“Vậy sao?”

Kihaza ngay lập tức luôn tay vào ngực áo Yuuri và vén nó ra. Tuy nhiên, khi tay cậu mới chỉ kéo được một nửa, cô nàng đã bắt lấy nó, rồi nhấn thật mạnh vào ngực mình.

“Yuuri?!”

Cậu có mơ cũng không ngờ cô gái của cậu lại hành động như vậy. Cái nhấn của cô nàng khiến cho cả bàn tay cậu chìm vào sự mềm mại của của cơ thể cô. Toàn bộ cảm giác ấy truyền đi nhanh như một tia điện, tấn công thẳng vào thần kinh của Kihaza.

“Ngực em… lớn thêm một chút rồi, nhỉ?”

Xúc cảm trên bàn tay Kihaza được kích hoạt đến mức tối đa. Từng thụ cảm quan trên da cậu có thể ghi lại được một cách hoạt hảo từng cảm giác đến từ ngực Yuuri. Và một điều không thể chối cãi sau khi so sánh với bốn năm về trước, cô nàng đã thực sự “phát triển”. Tuy không nhiều, nhưng quả thực là cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay cậu rõ ràng hơn so với những gì cậu cảm nhận được trước đây.

Phần tích cực là Kihaza được tự mình kiểm chứng cô “lớn lên” về nhiều mặt. Nhưng tệ một nỗi, giờ đây cậu lại không hề muốn ngừng lại. Tâm trí và cả cơ thể, hai nửa bất đồng nhau về suy nghĩ, để rồi bàn tay cậu nắn nhẹ ngực cô nàng.

“Hiu…”

Môi Yuuri phản ứng ngay lập tức. Tuy nhiên, điều cô cảm nhận được còn nhiều hơn người cô yêu. Không chỉ là sự ấm áp từ bàn tay Kihaza, mà đó còn là từng nếp da tay cậu. Nó đã mất đi rất nhiều những điều cô từng nhớ. Không còn nhẹ nhàng, không còn dễ dàng cảm thấy được sự mềm dẻo trong lòng bàn tay của cậu nữa. Tiếng rên nhẹ lên vừa rồi, nó hoàn toàn nghiêng về cảm giác lạ lẫm của một bàn tay cứng cáp, đầy sức mạnh của một ma thần.

‘Đây không phải là do ấn chú gây ra… Nó không hề gây ra hiện tượng này.’

Trong lúc để cho bàn tay mình tiếp tục mân mê, chìm đắm trong sự mềm mại đến hoàn hảo, cảm giác vừa vặn đến từng ngón tay, Kihaza vẫn cố gắng tìm cách giải thích hành động của Yuuri.

‘Sợi dây chuyền… Hào quang của nó thì đúng là đáng ngờ. Tuy nhiên, nếu thực sự là do nó gây ra, thì Absolute Immunity được kích hoạt bị động trong ấn chú của mình sẽ ngăn lại ngay lập tức.

Tức là… đây không phải là do Lausk…’

Ấn Chú Khải Huyền lẫn sợi dây chuyền đều không phải là nguyên nhân khiến Yuuri hành động một cách “táo bạo” như hiện tại.

“Hiyahhn… Ki… Kihaza…”

Dường như cái tay của cậu đã quá đà. Nó đã thèm thuồng tận hưởng, để rồi nhận ra mình đã bị tay cô nàng đè lên từ khi nào.

Nhưng Yuuri làm vậy không phải là để ngăn cậu lại.

“Anh… hư quá…”

‘Hiểu rồi…’

Ánh mắt của cô nàng bỗng trở nên quyến rũ kỳ lạ. Cô không đẩy tay cậu, mà nắm lấy từng ngón tay và ép chặt chúng vào ngực mình. Tay còn lại của cô nắm lấy cổ áo choàng tắm của Kihaza và kéo cậu xuống một lần nữa.

“Woa…”

Tuy không bị bất ngờ, nhưng Kihaza vẫn không hiểu tại sao cơ thể mình lại không phản kháng, để rồi gương mặt cậu giờ đây đã ở trước mặt Yuuri. Gần sát đến mức hơi thở của nhau cũng trở nên rõ ràng. So với cậu, cô nàng thở với một nhịp gấp gáp hơn, và khóe mi cô cũng đã ngấn nước.

“Yuuri này… đừng nói với anh là em lại giống với ngày xưa đấy nhé?”

Chỉ có thể là khả năng đó mà thôi, Kihaza khẳng định. Cậu đang nói đến kỷ niệm có lẽ là dở khóc dở cười nhất cuộc đời cậu khi ở bên cạnh cô nàng. Đó là những lần cậu thót tim khi thức dậy, với một nàng Fox-kin trần truồng đáng yêu nằm trên mình, và cứ mỗi lần như vậy, cậu lại bị dỗi một cách “vô lý”.

Nhưng bây giờ thì khác. Với sự trưởng thành hơn nhiều về suy nghĩ, Kihaza hoàn toàn hiểu được lí do tại sao.

“Anh là tên ngốc… Tại anh hết đấy…”

Giọng của Yuuri rõ là đang mời gọi cậu. Kihaza cũng cảm thấy cơ thể mình đang dâng trào một cảm xúc vô cùng mạnh mẽ về cô, sau khi đã nhận ra được điều mà cô muốn cậu “thực hiện”.

“Yuuri, anh không nghĩ là…”

*Liếm*

“Eh?…”

Dòng suy nghĩ của Kihaza lập tức đóng băng. Vì chỉ vừa một hai giây trước, Yuuri vừa liếm lên má cậu.

“Em có biết… mình vừa làm gì không đấy?”

Gương mặt cậu biến sắc ngay tức thì, và chuyển sang trạng thái nghiêm túc cực kỳ. Tuy nhiên, cô nàng lại chẳng hề quan tâm đến chuyện đó. Tất cả những gì cô làm là rướn người lên, kề môi lại gần tai cậu rồi thì thầm.

“Anh đã bắt em đợi quá lâu rồi, Kihaza… Lần này thì đừng mong em để cho anh thoái thác trách nhiệm của mình… Ngoan ngoãn và chịu trách nhiệm đi, nhé.”

Có thể với nhiều người, liếm má được coi là một hành động vô cùng thô lỗ. Nhưng với tộc Fox-kin, đặc biệt là với giống cái, liếm má bạn tình lại là một lời mời gọi không thể ngọt ngào hơn. Đồng thời, nó cũng giống như một lời hứa hôn trước.

“Yuuri… em thật là…”

Sự nghiêm túc của Kihaza biến mất, và cậu còn có thể làm gì hơn ngoài việc bật cười. Bởi lẽ bây giờ cậu mới nhận ra rằng cô gái của cậu còn nghiêm túc hơn cả chính bản thân mình.

Tuy nhiên, bây giờ cô nàng có làm vậy thì cũng vô ích.

Vì ngay từ đầu, kế hoạch của Kihaza là để nhắm đến ngày này, hướng đến viễn cảnh này.

“Vậy thì… đến lúc anh phải phạt em rồi, Yuuri.”

“Hiyaaaahhnn?!”

Tốc độ của Kihaza bỗng nhanh lạ thường. Trước khi cô nàng kịp phản ứng, cậu đã dùng cả thân người để áp chế cô, đồng thời, một tay cậu giữ lấy vai, tay còn lại vẫn giữ lấy ngực của cô.

“Kể ra thì đây không phải là lần đầu tiên em trở nên “hư hỏng” như thế. Với tư cách là bạn đời của em, anh buộc phải phạt em thôi.”

“Kihaza?!!! Yaaahhhnnnn!!!!”

Yuuri thét lên một tiếng đầy quyến rũ. Cơ thể cô cũng đồng thời giật nảy lên phản ứng lại hành động của Kihaza.

Cậu đã làm gì mà cô nàng phản ứng mạnh mẽ đến như vậy?

“Tai em… đừng…!”

Phải. Môi cậu mím chặt lấy một bên tai cáo của Yuuri. Tuy bốn năm đã qua, nhưng điểm yếu của cô nàng thì Kihaza chẳng bao giờ quên được. Cậu không chỉ dừng lại ở cái mím môi, mà tiếp tục dùng lưỡi của mình liếm nhẹ vào cuống tai cô.

“Haaaaayuuunnnn!!! Đừng!!!”

Cảm giác khoái lạc như một dòng điện cao thế lan ra khắp cơ thể Yuuri, khiến cô nàng giật nảy thêm một lần nữa. Tay cô một bám lấy áo choàng của Kihaza, một bấu lấy cổ cậu.

“Heh…”

Dù có chống cự thế nào, lưỡi của Kihaza vẫn không chịu dừng lại. Hết cuống tai, vành tai, cậu tiếp tục mút và nhâm nhi cái cảm giác giòn giòn của cơ và mềm mại của lông cáo. Cậu mặc cho chân cô nàng thúc lên bụng, vuốt bấu lên cổ và thậm chí là tay cô còn kéo chiếc áo choàng tắm của cậu xuống.

“Kihaza!!… Em… Uwah… Yaaahn… Dừng… dừng đi mà!!”

Mặc cho Yuuri có cầu xin thế nào đi nữa, cậu vẫn tiếp tục. Những tiếng rên của cô chẳng hề giống như đang chống lại cảm giác mà cậu tạo ra. Cùng với lưỡi, tay cậu cũng bắt đầu xoa nắn bầu ngực trái của cô nàng.

“Xin… anh… đấy…”

Hai hàng nước mắt rưng rưng trên mi cô nàng đã bắt đầu chảy xuống. Kihaza đã định nhả tai của cô ra, nếu như cậu không nhìn thấy phản ứng của cái đuôi cáo. Nó đang vô cùng háo hức, không ngừng dựng lên và cù nhột cậu, như thể khiêu kích cậu tiếp tục hình phạt với Yuuri vậy.

“Iyaaaa… Dừng lại… em… Kihaza… dừng lại đi…”

“Hoh… trông em đâu giống như đang từ chối, Yuuri.”

Mặc dù cô nàng đang van xin cậu với một giọng vô cùng đáng yêu, tha thiết, nhưng Kihaza vẫn không chịu dừng lại.

“Làm ơn… dừng lại đi… em sắp…”

Càng lúc, sự chống cự của Yuuri càng mãnh liệt. Cô không ngại dùng đến bạo lực, nhưng với cơ thể hoàn toàn trống vắng sự hiện hữu của thần lực, những nỗ lực của cô không thể ngăn nổi Kihaza và những hình phạt của cậu.

“Hmm… được rồi, anh sẽ tha cho em, Yuuri.”

Môi và lưỡi của cậu ngừng lại, đồng thời tay cũng ngưng nhào nặn ngực của Yuuri. Toàn thân cô nàng bắt đầu dịu xuống, và gương mặt cô từ từ bình tĩnh lại.

Nhưng tệ một nỗi, Kihaza đã biết trước phản ứng của cô. Thêm nữa, cậu đâu dễ dàng nói tha thứ như thế.

“Hiii… Iyaaaaahhhhhnnnnn?!!”

Một hình phạt cuối cùng, nhưng cũng là hình phạt đáng sợ nhất. Kihaza cắn nhẹ vào đầu cuống tai Yuuri. Đồng thời, bàn tay đang ở trên ngực cô ngay lập tức chuyển thế. Hai ngón tay cậu bắt lấy nhũ hoa của cô, nắn nhẹ một cái.

“Iyyaaahhhhhhhhhh!!!”

Cơ thể Yuuri không thể nào chống lại hai luồng khoái cảm cùng lúc truyền đến. Hai cánh tay cô nàng lập tức bấu chặt lấy lưng Kihaza, và cào mạnh xuống.

“Đừng “hư” nữa nhé, bé ngoan của anh.”

Lời nhắc nhở cuối cùng cũng đến với sát chiêu cuối cùng. Kihaza truyền lực vào môi, đồng thời mạnh tay nhéo vào nhũ hoa đã bắt đầu cương lên của Yuuri, và sau cùng là cánh tay còn lại của cậu giật mạnh lấy chiếc đuôi cáo không ngừng háo hức với hình phạt của cậu.

“AAAAHHHHHNNNNnnnnn!!!!”

Cô nàng giật lên cực kỳ mạnh, để rồi đổ gục xuống giường. Toàn thân cô chìm trong một cảm giác sung sướng chưa từng có, và nó thậm chí còn co nhẹ lên, như là một dư chấn để lại.

“Fuahnnn…”

Yuuri thở ra một hơi dài, rồi không ngừng thở dốc. Dây buộc trên chiếc áo choàng cô đã tuột ra từ lúc nào, để lộ thân hình nhỏ bé mà vô cùng quyến rũ ra trước mắt Kihaza.

“Hoh… trông em kìa…”

Tay Kihaza vuốt từ đuôi cáo của Yuuri lên, và chạm vào chỗ “đặc biệt nhạy cảm” của cô nàng, khiến cô giật nảy lên một cái.

“Ki… Kihaza… Anh…”

Dáng vẻ kiệt sức của cô nàng, cùng với mồ hôi chảy ra trong lúc cô chống cự làm cho mùi hương trên cơ thể cô càng lúc càng rõ rệt. Tuy nhiên, nó không thể nào sánh bằng “thứ” đang ở trên tay Kihaza lúc này. Mùi hương ấy khiến cho cả khứu giác lẫn “thú tính” của một con rồng như Kihaza sôi sùng sục. Cậu không thể kiềm được tay mình, và cứ thế mút hai ngón tay đó.

“Anh…”

Tất nhiên, Yuuri không thể giấu nổi sự xấu hổ trước mặt cậu. Cô đã để cậu nhìn thấy tất cả, và vừa rồi, cậu còn nếm thử “mật ngọt” của mình nữa. Không cần phải nói, mặt cô đỏ lên, hai bắp đùi thon thả khép chặt lại, đồng thời hai tay cũng cố gắng che đi phần kín nhất.

Kihaza nhả hai ngón tay ra, và nước dãi trên lưỡi cậu tạo thành một sợi dây mảnh trên đầu ngón tay, trước khi nó đứt ra rồi chảy xuống.

“Anh muốn nếm nữa.”

“Không!!”

Cô nàng đóng chặt cánh cửa đến với “thiên đường” của Kihaza lại.

“Không cho đâu!!”

Phản ứng của Yuuri, phải công nhận là vô cùng dễ thương. Có vẻ như cô nàng giận Kihaza ra mặt vì hành động vừa rồi của cậu, vì thế mà gương mặt cô thể hiện rõ quyết tâm.

“Anh là tên ngốc! Đồ tàn nhẫn! Độc ác! Không cho anh đâu!!”

Cô nàng nhất quyết không để cho cậu lấn tới nữa. Nhưng cái hành động và lời nói của cô thì chẳng khác nào đang mời gọi, khiêu khích cậu vậy.

“Là lỗi của em đấy, Yuuri.”

“Hue?!”

Cô thốt lên một tiếng đầy bất ngờ.

“Không phải em đã liếm má anh sao? Nếu không phải vì em đã đồng ý, anh cũng không để cảm xúc lấn át mình.”

“Nhưng… nhưng…”

“Em cũng phải có trách nhiệm với hành động của mình, Yuuri.”

“Ugh…”

Một lời giải thích rõ là lươn lẹo và dẻo quẹo, lại còn rất đúng thời điểm nữa. Bình thường, Yuuri đã có thể phản ứng ngay lập tức và dập tắt luôn ý định của Kihaza.

Nhưng không, lần này thì không. Vì đúng như cậu đã nói, cô là người đầu tiên phải chịu trách nhiệm cho chính hành động của mình. Song, vẻ mặt có hơi ngượng ngùng của cô lại là điều níu giữ cậu.

“Anh biết em đã kìm nén bản thân mình trong suốt quãng thời gian chúng ta sống với nhau trước kia. Nó cũng giống với cảm giác của anh bốn năm lưu lạc ở Hel. Anh hiểu cảm xúc của em, Yuuri. Nếu như em đã nói…”

“Khoan đã.”

Đúng vừa lúc Kihaza định ngồi dậy, thì Yuuri đã ngăn lại. Cô dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn của mình ôm lấy cổ cậu, và vùi mặt cậu vào ngực cô.

“Anh nói đúng, Kihaza. Nhờ có những gì anh nói, em đã biết mình cần gì ở anh.”

“Và đó là?”

“Hãy biến em thành người con gái của anh đi, Kihaza. Em muốn anh làm như vậy, từ rất lâu rồi. Em muốn anh trao cho em thật nhiều tình yêu, thật nhiều.”

Cùng với những lời thổ lộ, hai bắp đùi của Yuuri từ từ thả lỏng và không còn khép lại. Chúng từ từ hé mở, như một lời mời bằng hành động với Kihaza. Đồng thời, hai bàn chân cô còn khẽ giơ lên và giữ lấy “bé con” của cậu.

“Em muốn… “nhóc” này…”

Cảm giác chỉ từ đôi bàn chân Yuuri thôi đã làm cho Kihaza không còn lí do gì để từ chối nữa.

Mà đúng ra, ngay từ đầu cậu đã không có lí do gì để từ chối cả.

“Ý nguyện của em là mệnh lệnh cho anh.”

Đôi bàn tay Kihaza từ từ cởi bỏ chiếc áo choàng tắm của Yuuri, rồi lướt nhẹ từ cánh tay cô, lên đến vai rồi lại chuyển hướng, qua hai gò bồng đào nhỏ nhắn, rồi dừng lại ở hai nhũ hoa. Những ngón tay cậu bỗng trở nên nghịch ngợm, vừa vuốt nhẹ lên phần mu ửng hồng màu anh đào, khiến chúng cương lên.

“Nhột…”

“Hi, đương nhiên rồi.”

Kihaza vừa cười, vừa tiếp tục đưa tay xuống phần eo của Yuuri. Cậu cảm nhận đến từng thước da trắng nõn của cô nàng, để rồi dừng lại ở hai bắp đùi. Cảm giác mềm mại của chúng thực vượt xa những gì cậu tưởng tượng. Đủ căng mịn, và dù trông thon thả như vậy, nhưng cậu sẽ không thể tìm thấy một cặp đùi thứ hai tuyệt vời như thế này trên Yggdrasil.

Cũng vì điều đó mà cậu dừng lại lâu hơn, hai tay vừa thỏa mãn phần da ở phía trên đã ngay lập tức chuyển mình xuống bên dưới, rồi nâng bổng đôi chân của Yuuri lên.

“Kih… Kihaza…”

Cô nàng gọi cậu bằng một giọng ngượng ngùng hết sức.

“Ohm…”

Tiếng gọi giống như một lời nhắc nhẹ nhàng của Yuuri “Hãy nhẹ nhàng với em!”. Lúc này, ranh giới trở thành một thứ gì đó mong manh, khi mà tất cả những gì Kihaza cần chỉ là một cái huých nhẹ.

Nhưng đương nhiên, trước khi có thể biến cô nàng trở thành của cậu, Kihaza cần phải làm một điều mà bất cứ người đàn ông nào cũng phải làm.

“Anh yêu em, Yuuri. Từ tận đáy lòng.”

“Em cũng vậy, Kihaza. Em yêu anh.”

Phần 4

“Kihaza ngốc!”

Yuuri phụng phịu quay mặt đi.

“Nhưng… lúc đó làm sao anh kiềm chế được chứ!” – Kihaza luống cuống bào chữa.

“Ngốc! Ngốc!”

Cô nàng quay hẳn lưng về phía cậu. Coi bộ lần này cậu khó mà làm cô nguôi giận được đây.

“Ừ, anh ngốc, chịu chưa nào?”

“Hứ!”

Vẫn với một thái độ không thay đổi, Yuuri huých vai một cái và hất tay Kihaza ra.

‘Lần này gay go đây.’

Mồ hôi chảy nhễ nhại trên trái Kihaza, và nó không phải chỉ vì cậu đang hứng chịu cơn dỗi của Yuuri.

Sau một quãng thời gian dài xa cách, cuối cùng cậu cũng đã có được điều mình muốn. Trở về, và biến cô nàng thành người của cậu, theo đúng nghĩa đen. Nhưng Kihaza đã quên mất cái giới hạn của mình. Cậu đã đẩy nó đến đỉnh điểm, và hậu quả là đây, một Yuuri đang quay lưng lại với cậu, đùng đùng giận dỗi.

“Em đã nói rồi mà… Nhưng anh vẫn cứ… “ra” vào trong này…”

“Anh xin lỗi mà! Là lỗi của anh!”

“Nó vẫn còn “ấm” đây…”

Ở phía bên kia, Yuuri vừa xoa bụng mình, vừa ngập ngừng thì thầm. Cô đâu có để ý là Kihaza vẫn có thể nghe thấy lời mình, và cũng chẳng thèm để tâm đến lời xin lỗi của cậu.

‘Nhỡ mình có… Không! Không thể nào đâu! Đây chỉ là lần đầu thôi! Lần đầu thôi! Không có chuyện đó đâu!’

Nội tâm của cô đang vô cùng bấn loạn. Những suy nghĩ “rất xa xôi” không ngừng nảy nở trong cái bối rối của cô nàng.

‘Ra là em nghĩ những chuyện như thế à, Yuuri… Anh không ngờ luôn đấy.’

“Huh?!”

Yuuri thốt lên một tiếng ngớ ngẩn. Cô nheo mắt lại, hai tay lập tức sờ lên tai. Trước giờ, thính giác của Fox-kin được coi là rất nhạy bén trong tất cả các chủng Beastkin, và chính cô nàng cũng tự hào về đôi tai của mình.

Ấy vậy mà, vừa mới đây thôi, cô lại nghe thấy tiếng của Kihaza nói rõ mồn một bên tai.

‘Anh “cố ý” làm như vậy không phải là không có lí do đâu.’

Đấy, lại một lần nữa, giọng của cậu lại vang lên. Nhưng lần này, cô nàng có dịp định hình rõ ràng hơn.

Phải. Nó không phải do thính giác của cô có vấn đề. Mà nguyên nhân thực sự lại là Kihaza.

‘Thử nhìn lại ấn chú trên ngực của em đi.’

Lập tức, Yuuri quay mặt lại và nhìn Kihaza với một ánh mắt ngờ vực. Một thực tế không thể chối cãi là cậu không hề mở miệng ra nói đến nửa lời kể từ khi cô nghe thấy giọng cậu trong tâm trí mình. Ánh mắt của cô như muốn tìm cho ra nguồn gốc của trò quái quỷ cậu đang diễn trước mặt cô.

Tuy nhiên, Kihaza không hề diễn kịch. Cậu từ từ áp sát, rồi cánh tay nhanh chóng vòng qua eo và nắm lấy bầu ngực bên trái của Yuuri.

“Hiyaaah?!! Kihaza, anh đang làm trò gì vậy?!”

Tất nhiên, cô nàng chẳng thể làm gì ngoài thét toáng lên. Cô nào kịp phản ứng lại hành động nhanh như chớp của cậu. Kết quả tệ nhất như bày ra trước mắt, khi mà hai tay của cô không thể cưỡng lại cảm giác sung sướng mà Kihaza truyền từ lòng bàn tay cậu đến bầu ngực mình.

“Cứ nhìn vào ấn chú đi, Yuuri.”

Lời nói của cậu chứa đầy sự nghiêm túc, buộc cô nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài cúi đầu nhìn vào ngực mình.

“Heh? Những dấu này…”

Dấu ấn đã biến đổi đôi chút. Hình ảnh của chiếc đầu rồng vẫn còn đó, nhưng điều đặc biệt là xung quanh nó đã xuất hiện sáu biểu tượng nhỏ, xếp thành hình một ngôi sao sáu cánh.

“Đây mới thực sự là Ấn Chú Khải Huyền của anh, Yuuri.” – Kihaza nói với một giọng đầy tự hào.

Sáu biểu tượng đó giờ đã không còn lạ với cô nàng nữa. Mỗi biểu tượng chính là cổ ngữ biểu trưng cho một đạo của ma thuật hắc ám. Với toàn bộ biểu tượng đã hiện lên, cùng trật tự của chúng xung quanh ấn chú, Yuuri biết mình đã được khai thông hoàn toàn Lục Đạo Hắc Ám ẩn trong nó.

“Kihaza, em có thể cảm nhận được sức mạnh của anh.”

Nếu cô không cảm nhận được thì mới là vấn đề đáng nói. Trong cơ thể nhỏ bé của Yuuri, một nguồn thần lực cuồn cuộn tràn trề lan tỏa ra đến từng ngõ ngách, đặt dấu chấm hết cho tình trạng kiệt quệ của cô nàng.

‘Vậy ra đây là sức mạnh thực sự của anh ấy…’

Yuuri thầm trầm trồ trong lòng. Cô có thể cảm thấy được sự vô tận đó, một nguồn sức mạnh không có điểm dừng và đang không ngừng lớn thêm. Cô hoàn toàn tưởng tượng ra được sự đáng sợ của nó, và thậm chí, cô còn mường tượng ra được viễn cảnh mà cậu từng nói, đó là sự hủy diệt đi cùng với sức mạnh của Apocalypse.

Cũng vì vậy, cô nàng giờ đã hiểu Kihaza ghét năng lực của mình đến mức nào.

“Nah, đừng có dừng lại đơn giản chỉ ở sức mạnh thôi, Yuuri. Em vẫn phải biết đến các Thần Kỹ của anh, thứ mà chỉ có cổ ngữ của Spectre Dragon tụi anh để lại mới có thể kích hoạt được. Như Creation hay Endless Perspective ấy.”

Miệng thì nói, tay thì không ngừng xoa nắn. Kihaza dường như rất thích thú với việc nhấm chìm xúc cảm ở bàn tay mình vào cái bể sâu của sự căng mịn và mềm mại. Ngực của Yuuri thực sự không đến nỗi phẳng lì, chúng vẫn biết nhô mình lên rất vừa vặn với bàn tay của cậu, và tất nhiên, không thể thiếu đi vẻ quyến rũ cả về hình thức bên ngoài lẫn những điều thầm kín ẩn giấu bên trong.

“Anh lợi dụng thời cơ quá đi, Kihaza. Em vẫn chưa tha thứ cho anh đâu đấy.”

“Ahahaha… Cái này anh phải nói sao nhỉ… do anh không thể cưỡng lại sự đáng yêu của em, anh nghĩ vậy…”

“Xiiiií! Nịnh hót!”

Cô nàng không phải là người dễ dàng mềm lòng với Kihaza, kể cả chuyện cậu có nói đúng đi chăng nữa. Nhưng Yuuri cũng đâu có ngờ là càng phản ứng như thế, cậu lại càng được thêm cái diễm phúc chiêm ngưỡng những biểu cảm đáng yêu trên gương mặt tươi trẻ và xinh đẹp vô cùng của cô.

“Hihihi…”

“Anh cười cái gì chứ?”

Đương nhiên, Yuuri cũng không thể giấu nổi gương mặt xấu hổ và đỏ lựng của mình khi phát hiện ra điều đó. Cô vừa mới trải qua “lần đầu tiên” của mình với Kihaza, và quả thực là đến bây giờ, cô vẫn không biết làm cách nào để giải tỏa hết cảm xúc. Với “tình yêu” của cậu, cô đang rất muốn nghĩ đến một khung cảnh đầm ấm của những ngày tháng hạnh phúc.

Còn với Ấn Chú Khải Huyền của cậu, cô lại nghĩ đến một điều khác. Một điều khác, không phải về cô, không phải về Kihaza.

Mà là về người cô phát hiện ra sau khi được khai thông Lục Đạo.

“Neh, anh còn muốn nằm lì ở đây và trêu em đến bao giờ vậy? Cô ấy đang ở ngoài cửa phòng đấy.”

Khi lời của Yuuri cất lên, nụ cười trên gương mặt Kihaza cũng biến mất. Vì cô nàng đã nói đúng vào điều mà cậu đang vô cùng ray rứt.

“Em thực sự mong muốn điều này sao, Yuuri? Một cuộc sống như thế vậy?”

Cô nàng gật đầu ngay tắp lự, và trả lời cậu không chút chần chừ.

“Anh phải chịu trách nhiệm, Kihaza, không chỉ với em. Vì tất cả những gì anh làm, với những cô gái đó nữa.”

“Em thực sự… đồng ý?”

Nhìn vẻ lưỡng lự của cậu, Yuuri chỉ còn biết thở dài. Cô bỗng ngồi dậy và nhảy xuống giường, chân bước nhanh đến cửa ra vào phòng.

Để rồi *cạch* một cái, cánh cửa mở toang.

“Huaaaah?!”

*Cốp!*

Một tiếng đập đầu xuống sàn rõ đau vang lên.

“Hau… Ugh…”

Đi theo là một tiếng rên rỉ đáng yêu. Người rình ở bên ngoài dường như không hề nhận ra là mình đã bị phát hiện, và cũng không hiểu sao lại ngồi dựa lưng vào cửa, để rồi rơi vào tình huống vừa bị bắt vừa bị đau một cách ngớ ngẩn.

“Mirana…”

Kihaza khẽ lầm bầm tên cô gái với một gương mặt hết sức khó xử trong lúc ngồi dậy. Rất đơn giản, vì người đang ôm đầu chính là cô nàng Vampire tóc bạch kim ấy.

“Xin lỗi cô, Mirana. Tôi không nghĩ là cô lại ngồi như vậy.”

“Ugh… Yuuri-san?”

Coi bộ cô nàng vẫn chưa nhận ra tình hình một cách cặn kẽ. Không chỉ ôm đầu, cô còn nhắm tịt đôi mắt lại, và cái điệu bộ nhăn nhó của cô thực khiến cho người khác phải xót xa thay. Mirana chỉ nghe thấy giọng của Yuuri bên tai mình, và phản ứng lại một cách rất tự nhiên.

Đó là chuyện của vài ba giây cô nàng chìm trong sự bất ngờ và đau đớn với một cục u nhỏ trên đầu.

“Uwoaaaaahhh?!!!”

Ngay khi nhìn nhận một cách rõ ràng, Mirana hét lên. Đôi mắt cô nàng vừa mở ra thì đã thấy ngay một Yuuri hoàn toàn “trần truồng”. Cô bật dậy như được một cái lò xo nảy ngược lại, rồi quay đầu.

“Ki…”

Một sự lẫn lộn trong cảm xúc khiến cho cơ mặt Mirana cứng đơ. Sự pha trộn một cách vô tổ chức của vui mừng, hạnh phúc và xấu hổ cùng một lúc tạt vào mặt cô chẳng những làm cho sự ngớ ngẩn của cô tăng lên, mà còn làm cho sự đáng yêu của cô trong mắt Kihaza vòn vọt leo thang.

“Mirana, đứng lên nào.”

Yuuri bỗng dưng ra dáng như thể cô là một người đàn chị dày dạn kinh nghiệm vậy. Vừa nhẹ nhàng đỡ cô gái tộc Vampire xinh đẹp đứng dậy, rồi vừa khắc chế và đẩy cô đến trước mặt Kihaza.

“Anh nên biết là em đã tỉnh dậy ngay cái lúc anh giải cứu em khỏi Black Crow. Trong lúc anh đi chuẩn bị đủ điều cho kế hoạch của mình, em và Mirana đã có dịp nói chuyện với nhau rồi.”

Gương mặt Kihaza không lộ vẻ ngạc nhiên trước lời của của Yuuri cho lắm. Dù sao, với Endless Perspective, cậu không cần phải có mặt để biết hai cô gái của mình đã nói những gì.

“Vậy là… Mirana đã kể lại cho em những gì đã xảy ra trong bốn năm anh biến mất, đúng không?”

Cô nàng đáp lại bằng một cái gật đầu dứt khoát. Trong khi Yuuri thì tự tin căng tràn, Mirana lại rụt rè quay mặt đi. Hai má cô ửng đỏ lên và đôi mắt thì cứ đảo qua đảo lại không biết ngừng.

‘Phải rồi… mình có mặc cái gì đâu… chẳng thể trách cô ấy được…’

Phản ứng của cô nàng thực chẳng qua nổi Kihaza. Tuy nhiên, người thực sự cảm thấy e dè lại là cậu, chứ không phải Mirana.

“Nếu như anh đã biết hết rồi, thì hãy chứng tỏ mình là một người đàn ông xứng đáng với tụi em đi, Kihaza.”

Cô nàng Yuuri kết thúc bằng một cái đẩy mạnh, làm Mirana lao phốc tới. Như một phản xạ không điều kiện, Kihaza lập tức dang hai tay ra và ôm lấy cô.

“Ki… Kihaza?!”

Không ngờ được hành động của cậu, Mirana chỉ biết thốt lên trong sự hoảng hốt.

“Đừng nói gì cả, Mirana. Vì em đã thổ lộ đủ rồi. Hãy để anh là người nói.”

Cái vòng tay của cậu siết nhẹ thân hình cô nàng vào người cậu, để cô có thể nghe rõ hơn nhịp tim và lời nói.

“Anh xin lỗi, vì tất cả những gì đã làm với em, Mirana Bloodstain Vladimir.”

“Tất cả sao…”

Cái khái niệm “tất cả” đối với cô nàng bỗng trở nên mông lung hơn bao giờ hết. Vì từ trước đến giờ, cô đều hài lòng với mọi quyết định của Kihaza.

Tuy nhiên, ngược lại thì khác.

“Uhm, tất cả. Kể cả về phong ấn Lục Đạo mà anh đã yểm lên người em, cả những lời nói dối mà anh dùng để lừa em…”

“Nhưng những chuyện đó em…”

Mirana định lên tiếng từ chối lời xin lỗi đó, nhưng lời tiếp theo của Kihaza làm cô phải im lặng.

“… và kể cả sự ngu ngốc của anh, khi không nhận ra được tình cảm của mình dành cho em.”

Cậu nói, và nhìn thẳng vào đôi mắt của cô nàng. Khóe mi của cô trông vẫn còn chưa khô vì lệ, vì những dòng nước mắt khi thân xác cậu biến mất khỏi thế giới này.

“Em đã ở ngoài đó, và cố gắng không gây ra tiếng động khi khóc, phải không?”

Câu hỏi của Kihaza làm vai Mirana giật lên một cái. Vì cậu đã nói đúng. Cô đã ở ngoài đó, vì không dám phá vỡ khoảnh khắc hạnh phúc của Yuuri và cậu. Cô cứ tưởng mình có thể che giấu được, nhưng cũng chính khóe mi cay ướt, và đôi má vẫn chưa thôi ửng lên đã tố cáo cô.

“Mirana, anh đã là một kẻ đại ngốc bậc nhất của thế giới này, khi nhận ra mình yêu cô gái duy nhất còn sống của tộc Vampire cao quý quá muộn màng. Anh không nghĩ là mình lại có thể tìm thấy người ngốc hơn mình đấy.”

“Và người đó là?”

“Em đấy, Mirana. Em đã không mở cửa, và bước vào sớm hơn.”

“Hả?!”

Cô nàng cứ ngỡ như tai mình nghe nhầm, để rồi Yuuri có cơ hội lên tiếng và giải thích.

“Thực ra, chuyện của cô và mọi người, Kihaza đã nói với tôi trong lúc tắm.”

Tuy giọng thì rất chắc chắn, nhưng khi hồi tưởng lại, đôi má Yuuri cũng không tránh khỏi ửng lên vì một chút xấu hổ còn vương lại.

“Anh ấy đã giải thích tường tận về Ấn Chú Khải Huyền, và những người cùng sở hữu nó với tôi. Kihaza còn sử dụng Aurora Glass để tái hiện lại quá khứ của mình, để tôi có thể hiểu hơn về những người anh ấy đã cứu, đã thầm yêu trong lòng như thế nào.”

Đến đây, cô nàng ngừng lại và để cho Kihaza tiếp lời.

“Như cô ấy đã nói, Mirana. Con người đã cứu em mới là anh, và là người đang ôm em bây giờ đây. Yuuri không phải chấp nhận em, hay quyết định của anh. Cô ấy cũng yêu quý em, như anh yêu quý em, và với Hikaru hay Hel cũng vậy. Em cũng như vậy, phải không?”

Cô nàng im lặng không trả lời, vì cô biết mình không cần phải làm điều vô nghĩa đó nữa. Cơ thể cô dần dần thả lỏng, bắt đầu cảm nhận lấy sự ấm áp trong cái ôm của cậu, để cho khóe mi lại ướt đẫm.

“Chúng ta không còn là những con người xa lạ nữa, Mirana. Chúng ta là một gia đình. Kihaza cũng không phải là của riêng ai. Tôi tôn trọng sự ngốc nghếch của anh ấy, và thực sự, tôi muốn anh ấy có một người tri kỷ như cô, như tôi của ngày xưa vậy. Tôi chưa có dịp được nói điều này, nhưng thực sự cảm ơn cô, vì đã ủ ấm trái tim của anh ấy.”

Những lời chân thành của Yuuri làm cô nàng cảm thấy ấm áp vô cùng. Nó hòa cùng với cảm giác mà Kihaza đem lại, tạo thành một bản âm hưởng của sự vui sướng và hạnh phúc. Đến nỗi nước mắt cô không thể kiềm được.

“Ngốc ạ… đừng khóc.”

Cái miệng không bao giờ phản ánh đúng cái tâm. Chỉ có đôi mắt mới làm được như vậy. Mà Kihaza cũng biết, rằng mình chẳng cần phải giấu diếm thêm nữa.

“Kihaza… uwaahn~~…”

Mirana òa lên như một đứa trẻ hạnh phúc. Cô ôm lấy cậu, vùi mặt mình vào ngực cậu, vừa khóc, vừa hít hà cho thỏa nỗi lòng.

“Được rồi đấy.”

“Fue?!”

Yuuri bỗng thắt vòng tay mình qua eo Mirana, rồi dùng một lực đầy ngạc nhiên để kéo cô ra khỏi Kihaza.

“Em… tính làm gì vậy, Yuuri?”

“Hehe…”

Nụ cười tinh nghịch của cô nàng làm Kihaza tái mặt. Thêm đôi mắt long lanh nham hiểm kia nữa, chúng đang nhìn Mirana với một vẻ thèm thuồng vô tận.

“Cởi này~~!”

“Woahhn?!!”

Nói về tốc độ, cô nàng tộc Fox-kin vẫn là số một. Và những động tác của ngón tay thì chuẩn xác đến từng chi tiết. Nhưng với Kihaza, cậu lại thất kinh nhìn cô nàng tung hoành.

“Đừng! Yuuri-san! Dừng lại đi!!”

“Bỏ cái kính ngữ ấy đi, Mirana. Chúng ta bây giờ là chị em với nhau, đừng tạo khoảng cách như vậy!”

Tay cô nàng vẫn thoăn thoắt phô trương những kỹ năng điêu luyện, mặc cho Mirana van xin thảm thiết.

“Anh được quyền che mắt không, Yuuri?”

“Chặt tay đấy!”

“…”

Kihaza câm nín tức thì. Cậu trông như người tận hưởng cái khung cảnh hết sức “éo le” này, nhưng thực chất thì không đâu.

Vì sao á?

Đơn giản vô cùng. Vì Yuuri đang cởi đồ của Mirana. Cô cứ như một cơn lốc vô hình, tay chạm vào đâu là nút bung đến đấy. Và rồi nháy mắt một cái, trạng thái của cô nàng Vampire giờ cũng ở trong tình thế “không một mảnh vải che thân”.

“Kyaaaahhhh!!!!”

Khỏi phải bàn cãi, Mirana hét toáng lên rồi ngồi thụp xuống, hai tay che kín ngực lại. Mặt cô như đang bốc khói xấu hổ nghi ngút vậy.

“Anh nhớ là có ai đó rất thích không mang khăn tắm khi tắm chung với anh ấy nhỉ?”

“Quên đi, Kihaza! Quên ngay đi!!! Đừng có nhớ!”

Cô nàng thét lên, nom dễ thương vô cùng. Tuy nhiều lần được chiêm ngưỡng cơ thể của Mirana, nhưng lúc này, khi đã có thể mở lòng mình, cảm nhận của Kihaza hoàn toàn thay đổi. Từng đường nét trên cơ thể cô gái tộc Vampire trước mặt cậu quả thực không thể nào hoàn hảo hơn. So với một bông hoa mới chớm nở như Yuuri, cô nàng mang vẻ đẹp của một bông hoa vừa đến đúng độ trăng rằm, thời điểm nở rộ nhất. Làn da trắng như tuyết tháng mười hai của Alfheim, hai gò bồng đào vừa vặn, không quá căng tròn, mà cũng không khiêm tốn, lại còn thêm một vòng ba đặc biệt quyến rũ và nở nang. Dù ngồi thụp xuống, cô vẫn quyến rũ theo một cách rất riêng.

“Nào, đứng dậy nào…”

“Heh?… Hue…”

Đâu phải chỉ mình Kihaza bị hút hồn bởi vẻ đẹp của Mirana. Đến cả Yuuri cũng phải cảm thấy kinh ngạc với nhan sắc này. Hai tay cô chọn rất chuẩn vị trí để đỡ cô gái dậy, vừa thuận lợi vừa không tốn sức, vừa có dịp kiểm tra sự thon thả của vòng eo, lẫn cả hai quả đào “chín ngọt” của cô nàng.

“Hmm… Cô làm tôi phải đặt ra mục tiêu rồi đấy…”

“Eh?!”

Mấy lời lầm bầm của Yuuri chỉ vừa đến tai Mirana thì lưng cô nàng đã bị đẩy đi, để một lần nữa lao đến Kihaza. Tuy nhiên, lần này tốc độ lao đi nhanh hơn suy tính của Kihaza nhiều, khiến cho cậu không kịp trở tay, và cô gái cứ thế xô vào cậu, để rồi cả hai cùng ngả lưng trên giường.

“Hmmph…”

Trùng hợp hay là may mắn gì đi nữa thì Kihaza cũng không nghĩ rằng môi Mirana đang đè lên môi cậu. Và cô nàng cũng nhanh chóng nhận thức được điều này.

“Hm?!”

Trước khi cô có cơ hội phản ứng, cậu đã giữ lấy eo cô, và cướp lấy đôi môi của cô.

“K… Mmphhn…”

Mirana rất muốn nói gì đó, nhưng cô lại thôi, rồi để cho lưỡi của mình hòa theo nhịp của cậu. Cảm giác này thật khác lạ so với những lần cô chủ động hôn Kihaza. Không phải là một sự kiềm chế, hay là một thứ gì đó chỉ biết đi mà không quay lại, mà là một cảm giác hoàn toàn đến từ hai con tim, đến từ hai dòng cảm xúc. Không đến, cũng không đi, mà quyện vào nhau, kết lại rồi tan ra.

“Fu… ahhh… Hau…”

Môi Kihaza rời khỏi khiến cô rên lên một tiếng đầy tiếc nuối. Sự luyến lưu đó khiến cô quên cả hơi thở hổn hển, cả sức nóng của cả cơ thể mình.

“Hmm…”

“Woah?!”

Thoắt một cái, Kihaza đã trở ngược mình. Cậu đẩy Mirana từ người đè lên mình thành người nằm ở dưới. Thân hình của cậu, không phải đến mức lực lưỡng, nhưng vẫn rất săn chắc, cân đối. Nó không tạo cho cô nàng một cảm giác lấn át, mà lại hòa hợp một cách kỳ lạ với sự hoàn hảo của cô.

“Mirana, anh…”

“Em yêu anh, Kihaza.”

Luôn đi trước cậu một bước khi thổ lộ mình. Quả thực đó là điều duy nhất mà Kihaza không thể nào vượt mặt Mirana. Từ khi cậu gặp cô, cho đến tận bây giờ.

Và cũng ngần ấy thời gian, cậu không đáp lại lời thổ lộ này. Nhưng bây giờ, cậu sẽ đặt dấu chấm hết. Cho tất cả.

“Anh cũng yêu em, Mirana.”


“Fuu… Uhn…”

“Hah… hah…”

Một tiếng thở nhẹ êm đềm, và một hơi thở dốc rõ kiệt sức.

“Cô ấy làm em hứng lên như thế sao, Yuuri?”

Kihaza gượng cười hỏi cô nàng.

“Nn. Em cũng muốn khẳng định vị thế của mình, chỉ vậy thôi, huh!”

Không đâu, rõ ràng là Yuuri rất vui khi có Mirana, dù hai người mới chỉ gặp nhau chưa hết một ngày. Vì rất đơn giản, cô gái tộc Vampire cũng đã được khai ấn Khải Huyền, bằng phương pháp tương tự với cô nàng.

Sau hai lần “tình yêu” của cậu ủ ấm cơ thể cô, Mirana đã yên giấc một cách sung sướng. Cô nằm bên cạnh Yuuri, người cũng vừa mới có thêm hai hiệp phụ với Kihaza, và cũng nhận cùng một cái kết y chang.

“Hai em làm anh hao tổn nguyên khí quá đấy.”

Kihaza chẳng thể giấu nổi sự phờ phạc của cậu. Mồ hôi rã ra trên cơ thể cậu còn nhiều hơn hai cô gái nhiều. Tuy nhiên, tấm áo choàng tắm mà Yuuri lột xuống đã thấm đỡ phần nào khi cậu khoác lên.

“Neh, Kihaza.”

“Sao cơ?”

“Em nghĩ mình nhìn thấy một chút tương lai từ Endless Perspective thì phải.”

“Hả?!”

Lời của Yuuri làm Kihaza thốt lên đầy bất ngờ. Sự thực là cậu vẫn chưa kích hoạt khả năng này trở lại, từ khi tắm chung với cô nàng. Vì vậy mà giờ đây, cậu trở thành một người tò mò hơn hẳn.

“Em nhìn thấy được gì vậy, Yuuri?”

“Uhm… một cái kết tồi tệ đến với anh, Kihaza.”

“Eh…”

Vừa dứt lời, một luồng ánh sáng bỗng vụt lên ngay trước mặt Kihaza, đối mặt với giường ngủ. Đó là ánh sáng của ma thuật Astral Gate, ma thuật dịch chuyển quen thuộc mà cậu ưa thích sử dụng nhất.

“Ki-chan! Em đến với anh rồi nè!”

Một cô gái nhảy phốc ra từ trong vòng tròn, và ngay lập tức ôm lấy cổ Kihaza.

“Hel? Em hấp thụ hết hắc ám của anh rồi sao?”

Đối với Kihaza, sự xuất hiện của Hel không phải là điều bất ngờ. Câu hỏi của cậu chính là bằng chứng.

“Uhm, em dùng hắc ám đó để tạo ra cơ thể này nè. Anh xem nè, trông em có xinh không nào?”

“Ugh… dù em vẫn cứ dùng hình dạng loli, nhưng phải công nhận là cơ thể em cũng mềm mại lắm đấy.”

“Ehehe…”

Cô gái mang tên Hel cười một cách tinh nghịch, ra vẻ thỏa mãn với lời khen của Kihaza.

“Neh, Kihaza. Cô ấy là…”

Một cô nàng xinh đẹp, chỉ tầm chưa qua tuổi mười bốn về ngoại hình, với mái tóc đen huyền bí và một cơ thể nhỏ nhắn đáng yêu không kém cạnh gì Yuuri bỗng dưng nhảy ra trước mặt và còn rất thân thiết với cậu tất nhiên phải làm cho cô bé tộc Fox-kin thấy có đôi chút khó nói.

“Ah, anh xin giới thiệu, cô ấy là Hel, một trong chín thần Yggdrasil, người đã cùng với Apocalypse anh tạo nên Địa Ngục Hel.”

Một lời giới thiệu tuy đơn giản, nhưng đủ để gây sốc mạnh cho Yuuri.

“Chào, ta là Hel, vợ yêu của Ki-chan. Cô hẳn là Tsukuyomi no Mikoto nhỉ?”

Yuuri chưa mở đến nửa lời để tự giới thiệu, nhưng Hel đã biết luôn thân phận của cô. Không khí mà nữ thần này tạo ra trông thì rất bình thường, nhưng lại ẩn chứa sự quyền uy tuyệt đối đến đáng sợ.

“Haaaaaaa!!! Anh đã khai ấn cho hai người họ rồi hả?!! Vậy là em đến trễ rồi sao?!”

Hel đột nhiên la toáng lên. Cô nhìn Yuuri và Mirana đang nằm trên giường, với một tấm chăn đắp qua hai cơ thể hoàn toàn ngọc ngà không hề có một manh áo với đôi mắt rưng rưng nước.

“Không chịu đâu! Em cũng muốn khai ấn ngay!”

“Ôi chào, em nôn nóng hơn cả hai cô ấy đấy, Hel.”

“Ah… Uhm…”

Giọng nói thứ tư vang lên trong sự rụt rè, khiến cả ba người cùng quay đầu lại. Cổng Astral Gate đã được đóng lại, sau khi cô gái này đi qua nó.

Đó là Hikaru, người từng được biết đến dưới thân phận Archdemon Phoenix.

“Kihaza…”

Nhìn thấy người cô bé yêu vẫn còn sống, Hikaru không thể kiềm nổi được hai hàng lệ của mình. Cô không dám lên tiếng, vì khung cảnh trước mặt cô thực sự là một cú sốc còn lớn hơn cả sự trở lại của Hel.

“Hikaru, lại đây nào.”

Tuy nhiên, Kihaza vẫn chào đón cô bé một cách ân cần và đầm ấm nhất. Cậu đưa tay ra và mong đợi cô bé sẽ chạy đến nắm lấy.

“Ki… KIHAZA~~!!!”

Cô bé không từ từ bước tới và nắm lấy bàn tay cậu, mà lao đến như một mũi tên, sà vào ngực cậu như thể đó là hồng tâm duy nhất vậy.

“Uwoaaahhh~~!!”

Tiếng khóc của Hikaru không phải giống như Mirana. Tiếng òa này mãnh liệt hơn nhiều, chứa nhiều đau đớn hơn cả.

“Được rồi, được rồi, bé con của anh.”

Cô bé có làm cho khung cảnh bỗng lẫn lộn giữa sự vui vẻ và u buồn hay là không?

“Anh còn sống… em mừng lắm, Kihaza… em cứ nghĩ anh chết rồi…”

Không. Là nước mắt của sự vui mừng. Sau những cảm xúc được tiếng òa kia thổi bay đi đó là những lời nói nghẹn ngào trong sự vui mừng, khi hi vọng được đáp lại.

“Anh chết rồi đấy, Hikaru. Chỉ là anh vẫn có thể quay trở về đây thôi.”

Sự thật này chỉ còn mình cô bé là còn mù mờ, và Kihaza cũng chẳng có thêm lí do để nói dối.

“Không quan tâm! Chỉ cần anh còn ở trước mặt em là được rồi!”

Hikaru hét lên như vậy đấy. Sự trong sáng của giọng nói và sự chân thành trong lời nói làm cho nụ cười của cậu méo đi, như thể tự dằn mặt mình vì cái kế hoạch lừa cả thế giới ấy.

“Cô bé cũng có Ấn Chú Khải Huyền.”

“Vậy à…”

Nghe Hel nói, Kihaza lại càng cảm thấy có lỗi với cô bé Hikaru hơn nữa. Vì ấn chú này chỉ xuất hiện với người yêu cậu thực lòng, sẵn sàng hiến dâng tất cả cho cậu mà thôi. Đồng thời, cậu cũng phải có cảm giác đặc biệt, vô cùng đặc biệt với người đó.

“Neh, Hikaru, đừng khóc nữa nào.”

Mỗi cái vỗ vai nhẹ của cậu là mỗi lần cô bé nấc lên một tiếng, nhưng nhẹ dần, nhẹ dần cho đến khi cô nín hẳn.

‘Mình thực sự yêu cô bé sao?’

Từ trước đến giờ, Kihaza luôn coi cô bé Hikaru là một cô em gái ngoan ngoãn, tinh nghịch. Sự hoạt bát và tinh thần của cô lúc nào cũng là một nguồn động viên cho cậu, dù cho đôi lúc nó có vượt quá giới hạn.

*Thình thịch*

“Ah…”

Tim Kihaza bỗng bước nhanh một nhịp. Ngay khi cậu nhìn lại toàn bộ những gì mình đã trải qua. Sự có mặt của cô bé Hikaru, chắc chắn không phải là sự vô tình, đã trở thành một điều không thể thiếu trong cuộc đời cậu.

Giống như Mirana, cô bé cũng đã thẳng thắn thổ lộ mình, và cũng nhận được câu trả lời tương tự từ cậu. Và cũng trong một hoàn cảnh như thế này, chỉ mới đây thôi, Kihaza cảm thấy có điều gì đó đang chạy ngược chạy xuôi trong tâm trí cậu. Nhưng khác biệt với sự nhẹ nhàng của cô nàng Vampire, cảm giác của cậu lúc này lại nhanh và mạnh, mãnh liệt một cách rõ ràng.

Như sự trong sáng của Hikaru vậy.

“Neh, Hikaru-chan.”

Lại một lần nữa, Yuuri lên tiếng. Từ khi trở thành một phần không thể thiếu của Kihaza, cô luôn là người nói ra những gì bản thân cậu không thể tự nói được một cách dứt khoát. Kể cả khi cậu đối mặt với Mirana vừa rồi. Và bây giờ thì điều này lặp lại một lần nữa.

“Kihaza yêu em nhiều như anh ấy yêu chị, hay Mirana, hay cả Hel đây nữa.”

“Thật sao?”

Cô bé ngẩng mặt lên, đôi mắt vẫn long lanh nước.

“Đương nhiên.”

Nụ cười của Yuuri nở ra như một lời khẳng định không gì có thể thay đổi được.

“Chị ấy nói thật không vậy, Kihaza?”

Cô hỏi Kihaza, cũng với một hi vọng có được lời đáp như nụ cười của người đàn chị.

“Haizzz, em vẫn còn nghi ngờ anh được sao? Cô ấy không nói dối em, và anh cũng không đâu. Là thật đấy.”

Cậu đúng là chỉ có thể thở dài mà xoa tay mình lên đầu cô bé. Và như chỉ đợi câu trả lời đó vang lên, sự long lanh trong đôi mắt ngấn nước đã biến thành sự long lanh chìm trong vui sướng tột độ.

“Hurraa!! Kihaza!!!”

Cô bé reo lên, đồng thời siết chặt vòng tay của mình qua eo cậu.

Vậy là cuối cùng, với sự giúp đỡ của Yuuri, Kihaza đã có thể làm rõ tình cảm của mình với tất cả mọi người, và được sống thực với chính con tim cậu.

Tuy nhiên.

*Pặp*

Hel nắm chặt lấy cổ áo Kihaza. Đôi mắt hoàng kim của cô sáng lên như có một ngọn lửa thổi bùng lên vậy.

“Giờ thì anh sẵn sàng khai ấn cho cả em và Hikaru rồi chứ?”

“Oái?! Em bảo sao cơ?”

Kihaza tái mét mặt. Cậu cứ tưởng mình sẽ được ngủ cùng với cả bốn cô gái, nhưng trong sự bình yên cơ.

“Khai ấn? Là sao vậy ạ?”

Sự ngây thơ của Hikaru làm cho cậu không thôi thở dài. Nhưng ở trong căn phòng này không chỉ có mình Kihaza.

“Là anh ấy sẽ làm điều-mà-ai-cũng-biết với chúng ta đấy. Qua sự gắn kết giữa cả thể xác lẫn linh hồn, toàn bộ Ấn Chú Khải Huyền sẽ được khai mở.”

Lời giải thích của Hel thực sự ngắn gọn và súc tích. Song Hikaru vẫn còn mù mờ cho đến khi cô nhìn thấy Yuuri và Mirana đều không mặc gì trên người.

“… Nghĩa là anh ấy sẽ…”

“Đúng rồi đấy.”

Hel đáp lại gương mặt đỏ ửng lên của Hikaru với một cái nháy mắt.

“KIHAZA!”

“Có!”

Bị gọi một cách bất ngờ, cậu dạ ran như lính bị tướng triệu tập vậy.

“Khai ấn! Ngay và luôn!”

“Ơ…”

Giờ thì cả Hikaru cũng phản bội cậu rồi. Cô bé thả eo cậu ra, rồi tháo cả dây buộc áo choàng của cậu.

“Khoan… khoan đã! Em không thấy là giường đã rất chật sao? Khoan đã nào!”

“Đừng lo, hai người có thể dùng phòng của chị.”

Yuuri là người ra đòn quyết định.

“Em… Yuuri… Á á á…!”

Trước khi Kihaza có cơ hội nói thêm một lời nào, Hel và Hikaru đã lôi cậu ra khỏi phòng.

Và đêm đó, cả bốn cô nàng đều đã được khai thông Ấn Chú Khải Huyền.

Tuy nhiên, người sống sót sau cùng của trận chiến “đêm khuya” lại chính là Kurogane Kihaza.


Chú Thích

[i] Apocalypse Seal


Tìm hiểu Du lịch Hàn Quốc 2017 hấp dẫn. nếu không đủ tiền thì đi Du lịch Sapa cũng được. Tham khảo thêm Kệ siêu thịKệ kho chứa hàng
Sống mái với quả Du lịch Châu Âu | Du lịch Úc | Du lịch Tết Nguyên Đán 2017
Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2017 ValvrareTeam. Mã nguồn sử dụng Wordpress. Máy chủ sử dụng Vultr
Made with in Novel