Vol 1 Chương 4 – Ngày 1 Tháng 5, tôi dạy em

Vol 1 Chương 4 – Ngày 1 Tháng 5, tôi dạy em
3.4 (68%) 5 votes

THÔNG BÁO


Tham gia Diễn đàn Valvrare Team

Tôi là một nam sinh trung học và cũng là tác giả của cuốn tiểu thuyết bán chạy nhất, hiện tại tôi đang bị bóp nghẹt bởi một cô bạn cùng lớp, người cũng là một diễn viên lồng tiếng.

Và đây chính là tình trạng bây giờ của tôi.

Cái “cảm giác lúc sắp chết” thì gần giống như là một tia sáng, chi tiết mà có thể làm cho nội dung các bộ phim chuyển hướng.

Những người hiện đại thì thường dùng cái sắc thái như là ‘một cảm giác như sắp chết không thể tránh hỏi’, và vài người còn nói tắt nó lại để diễn tả thời điểm mà ‘con người vẫn hồi tưởng lại quá khứ của mình trước khi qua đời’.

Đã có lần tôi đọc được nó trong sách.

Con người sẽ thấy lại quá khư của mình trong chốc lát ngay trước lúc chết.

Người ta nói rằng đó là vì tâm trí của chúng ta đang tìm lại một thứ gì đó cụ thể với toàn lực.

Tìm thứ mà giúp họ thoát khỏi sự khủng khoảng trong quá khứ của bản thân.

Vì thế nên, tôi đang hồi tưởng lại một cách chân thực kí ức của mình.

Nhớ lại tất cả những điều đã xảy ra từ lúc tôi và cô ấy gặp nhau, cho tới lúc này…

 

 

Tháng 5 đã tới.

Tuần đầu tiên được gọi là ‘Tuần lễ Vàng’, nhưng hôm nay và cả ngày mai nữa cũng chỉ là những ngày bình thường. Tôi phải đi học hôm nay, và phải tới thăm nơi ghi âm vào ngày mai.

Sau giờ học, tôi thay đồng phục bằng một bộ đồ bình thường, và đi lên chuyến tàu Limited Express như mọi khi.

Hôm nay khách đi tàu nhiều hơn hẳn tuần trước. Đó là ‘Tuần lễ Vàng’, và có rất nhiều người mặc đồ leo núi.

Lường trước được điều này, tôi đứng xếp hàng sớm hơn mọi khi, và chiếm trọn được một chỗ ở phía sau, để hành lí ngay bên cạnh đó.

Vẫn còn thời gian trước khi tàu chuyển bánh. Tôi tự nhủ rằng rằng Nitadori sẽ chờ cho tới lúc tàu chuẩn bị xuất phát như thường lệ, nên tôi tiếp tục chờ mà không lo nghĩ gì. (Hãy đối diện với điều này đi, anh thích Nitadori rồi.)

Vài ngày trước, tôi nhận ra rằng,

Có phải Nitadori cố ý đợi cho đến phút cuối rồi mới đến không, và lên một toa khác?

Ga này có hơi xa chút so với trường tôi, nhưng vẫn có nhiều người đi đến trường từ đây. Nếu có một ai đó mà thấy tôi và Nitadori đi cùng nhau trên thềm ga,

“Họ đang làm gì thế nhỉ?”

Chắc chắn sẽ có tin đồn. Và cũng vì tôi với Nitadori cùng đi tàu vào thứ 6 hàng tuần, tôi không chắc rằng mình sẽ không lừa được ai khi bị tra hỏi.  (Anh chắc là anh không muốn thế chứ?)

Và nếu như Nitadori cũng đã nghĩ về điều này –

Tôi chắc chắn cần cảm ơn cô ấy. (hoặc không.)

 

Tôi cho rằng bởi vì lời cầu xin đầy nam tính của tôi mà cô ấy đã không chọn ‘Vice Versa’ cho buổi đọc sách.

Vậy cô ấy sẽ chọn gì chứ? Chắc chắn không ai mà không biết truyện này cả. Đó là ‘Momotaro’

Cô ấy mang một quyển truyện dành cho trẻ con,

“ Ngày xửa ngày xưa, tại một nơi.”

Và kể lại từ đầu câu truyện.

Đó thật là một ‘trò chơi khăm chuyên nghiệp’.

Với sự bình tĩnh và quan tâm, cô ấy kể lại tác phẩm. Giọng cô ta nghe như một ví dụ trong sách bài tập, từng từ đều được phát âm rõ ràng đến nỗi không thể nhầm từ nào với từ nào được.

Cốt truyện cũng vô cùng thú vị. Nitadori phô ra tất cả tài năng diễn của cô ấy, không kìm nén bất cứ thứ gì cả,dùng các chất giọng khác nhau cho bà lão, ông lão, Momotaro, chú chó, con khỉ, công và cho cả bọn quỷ.

Tôi đã biết trước điều này, nên tôi cũng không bất ngờ, nhưng cô ta thực sự đang diễn như là một diễn viên chuyên nghiệp. Tôi có thể thấy mấy đứa cùng lớp đang ngước lên nhìn, hoàn toàn kinh ngạc.

“Chúc mừng, chúc mừng.”

Màn diễn solo của Nitadori kéo dài 6 phút 34 giây.

nanikore016

Với bọn tôi,những người chưa từng nghe đọc như vậy, đã bị một chút bất ngờ, rồi sau đó vỗ tay.

Giáo viên thì vui vẻ khen cô ấy vơi những từ ngữ hoa mĩ, rồi sau đó tiếp tục,

“Giờ thì tiếp theo sẽ là Suzuki, sau đó là Hisakawa.”

Suzuki khá là tội nghiệp khi phải nói sau Nitadori. Mà nhắc tới Suzuki, tôi còn chẳng nhớ mặt cậu ta trông như nào.

Sau giờ học, bọn con gái xúm lại quanh Nitadori, cả vài đứa con trai cũng tham gia cùng. ( Để hỏi cô ấy đi hẹn hò?)

Tôi quyết định sẽ đứng lên đi dạo muộn hơn một ít.

Nhiều bạn cùng lớp tôi thì tung hô Nitadori cho sự tuyệt vời của cô ấy.

“Cậu đã từng diễn kịch bao giờ chưa?”

Có ai đó đã hỏi Nitadori câu này, và cô ấy trả lời,

“Thực ra tớ đã tham gia vào câu lạc bộ kịch ở trường cũ, và tớ cũng đã rất nỗ lực để luyện khả năng kể chuyện của mình. Giáo viên rất là nghiêm khắc, nhưng hôm nay tớ đã kể lại câu truyện rất tốt nên có lẽ thầy sẽ khen tớ.”

“Eh?” “Oo” Tôi nghe thấy vài tiếng kêu lên, tôi nhớ lại về hồ sơ của Nitadori rằng cô ấy chuyển về đây vào năm ngoái. Nhưng tôi không biết cụ thể cô ấy chuyển từ đâu về.

“Cậu không định tham gia câu lạc bộ kịch à?”

Một đứa con trai hỏi.

Và mọi người chắc chắn đều đã nghĩ về việc đó— nếu họ không biết về công việc hiện tại của Nitadori.

“Tớ không tham gia câu lạc bộ kịch là vì nhiều lí do.”

Nitadori đáp lại bằng một câu nói mà cô có lẽ chỉ suy nghĩ thoáng qua.

Và lúc đó tôi quyết định dừng nghe lén và đứng dậy.

“Thế tại sao cậu lại thường vắng mặt vào thứ 6? Nó có liên quan tới những lí do mà cậu bảo à?”

Một cô gái, kém khoản hiểu được không khí xung quanh, hỏi mà không hề suy nghĩ. Nghe giọng của cô ta, tôi nghĩ cô ấy không hề có ý gì cả.

“Không, không phải vậy đâu.”

Nitadori trả lời cụt ngủn.

“Thế sao cậu lại như thế?”

Cô gái kia nhấn mạnh câu hỏi.

“Erm…”

Nitadori phát ra một tiếng hơi loạn.

Có một người nữa lúc nào cũng vắng mặt vào thứ 6, nhưng có vẻ như người đó lại chẳng bị để ý gì cả. Sự có mặt của tôi mờ nhạt đến bất ngờ, và chỉ trong trường hợp này mà nó đã giúp tôi.

Nhưng tôi vẫn sợ là tôi sẽ lam sao nhãng cô ấy, tôi đã bỏ lỡ cơ hội rời đi trong khi đang mải nghĩ liệu tôi có nên rời khỏi ghế.

Và lúc này đây, sẽ rất tệ cho cả 2 chúng tôi nếu tôi đứng lên và đi. Trong khi còn đang nghĩ tôi nên làm gì thì Nitadori nói,

“Bố tớ đang sống một mình ở Nhật, do công việc bận rộn, không phải vì bố mẹ định li dị đâu, hiểu không?”

Đó là lần lần đầu tiên tôi nghe về vấn đề này.

Nhưng kể cả thế, tôi gần như không hiểu gì về cô ấy cả.

“Và tớ chỉ có thể gặp ông ấy ở Tokyo vào thứ 6 thôi, nên tớ nhất định phải làm thế kể cả  phải nghỉ học. Lí do là thế đấy.”

Tất nhiên, tất cả những điều đó chắc chắn là nói dối. Nhưng mà giọng của Nitadori thì quá là bình thường và tự nhiên, đến nỗi mà tôi suýt nữa thốt lên,  Anh hiểu rồi, thì ra mọi chuyện là như vậy , và tin cô ấy.

“Eh?”

“Thì ra là thế.”

“Tớ hiểu rồi.”

Nghe thấy những câu đó, tôi biết là cả lớp đã tin vào câu truyện.

Kĩ năng diễn của diên viên lồng tiếng chuyên nghiệp thật tuyệt vời.

Cảm thấy an tâm, tôi ra ngoài đi dạo.

 

Trong lúc đang đi, tôi tự nhủ.

Nitadori nói dối rằng cô ấy đến Nitadori đên Tokyo và dành cả thứ 6 với gia đình, nhưng thực chất là cô ấy đi thu âm. Và cô ấy có thể gặp bố sau buổi thu âm, nhưng chắc chắn đó không phải lí do chính.

Và giờ thì, cái điều ‘bố mẹ tớ đang li thân’  mà Nitadori nhắc đến là gì?

Tôi hoàn toàn tin cô ấy khi nghe cô ấy nói thế. Nhưng những việc xảy ra vào thứ 6 làm tôi cảm thấy rằng cô ấy có thể hoàn toàn nói dối vì lợi ích của chúng.

Kĩ năng diễn của Nitadori khác hoàn toàn với người thường. Tôi không thể phân biệt cai nào là thật trong lời nói của cô ấy.

Nói cách khác,

Tôi không biết gì về Nitadori ngoài việc cô ấy là diễn viên lồng tiếng cho nhân vật Meek của tôi, cũng như là một người bạn cùng lớp kém tuổi hơn tôi.

Một khi tôi đã nghĩ nhiều đến thế thì thói quen xấu của tôi xuất hiên.

Cái thói xấu này có liên quan tới thói quen ‘hay ảo tưởng’ của tôi.

 

Thực sự thì Nitadori là ai?

 

Người thân của cô ấy ở Nhật, và cô ấy, một cách trùng hợp, đã lên cùng chuyến tàu với mình chỉ để biết về một tác giả, rồi tự nghĩ ra cả tá câu hỏi để hỏi mình. Liệu tất cả điều đó đều là nói dối?

Có lẽ —

Có lẽ nào Nitadori là một sát thủ chuyên nghiệp?

Cô ta luôn để mắt đến tôi và sẵn sàng ra tay ngay khi có cơ hội. Cô ta dựng lên vở kịch và trở thành một diễn viên lồng tiếng, đóng vai đó, biết được danh tính thật của tôi và chuyển tới lớp tôi?

Có lẽ đó không phải một sự trùng hợp nhưng cũng đáng để mong đợi đó chứ?

Lí do mà cô ta hỏi tôi nhiều câu hỏi như vậy có lẽ để lấy thêm thông tin về mục tiêu trước khi ra tay, phải không?

Trong trường hợp đó, sẽ rất là nguy hiểm nếu tôi quay lưng về cô ta.

 

“Hahahahaha!”

Một đứa con trai bỗng dưng bật cười lớn, và có 2 người con gái đứng gần, chắc là năm nhất, rồi lại bất ngờ chạy vụt đi.

Xin lỗi vì đã làm 2 người đó giật mình.

Nhưng cái ý nghĩ nực cười đó thú vị tới nỗi tôi phải bật cười.

Cô ta định giết tôi khi có cơ hội phải không?

Tôi ăn quá nhiều snack khoai vị muối mà cô ấy đưa cho, thậm chí còn cả uống trà nữa.

Nếu Nitadori định giết tôi thì khéo tôi phải chết tới 2, 3 lần rồi.

Sẽ rất nguy hiểm nếu tôi quay lưng lại với cô ấy?

Tôi dành ra cả khoảng thời gian từ thứ 2 đến thứ 5 quay mặt đi chỗ khác.

Khoảng thời gian mà cô ấy thấy lưng tôi nhiều hơn nhiều khoảng thời gian tôi nhìn cô ấy.

 

Tàu bắt đầu chuyển bánh.

Toa tàu bỗng dưng chật cứng người , có lẽ gồm cả người về nhà và đi chơi, rồi nó trở nên chật chội.

Trong lúc này, Nitadori tiến tới từ một khoang phía sau và nói,

“Đã một tuần rồi, sensei. Hôm nay có đông người nhỉ? Cảm ơn vì đã giữ chỗ cho em nhé.”

Ở một bên tay, cô ấy cầm một túi hành lí mà cô ấy vẫn thường dùng; còn tay kia thì cầm một túi đồ cho tôi, như thường lệ.

“Nè. Đây là quà cảm ơn đấy.”

Tôi cầm lấy túi đồ mua từ của hàng tiện lợi đó.

“Xin lỗi….”

Nitadori đặt túi xuống đằng sau ghế cô ấy, vuốt lại tóc, và ngồi xuống.

“Chẳng phải chúng ta đã nói là không đề cập đến điều đó sao?”

Và một lần nữa, cô ấy lại cho tôi nhìn vẻ mặt tươi cười.

 

Những gói snack này quả là đồ cứu đói cho tôi.

Thực ra, tôi luôn ăn 2 ổ bánh mì trước khi ra khỏi nhà. Nhưng vì tôi đang ở tuổi dậy thì nên dù thấy đồ ăn nào trước mặt thì tôi cũng dễ dàng chấp nhận.

Sau khi ăn xong miếng khoai tây  thứ 3, tôi uống một ít trà.

“Hôm nay ta nên nói về gì nhỉ?”

Tôi quay lại chỗ ghế bên phải và hỏi. Đến tôi còn phải ngạc nhiên vì tôi vào chủ đề chính một cách quá dễ dàng.

Nitadori ngay lập tức trả lời,

“Em muốn biết cách viết tiểu thuyết?”

“Ý em là sao?”

Câu hỏi này khá là mơ hồ, nên tôi phải hỏi lại.

“Uhm.. sensei, không phải anh đã nói là ‘Anh sẽ bảo em cách viết tiểu thuyết vào lần tới’? Em rất muốn biết cách viết tiểu thuyết. Với người chưa từng viết tiểu thuyết như em thì việc đấy thật khó.”

“Anh hiểu rồi… vậy chúng ta sẽ phải nói về chuyện này à?”

Tôi buột miệng nói ra ý nghĩ của mình lúc đó.

“Sao ạ?”

Nitadori nghiêng đầu, hỏi.

“Ah, không có gì đâu.Chỉ là chơi chũ một chút thôi ( chỗ này các bạn đọc bản tiếng Anh mới biết nhé). Có thể em sẽ hiểu lúc mà nhìn thấy cách viết. ( chỗ này nữa, trong bản tiếng Nhật ta mới hiểu được cái này).

“… Oh!! Anh quả đúng là một tác giả có thể nghĩ ra những câu từ thật bay bổng.”

“Bởi vì anh chính là tác giả.”

Tôi kết thúc bằng những lời đó.

Nitadori nhanh chóng chỉnh lại cái kính bằng tay phải.

“Giờ thì, anh giải thích cho em cách tác giả chuyên nghiệp bắt đầu viết đi ạ.”

“Uhm…”

Nói thật thì, tôi mới vào nghề mới được có 2 năm, và cái thuật ngữ ‘tác giả chuyên nghiệp’ thực sự không làm tôi thoải mái lắm. Nhưng dù thế, từ khi tôi làm nghề này vì đồng lương để sống, đó có lẽ là thuật ngữ mà tôi nên dùng cho bản thân mình, kể cả khi tôi chính là một người chuyên nghiệp đi chăng nữa.

Bên cạnh đó, tôi cũng đã có ý nghĩ về Nitadori là ‘một diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp tuyệt vời quá nhỉ!’. Tôi nghĩ rằng điều tôi nghĩ ở trên chắc cũng giống như với Nitadori.

Tôi quyết định sẽ nói cho cô ấy về việc tôi viết cuốn tiểu thuyết của mình.

“Có vài điều anh cần làm rõ với em trước.”

“Điều gì ạ?”

”Vì có rất nhiều tác giả ngoài kia nên ít nhất số cách viết cũng phải bằng với số đó. Thế nên, bây giờ anh sẽ chỉ nói về ‘phương pháp mà anh dùng’ thôi đấy .”

“Hiểu rồi ạ.”

 

Làm thế nào mà một người có thể viết được tiểu thuyết?

Như tôi đã nói đến, cách viết thì tùy thuộc vào từng người-

Cách tôi dùng là cách mà tôi đã thành thạo khi viết ‘Vice Versa’.

Theo thứ tự thì cách đó có lẽ là hợp nhất.

Đầu tiên, tôi cần phải nghĩ ra cốt truyện.

 

Cốt truyện (Plot).

Trong tiếng Anh thì từ này có thể hiểu là một âm mưa, một kế hoạch, nhưng quy lại thì, nó có nghĩa là một cấu trúc, một kịch bản.Tất nhiên, khi tôi ( cùng với các tác giả khác) dùng thuật ngữ này, chúng tôi sẽ dùng nghĩa đằng sau.

Có lần tôi đã tìm định nghĩa của thuật ngữ ‘cốt truyện’ này trên mạng. Khổ là, cái định nghĩa trông có vẻ khá là phức tạp.

Để cái định nghĩa đó qua một bên, tôi sẽ chỉ nghĩ đó là ‘một bản tóm tắt của cả câu truyện’.

Khi tôi học lớp 8,

“Hiểu rồi! Vậy mình cần nghĩ ra một câu chuyện!”

Đó là điều mà tôi đã nhận ra, nhưng bây giờ, tôi không còn dùng ‘câu chuyện’ nữa.

 

Tôi không biết là khi nào, nhưng tôi bắt đầu dùng thuật ngữ ‘cốt truyện’ thay vào đó.

 

“Một cốt truyện, anh nghĩ là, một cơ cấu, một bản thiết kế cho cả cuốn tiểu thuyết.”

“Okay.”

“Anh không nghĩ là có một định nghĩa rõ ràng về độ dài của một cốt truyện. Tập ‘Vice Versa’ được gọi là ‘một câu chuyện về một người được chuyển tới thế giới khác, trở thành một kẻ bất tử’, có thể coi đó là bản tóm lại ngắn nhất của cả cốt truyện. Trong nhiều trường hợp, cứ hiểu nó là ‘nhân vật chính đi tới thế giới khác và tở nên bất tử’.”

“Em hiểu rồi. Nhưng kết cấu của cốt truyện thì không có đơn giản như thế đâu đúng không?”

“Tất nhiên. Có những lúc mà anh phải giải thích rõ hơn về cốt truyện, nhất là khi giải thích với tổng biên tập.”

Bước đầu tiên để viết một tiểu thuyết đó là đề ra một cốt truyện, và tôi nghĩ có 2 cách để mình có thể làm điều đó.

Một trong số đó là,

“Đề ra một cốt truyện cho thứ gì đó sẽ được viết ở phần tiếp theo.”

Đây có thể được coi như là một ngăn chứa, và tôi thì có thể viết nó ra một cách đơn giản hơm vì nó cũng chỉ là một thứ gì đó tôi cần hiểu thôi. Vẫn ổn thôi nếu cứ nghĩ vè nó một cách đơn giản như vậy, dù cho có vài điểm quan trọng trong câu chuyện. Đó chính là kế hoạch của tôi với ‘Vice Versa’.

Không lâu sau đó, có một cuộc thi viết tiểu thuyết diễn ra, và tôi không cần phải tiếp tục mở rộng cốt truyện thêm nữa.

“ Câu truyện về con người dưới biển, và đi lên lhasm phá mặt đất. ( như là Nagi no Asukara)

“Một câu truyện về tội phạm trong tương lai.” ( Psycho-Pass)

“Những con rối người bắt đầu di chuyển và tấn công con người.”

Tôi ghi lại  tất cả những ý tưởng mỗi khi tôi nghĩ ra, dù cho đó chỉ là một câu truyện thường thấy, nhưng đó có thể là thứ tôi có thể sẽ cần trong tương lai. Máy tính tôi chứa rất nhiều ý tưởng như vậy.

Một phương pháp sáng tác cốt truyện khác là,

“Tác giả nói ý tưởng của mình với tổng biên tập, nói cho người đó biết rằng điều mà tác giả dự định viết.”

Trong tình huống này, ý tưởng chính là bản mẫu, một sự đề nghị với đối tác có ý rằng ‘Tôi muốn viết thế này. Anh nghĩ thế nào?’

Và cách viết thì sẽ khác nhau tùy thuộc vào mỗi tác giả. Tất nhiên, tôi hiểu rõ điều này vì chính tôi cũng đã hỏi những tác giả khác.

Vài người về cơ bản sẽ nghĩ ra  một ý tưởng nhỏ chỉ gồm có vài dòng.

Đối lập lại, có người lại nghĩ ra một ý tưởng rất dài, thậm chí còn gần như là quyển tiểu thuyết.

Người thì nghĩ ra một đoạn văn bản như một tờ báo cáo,rõ ràng và chi tiết những yếu tố như ‘Cái gì đã xảy ra? Nhân vật sẽ giải quyết như thế nào?’

Ngược lại, có người sẽ viết ngay ra những cảm xúc của nhân vật vào cốt truyện, rồi sau đó chỉnh sửa lại.

 

“Trong trường hợp đó… tác giả không được bắt đầu viết trừ khi có sự cho phép của biên tập phải không ạ?”

Nitadori hỏi.

Đây là kinh nghiệm của bản thân tôi, và cũng là điều mà tôi nghe từ những người viết light novel khác. Tôi trả lời như thế, và,

“Thường là sẽ như vậy nhưng vẫn có một số ngoại lệ.”

 

Trong trường hợp của tôi –

Không tính đến bài dự thi đã hoàn thành của tôi, những gì xảy ra sau đó, sau tậ hai của ‘Vice Versa’ là,

“Anh sẽ bắt đầu viết sau khi những ý tưởng của anh đã được tán thành. Anh sẽ gửi mail nói rằng ‘Tôi dự định sẽ viết thế này trong chương mới. Nhân vật sẽ cư xử như thế này, sẽ có nhân vật mới xuất hiện, còn những phần nay có thể sẽ làm độc giả bất ngờ, và đây là kết thúc.”

Nhà tôi có kết nối Internet, và tôi đã bắt đầu liên lạc với tổng biên tập qua mail. Tôi không nghĩ rằng cái này sẽ giúp ích nhiều cho việc trả lời lắm nên tôi không đề cập đến các câu hỏi.

“Số lượng các tình tiết mà anh phải viết mỗi quyển khác nhau… nhưng chúng đều rất dài. Cái ít thì cũng phải cả tá dòng, thậm chí còn nhiều hơn thế, nó không hơn gì một quyển sách nhỏ bỏ túi cả.”

“Em nghĩ thế là ngắn chứ, phải không?”

“Anh cũng không rõ. Anh nghĩ đây là điều duy nhất khác biệt …”

“Có điều này em hơi tò mò chút. Anh bảo rằng anh sẽ ‘thường nghĩ ra cốt truyện’. Có phải điều đó có nghĩa là anh không làm điều đó đối với một chương nào đó?”

Tôi gật đầu.

“Đó là đối với tập 7.”

Nitadori, người mà tôi thấy rất cảm kích vì đã đọc mọi tác phẩm của tôi, ngay lập tức nghĩ,

“Đó là câu chuyện của ‘Đất nước dịch chuyển’, phải không ạ?”

Tập 7 của ‘Vice Versa’, tập 4 của ‘Side Sin’, kể mộ câu chuyện về một đất nước di chuyển.

Câu chuyện nói về đất nước phát triển nhất trong Reputation. Nó dài 3km, rộng 1 km, di chuyển trên một hệ thống dây xích.

Đất nước này được trang bị các cánh tay cơ khí khổng lồ, một đầu khoan phía trước, nó có thể làm san phẳng mọi vùng đất, thu lại tất cả tài nguyên. Một khi nó đã đến nơi, ngay cả núi cao cũng bị san bằng, và những gì mà nó để kaij chỉ là một vùng đất cằn cỗi.

Nói chung là, đất nước này sẽ chỉ đào lên những tài nguyên từ những vùng đất ít người sinh sống, và tất nhiên không làm ảnh hưởng tới các nước khác. Nhưng khi cuộc đảo chính diễn ra thành công thì, họ lại nuôi một tham vọng thống trị Reputation bằng sức mạnh khoa học họ nắm giữ.

Và Sin đã hành động để ngăn cái thâm vọng ấy lại.

Nhiệm vụ của Shin đó là thâm nhập vào trong nước, chết đi chết lại, để có thể tiến đến vùng trung tâm của cả nước.

 

“Yeah, đây chính là câu chuyện duy nhất anh viết ra mà không cần dùng tới cốt truyện.”

“Erm… sao lại thế? Và làm thế nào mà anh làm được vậy ạ?”

Tôi cố nhớ lại ngày đấy, và trả lời,

“Sau khi anh ăn tối, anh ngồi xem TV, và rồi anh thấy một cỗ máy đào khổng lồ của người Đức. Cỗ máy khổng lồ đó có tên là ‘Máy đào băng chuyền’ , có chiều dài hơn 200m. Anh biết rằng có tồn tại một cỗ máy như vậy nhưng đấy là lần đầu anh thấy nó hoạt động. Em đã thấy nó bao giờ chưa, Nitadori?”

Nitadori lắc đầu nhưng mắt vẫn nhìn về phía tôi. Nhìn cặp kính chuyển động trông cũng khá thú vị.

“Cố máy quái vật to đùng này, cổ dài như rồng ấy vận hành trên những dây xích, và hình dáng của nó trông cũng rất phức tạp. Trông nó như một mạng lưới dây thép từ nhà máy bị kẹt vào nhau.

Sau khi nói như vậy, tôi thấy tốt hơn hết là nên cho cô ấy xem ảnh thật sự. Rất là khó để có thể hình dung ra hình dáng cái đấy chỉ qua lời kể.

Tôi móc tay vào túi quần lấy ra chiếc điện thoại, và lên mạng tìm kiếm hình ảnh về cỗ máy đó.

“Nó đây rồi.”

Tôi đưa điện thoại cho Nitadori để cô ấy có thể thấy rõ nó.

Ngay khi cầm lấy máy, cô ấy lướt qua điện thoại trong chốc lát.

“Hm…”

Chắc chắn là cô ấy không có hứng thú với máy móc, thế nên trông vẻ mặt của Nitadori có vẻ hơi lãnh đạm khi trả điện thoại lại cho tôi.

Cầm lấy điện thoại, tôi nói,

“Khi anh nhìn thấy cái máy đó đạo và san bằng mặt đất, anh nảy ra ý tưởng ‘kẻ địch sẽ tấn công ở tập tiếp theo’ , rồi anh lao vào làm việc. Ngay lập tức.

“Tức là, ‘ngay sau đó’ là sau khi anh nảy ra ý tưởng?”

“Đó chỉ là cách nói thôi. Chương trình vẫn chưa kết thúc, nhưng ngay sau khi anh xem xong phần giới thiệu về cỗ máy đó, anh ngay lập tức tắt TV, rồi thêm 1 tập tin mới trong máy tính tên là ‘câu chuyện về một đất nước rộng lớn’, bắt đầu viết truyện. Anh không hề nghĩ tới cấu trúc của truyện; đầu tiên, anh bắt đầu mô tả đất nước đó rất là không thân thiện,nơi mà Sin và mục thư của anh bị để ý đến, rồi Shin tới… sau đó, rồi mọi việc xảy ra sau đó, anh chỉ viết ra những gì anh nghĩ. Anh không hề nghĩ tới cấu trúc dù có tới phần gần cuối, chỉ viết và nghĩ rằng ‘câu truyện sẽ phát triển theo hướng này, rồi hướng này’. Anh không quan tâm anh viết nhiều thế nào, anh chỉ cúi đầu viết.

“…”

Nitadori hơi cau mày lại, không nói gì.

Có lẽ nào cô ta đã bị những lí do không hợp lí, thiếu logic của tôi làm rối trí. Tôi tự suy nhĩ một cách lo lắng.

“Anh đã tự mình viết một cuốn tiểu thuyết nhanh vậy…. anh đã phải làm những gì để làm được như thế vậy…?”

Trái với suy nghĩ của tôi, Nitadori thấy rất ấn tượng.

Nhưng kể cả thế, tôi chỉ có thể trả lời,

“Ừ thì… anh làm cũng vì do cảm hứng.”

Tôi có dừng lại lúc giữa chừng để suy nghĩ về cốt truyện, nhưng tôi vẫn không ngừng viết trong 2 tuần và 3 ngày nữa để hàn thành nó.

 

Tôi cũng không nhớ liệu rằng mình đã nói điều này với mọi người trong lúc viết kịch bản cho anime chưa.

Nếu như tôi chưa nói cho ai,

Nitadori sẽ là người đầu tiên được biết.

Tôi đoán là nói cho cô ấy biết cũng không ảnh hưởng gì đâu.

Cô ấy là bạn đồng nghiệp của tôi, và là người có thể giữ bí mật. Sẽ không có vấn đề nào xảy ra nếu như tôi kể với cô ấy chuyện này.

Trong toa tàu đang rất ồn ào, nhưng để cho an toàn hơn, tôi đã hạ giọng xuống mà trả lời Nitadori.

“ Tên của Homunculi thực ra bắt nguồn từ tiếng Nga.”

“Eh…Nga ư…?”

“À thế e có biết ‘Từ điển tên’ ko ?”

“Không.”

Nitadori hơi lắc đầu, và tôi giải thích cho cô ấy.

Nghĩa là, “Từ điển tên” là từ điển dùng để tra tên riêng.

Nó ghi lại tất cả các mẫu thuật ngữ trong hơn 10 thứ tiếng, được bán dưới ở quầy ‘Tiện dụng ch việc đặt tên sản phẩm, công ti, của hàng’.

Cột đầu tiên chỉ có mình tiếng Anh, tiếp theo là Pháp, Đức, Ý, Tây Ban Nha, và còn nữa.

Số ngôn ngữ được ghi trong các sách khác nhau thì khác nhau.

Và vì cái này rất tiện dụng.

Tôi cảm thấy rằng đối với những tác giả, hoặc những người muốn trở thành tác giả, không phải là ý tồi khi mang theo mình một cuốn từ điển đặt tên mọi lúc mọi nơi. Từ điển loại này cũng được phân loại thành từ điển thường, thế giới giả tưởng, thậm chí cho cả quân đội.

Cái tên Миг được tìm thấy khi tôi lật đọc quyển sách. Nó nghe khá dễ thương, nên tôi ghi nhớ nó.

Độc giả thường sẽ nói đến cái tên này khi làm một bài review, nhưng tôi muốn nói, cái tên меек không phải ý muốn bắt chước theo phần mềm tổng hợp giọng nói nào đó hay là một nhân vật nổi tiếng nào cả.

“Vậy nó có nghĩa gì trong tiếng Nga ạ?”

Nitadori nghiêm túc nhìn tôi. Tôi có thể cảm nhận được sự giận dữ của Nitadori sau khi nghe tôi giải nghĩa ‘Từ điển tên riêng’

Tôi không muốn khó chịu, nên tôi đáp,

“Nó có nghĩa là ‘giây phút’?

 

“Giây phút…”

Nitadori khẽ thì thầm…

“Giây phút…”

Rồi cô ấy lại làm thế.

Khi đã hiểu được ý nghĩa của tên nhân vật mà co ấy đang lồng tiếng.

Tôi không biết diễn viên lồng tiếng này sẽ nghĩ gì.

Nhưng những gì tôi thực sự nghĩ đó là, ‘May là mình không nghĩ ra một cái tên khiếm nhã’

Những nhân vật phụ khác cũng được đặt tên từ tiếng Nga, và hiện giờ, có tới 10 nhân vật có tên như vậy.

Свет (Svet) có nghĩa là ánh sáng trông thấy rõ, và cái tên này nghe còn rất đứng đắn.

Лес (Les) nghĩa là rừng cây. Nói đến điều này, nhân vật này sống ở nước có nhiều sa mạc, nên bối cảnh có khác với cái tên, ít nhất là như vậy.

Доска ( Doska) nghĩa là bảng đen. Nhân vật này là một chàng trai trẻ đẹp trai, nhưng lại có tên là bảng đen.

Складки (Skladki) nghĩa là nếp gấp. Đây là mọt cô gái xinh xắn.

Гриб (Grib) lại có nghĩa là nấm.

Пугало (Pugalo) thì lại nghĩa là một bù nhìn.

Suýt nữa thì.

Tí nữa thì tôi ngừng lại bằng câu nói,

“Những tên nhân vật mà anh phác lên thực chất ra lại có nghĩa là ‘nấm’ (hoặc ‘bù nhìn’) !”

Thực sự thì may đấy.

 

“Giây phút…”

Nitadori hạ thấp đầu xuống, và tôi giải thích thêm cho cô ấy,

“Nếu dịch ra tiếng Anh thì nó có nghĩa là ‘giây phút’. Anh nghĩ cách phát âm trong tiếng Nga cũng giống thế thôi, và lí do mà anh nhớ nó rất rõ vì rước khi anh xác nhận sẽ dùng cái tên nào, anh có tìm hiểu thông tin trên mạng. Và Meek nghe khá là hấp dẫn nên anh quyết định dùng nó.

Dù sao thì, công ti cũng không có vấn đề gì với cái tên này.

Có vài độc giả đã tải những bức cẽ của họ lên mạng, một trong số đó có ảnh Meek đứng trước khẩu MiG-21. Tôi rất tích bức này nên đã lưu nó về máy.

Tôi vẫn còn chưa kể cho Nitadori một điều.

Meek thực chất có nghĩa là ‘giây phút’, nên tôi đã nghĩ rằng không sớm thì muộn, nó cũng sẽ trở thành một chủ đề được bàn tán.

Rất khó để có hiểu được một cái tên nhiều ý nghĩa, nên khi nói về ‘Giây phút’, tôi sẽ thêm cái tên ‘Meek’ trong hệ Furigana, từ đó mà đã làm phần này nổi bật hơn.

Tôi đã nghĩ về việc đó, nhưng tôi vẫn chưa làm bao giờ.

Và nếu như tôi không dùng nó nhanh thì, tôi nghĩ mình sẽ không thể sử dụng cách đó được nữa.

 

Trong lúc đang nghĩ về điều này, tôi với tay tới chai trà trên bậu cửa sổ.

“Cảm ơn đã nói cho em tất cả những điều này. Từ trước em đã lúc nào cũng nghĩ về nó.”

“Eh?”

Những lời nói kính ngữ từ ghế phía bên phải đã thực sự làm tôi bất ngờ.

Quay đầu sang phía đó, tôi thấy Nitadori ngồi đó, mắt nhìn chằm chằm vào tôi.

“?”
Khi cô ấy thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, cô ấy cũng cảm thấy bất ngờ và ngạc nhiên. Trông thấy vẻ mặt của cô ấy, có vẻ như Nitadori còn không nhận ra mình đã dùng kính ngữ.

Tôi nghĩ rằng điều này không thuận lợi cho cuộc nói chuyện, nên tôi cô nói bằng giọng nói nghiêm túc ,

“Erm… đừng để ý anh. Anh đang mong đến… buổi thu âm vào ngày mai”

“Vâng! Xin anh hãy cho phép em! Em sẽ cố hết sức vào ngày mai!”

Lại thế rồi, Nitadori dùng kính ngữ.

Tôi cảm thấy choáng váng trước cuộc công kích bất ngờ của kính ngữ này. Cuộc trò chuyện như này thật có tác dụng mạnh mẽ, vì thế nên thỉnh thoảng tôi cũng thêm một vài phong cách viết vào tác phẩm của tôi. Tuy nhiên tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thực sựu được trải qua điều này.

Nitadori,

Chắc chắn đã vào trong ‘chế độ làm việc’.

Đối với tôi, tôi rất mong cô ấy dừng cái kính ngữ này lại.

Trong khi tôi đang suy nghĩ về điều này thì cô ấy bông nhiên đứng dậy, nói,

“Em xin phép một lát.”

Nói rồi, cô ấy lập tức đi qua cái của tự động đằng sau chúng tôi.

 

Đoàn tàu đi qua vài đường hầm khá là dài, di chuyển qua thật êm. Đó là một khu vùng núi thật đẹp và lộng lẫy ở quanh đây, nhưng vì trời đang trở nên tối dần ở bên ngoài nên cũng không có mấy cảnh để ngắm sau khi rời đường hầm cả.

Trong toa thì vẫn đang rất ồn. Còn Nitadori thì cứ như bị dính một bùa phép rất mạnh, đến nỗi bây giờ vẫn còn tác dụng của cái phép đó. Tôi mong là cô ấy sẽ qua khỏi khi tới trạm cuối.

Nitadori thì vẫn chưa quay lại. Tôi không cảm thấy khó chịu vì cô ấy đi quá lâu,; dĩ nhiên khó chịu thì cũng chả được gì nếu cô ấy đi vệ sinh.

Tôi thì chỉ đang nghĩ,

“Ah, ngon quá.”

Snack khoai tây thực sự rất hợp với rong biển.

 

“Ah, xin lỗi đã bắt anh phải chờ lâu.”

Lúc tôi vừa ăn hết gói snack thì Nitadori quay lại. Cô ấy rửa đi cái ‘chế độ làm việc’ của mình chưa? Hay đưa cho người khác rồi?

Như thường lê, Nitadori trải gọn tóc, để xõa xuống trước ngực và sau lưng, trước khi nhanh chóng ngồi xuống.

“Tới bây giờ chúng ta đã nói về ‘ khái niệm, chữ viết, tên sách, tên của các nhân vât’ –“

Niadori nói,

“Em có thể tổng hợp nó lại là ‘đây là một tập đã hoàn thành’ từ giờ được không?”

“Không vấn đề gì.”

“Uhm, sau đó thì tác giả sẽ làm gì ạ? Có còn thứ gì cần ghi lại không ạ?”

Nghe xong câu hỏi, tôi suy nghĩ.

Nitadori đang hỏi những câu hỏi rất cụ thể. Cô ấy đang định tự mình viết tiểu thuyết à?

Nhưng tôi nhớ là cách đây không lâu cô ấy đã nói ‘Em không có ý định đăng kí thi’

Vì điều đó, tôi hiểu rằng Nitadori muốn trở thành một tác giả vì lí do nào đấy.

Hoặc cũng có thể cô ấy đã là một tác giả rồi, chỉ là tôi không để ý thôi?Cô ấy là diễn viên lồng tiếng hay tác giả vậy? Có phải cô ta đang tính trục lợi cho bản thân từ một đối thủ?

Khi mà tôi suy diễn ra đến đấy, tôi quyết định dừng ại và trở lại với thực tại.

 

 

“Giờ thì, cứ cho là anh đã hoàn thành một tập trên bản thảo viết tay rồi, bây giờ chúng ta càn xem lại nó, sau đó hoàn thành các chi tiết nhỏ ( hoặc đẩy và gõ ?)

“Đẩy và gõ?”

Nitadori hỏi.

Đó là mọt thuật ngữ được dạy ở trường cấp 1, và tôi nghĩ rằng ai cũng biết nó.

Hoặc có lẽ hôm học cái đấy thì Nitadori nghỉ học, tôi tự giải thích.

Những chi tiết nhỏ cần phải được đọc đi đọc lại trong đoạn văn, sau đó thì thêm vào.

Thuật ngữ này có nguồn gốc. Một nhà thơ người Trung Quốc đã từng tự hỏi,

“Tôi nên dùng từ gì đây?  Đẩy hay là gõ?”

Khi đang đi bộ, ông va hải một vị quan và tùy tùng.

Vị quan đó, người cũng có hiểu biết văn chương, nói,

“Gõ là tốt hơn.”

Và sau khi nghe nói thế, nhà thơ đã quyết định.

Thế nên, bằng việc kết nối 2 từ này lại, ta được thuật ngữ đó.

 

“Eh, đây là lần đầu em nghe chuyện này đấy. Cảm ơn nhé.”

“Erm, nhớ để ý đến nó đấy. Khi anh đã viết xong cuốn tiểu thuyết, thì thuật ngữ kia dùng để kiểm tra lại.”

Vậy bây giờ tôi nên làm gì tiếp theo? Tôi gửi bản thảo tới tổng biên tập, nhờ ông áy đọc và soát lại lỗi.

Mọi tác giả đều làm như vậy, bao gồm cả tôi,

Ở đây khi ta nói về việc ‘gửi bản thảo’, thì tức là ta đang nói về chuyện gửi email.

Tôi đính kèm một tệp file Word vào email, sau đó bấm gửi.

Do đó, tổng biên tập không cần phải đến  nhà tôi để lấy bản thảo, và tôi cũng không cần gửi bản in làm gì.

Tôi vó thể gửi bản thảo từ bất cứ đâu. Với máy tính có kết nối mạng, tôi vó thể làm việc ở bất kì nơi đâu.

“Hiện giờ anh đang không ở Tokyo, sensei. Có nhiều tác giả khác sống ngoài thủ đô không ạ?”

“Trong số những tác giả mà anh gặp ở tiệc cuối năm, hầu hết họ sống ở vùng Kanto, bao gồm cả Tokyo, tiếp theo đó mới là Kansai. Có ít người sống ở rất xa. Tiệc cuối năm chính là một cơ hội hiếm hoi để mọi người tụ tập lại.”

“Uhm.”

 

Tôi quay lại nói về file đính kèm với email.

Trước khi thêm file Word vào email, tôi thêm ‘111’ vào phần sau của file, trước khi gửi nó đi.

Cái này có nghĩa là ‘bản thảo số 1’. Chr cần 1 số ‘1’ thôi là đủ, nhưng để tránh bị lẫn với số tập, tôi thêm vào đó 2 số nữa trước khi gửi đi.

“Và khi biên tập soát lỗi xong, và tác giả sẽ sửa lại lỗi đó, nó sẽ trở thành bản thảo thứ 2 ạ?.”

“Đúng rồi đó. Anh sẽ thêm ‘222’ vào phần sau.”

“Thế thì anh cần phải làm bao nhiêu lần bản thảo ạ.?”

“Uhm, trước đó… Anh nghĩ sẽ tốt hơn khi mà anh giải thích cho em về buổi gặp mặt thảo luận và đánh giá. Em thấy sao?”

“Vâng, anh tiếp tục đi, sensei.”

 

Tổng biên tập có trách nhiệm kiểm tra lại bản thảo và đnahs giá nó.

Viết đã khó rồi, đánh giá  cũng khó nốt. Thỉnh thoảng, đánh giá một bản thảo còn khó hơn cả viết nó.

Sau khi anh gửi đi bản thảo. Tổng biên tập sẽ dành ra vài ngày, thậm chí là cả tuần để kiểm tra lại. Nếu ông ấy không làm kịp thời gian, quá trình sẽ bị kéo dài ra.

Rồi sau đó, tổng biên tập sẽ báo tôi ngày giờ cho cuộc gặp. Có hai cách cho việc này,

Một là chúng tôi có thể nói chuyện qua điện thoại, còn lại là gặp trực tiếp.

“Em hiểu gặp mặt qua điện thoại rồi… nhưng gặp trực tiếp thì nghĩa là biên tập phải đến gặp anh ạ?”

Tôi lắc đầu,

“Anh nghĩ là có vài tác giả cùng biên tập làm như vậy, nhưng anh chưa từng làm thế. Anh luôn đi tàu tới Tokyo. Có vài lần nói chuyện qua điện thoại nhưng nói thật thì, anh thích gặp trực tiếp hơn. Có vài phần cần chỉnh sửa rất kĩ, và một cuộc gặp trực tiếp sẽ có ích rất nhiều.”

 

Tôi đi tới Tokyo vào ngyaf hẹn.

2 năm trước, khi tôi còn đang học lớp 10, tất cả cuộc gặp mặt đều vào tối thứ 6. Đối với tôi thì, tôi luôn xin tổng biên tập cho tôi nghỉ vài lần.

Sau khi tan học, tôi vội chạy tới nhà ga, lên chuyến Rapid Express ngay trước chuyến này, cái mà rời đi lúc 3 giờ chiều.

Và vì thế, tôi có thể đến văn phòng biên tập ở Idabashi trước 7 giờ.

Chúng tôi dùng bàn họp ở ngay cạnh văn phòng. Tôi nghe nói là có người sẽ tới nhà hàng hoặc các quán cà phê, nhưng nói thật thì, tôi không muốn làm như thế, vì tôi sợ là có người sẽ nghe lỏm những điều chúng tôi bàn bạc, hoặc có những thông tin sẽ bị lộ ra ngoài.

Buổi họp thường kéo dài khoảng 2 giờ đồng hồ, và nếu dài hơn, là khoảng 3 tiếng.

 

“Khá là lâu đấy… thế anh bắt đầu buổi họp như thế nào?”

“Đầu tiên, erm, buổi học thường bắt đầu với câu nói của tổng biên tập ‘chỗ này khá thú vị đấy’, hoặc gì đó? Điều đó giúp anh thấy thoải mái, vì đây không phải trường hợp mà ‘ Tôi không thể nào chấp nhận câu chuyện như này được’.”

“’Không thể dùng được’? Thế nghĩa là…?”

“Ừ, nó là thế đấy. Anh rất sợ việc không được dùng cốt truyện của mình. Dù sao thì, thế có nghĩa là ‘cốt truyện này vô nghĩa, không thể dùng được.’”

“Trong trường hợp đó thì … tiếp theo sẽ là gì ạ?”

“Tất nhiên là anh sẽ phải viết lai.”

“Tất cả ạ?”

“Tất cả.”

“Anh dã bao giờ gặp tình huống đó chưa?”

 

Thực ra, tôi chưa bao giờ bị như thế.

Nên khi tôi nói với Nitadori, thực chất tôi đang tưởng tượng.

Như tôi đã nói rồi, khi tôi gửi đi ý tưởng của mình, đưuọc tổng biên tập đồng ý thì tôi mới bắt đầu viết.

Nhưng kể cả thế, như là tôi đã nói vậy. Rất khó để ý tưởng gốc của tôi giống hệt với bản thảo.

Dù cho cái ý tưởng của tôi thú vị đến thế nào, nếu như cả cuốn sách không hấp dẫn, hoặc thành phẩm sau khi viết quá ngắn, nếu như một trong hai cái kia xảy ra, tổng biên tập sẽ không dùng nó.

Sau khi nói chuyện cùng với các tác giả khác,tôi biết được rằng có nhiều tác giả đã từng có cốt truyện của họ bị từ chối.

Liệu tôi có bị như thế không?
Tôi lúc nào cũng cảm thấy lo lắng.

 

“Thú vị th—“

Dù cho tổng biên tập có nói như vậy, tôi cũng không ngừng lo được.

Từng lần một, tổng biên tập đều chỉ ra cho tôi rất nhiều lỗi.

“Vậy làm thế nào mà tổng biên tập đánh giá được vậy ạ?”

“Anh nghĩ là đầu tiên, họ sẽ đọc lại cả cốt truyện. Đây là phần cần phải sửa nhiều nhất. Cả tổng biên tập và anh đều dùng cụm từ ‘những sự thay đổi quan trọng’; đây là phần cần phải sửa rất nhiều, nên dù cho tất cả các lỗi vặt khác đều được chỉ ra thì vẫn là vô nghĩa.”

“Em hiểu rồi. Anh có thể ví dụ cho em chỗ nào đấy cần ‘những sự thay đổi quan trọng’ được không ạ?”

“Ví dụ như là, ‘câu truyện diễn ra hình như không được tự nhiên lắm’, hoặc ‘phần này dài quá’, hoặc ‘diễn biến câu chuyện cần được sửa hoàn toàn’, v..v…”

Một khi những phần đó cần phải sửa nhiều, tình hình trở nên rất mệt mỏi. Không phải là nó tệ đến nỗi không dùng được, nhưng mà phần sửa lại cũng rất là quan trọng.

Okay, không tính đến tập 1 của tôi phải cần tới 3 lần sửa như thế, có lần tôi đã phải sửa rất nhiều trong tập 3.

Tổng biên tập nói rằng trận chiến cuối cùng là quá dài.

Trận chiến chống lại Pluto trong tập 1 cũng rất dài, và tôi lại nghĩ rằng mình đã làm rất tốt, nên tôi mong đợi một kết quả tốt, nhưng thực tế thì không phải vậy.

Tổng biên tập chỉ ra rằng trận chiến đó kéo dài quá lâu, nên tôi đã phải cắt bớt đi rất nhiều cảnh chiến đấu trong tập 3.

Nó giống như là  một người phụ nữ vừa chia tay, rồi sau đó lại cắt tóc. Mà dù sao thì tôi cũng không phải là phụ nữ, và tôi cũng chưa có chia tay lần nào.

Lúc mà tôi đề cập đến chuyện cắt tóc, Nitadori đáp lại rất nhiệt tình. Thật sự thì tôi thấy cô ấy rất nữ tính qua sự phấn khích mỗi khi nói đến chủ đề ‘tình yêu’.

“Uhm, sensei… bạn gái  anh là người thế nào ạ?” ( TN Snark: Cô ấy có mái tóc đen dài, khuôn mặt dễ thương, đeo kính, và còn là một diễn viên lồng tiếng)

Chính tôi cũng biết Nitadori đang hỏi một câu hỏi tu từ.

(còn tiếp)

“Anh chưa từng được bất cứ cô gái nào tỏ tình cả…”

“Sao anh lại nói thế?”

“Vì nó là như thế.”

Tôi cho rằng bất cứ ai có bạn hay bạn gái thì đều là người ngoài hành tinh cả.

Và tất nhiên, tôi không phải vậy. Đấy là phép quy nạp quá hiển nhiên rồi.

Quay trở lại vấn đề chính,

Tôi lại nói tiếp về phần chỉnh sửa nội dung.

Vì việc chỉnh sửa này, tôi đã phải cắt đi rất nhiều đoạn có trong trận đánh gốc.

Và số lượng kẻ địch xuất hiện trong trận đánh chỉ còn một nửa. Một số nhỏ khác thì sẽ được xuất hiện trong các cảnh khác, mặc dù có một số nhân vật đã được tôi đặt tên nhưng vẫn bị loại bỏ.

Tuy nhiên sau khi nhìn vào phần hoàn thiện, tôi thấy sự chỉnh sửa khá là phù hợp.

Phần nội dung trận đánh khá là đơn giản, ngắn, và súc tích, tôi còn có thể thêm một số cảnh phụ sau này. Và những cảnh đó sẽ được đưa vào cốt truyện.

“Khi mà không có nỗi nào quá lớn, tổng biên tập thường sẽ nói ‘Tôi sẽ giải thích từ phần đầu.’. Hay nói cách khác, ông ấy sẽ liệt kê ra tất cả các lỗi từ đầu truyện, theo trình tự thời gian. Ông ấy sẽ chỉ rõ vấn đề, có thể là phần kết cấu chưa hay, ý nghĩa khó truyền đạt, hay chỉ là lỗi đánh máy nhỏ hoặc sai chữ Hán.”

“Lúc đó thì anh có xem bản thảo được in ra không ạ?”

“Lúc đầu thì là như vậy. Tổng biên tập sẽ in ra 2 bản thảo, một cho anh. Ông ấy cũng dung bút đỏ để đánh dấu các lỗi, cái mà anh hay gọi là ‘lỗi đỏ’. Sau đó, anh sẽ xem các dấu đỏ và sửa nó trên máy tính.”

“Uhm. Anh nói là ‘Lúc đầu thì là như vậy’, phải không? Thế còn bây giờ thì sao?”

Nitadori hỏi,

Tôi trả lời,

“Anh mang laptop đến buổi họp.”

Vào cuố năm mà tôi ra mắt với tư cách một tác giả, tôi đã nhận được khoản nhuận bút cho số thứ 2, xuất bản hồi tháng 10.

Còn về số tiền thì, tôi sẽ nói sau.

Dù sao thì, tôi đã dung tiền đó để mua laptop.

Nó mỏng và nhỏ, rất thuận tiện để đút vào túi và mạng nó đi xung quanh. Và thực ra cái tôi mua được còn là hàng mới toanh, tôi thậm chí còn không phải trả góp.

Dùng cái lap này, tôi vừa có thể đi đi lại lại mà vẫn có thể làm việc, hoặc là trong nhà nghỉ. Nó thực sự giúp tôi rất nhiều.

Cái lap lớn hơn mà tôi mua trước đã cũ rồi, nhưng nó chưa phế, nên dù có sau 4 năm, tôi vẫn sẽ dùng nó. Lúc lên mạng tại nhà, tôi dùng cái lớn. Nếu như tôi là người kén chọn thì tốc độ xử lí của nó có hơi chậm, nhưng điều này không làm cản trở tôi.

Rất là tiện lợi khi có tới 2 cái lap để làm việc. Trong trường hợp có máy hỏng thì tôi vẫn có thể làm việc.

Tôi đã từng đọc trong sách rằng dân chuyên luôn để lại một cái để dự phòng, nhưng mà tác giả của nó lại là một thợ ảnh.

Tôi thường mang cái máy mới, cái mà tôi mua bằng tiền của chính mình, tới buổi họp.

“Thực ra thì … chữ anh… không đẹp lắm.”

“Eh? – Thật ạ!?”

“Ừ, là thế đấy.”

Tôi không ngờ rằng Nitadori lại bật ngờ đến vậy.

Tôi cho rằng em ấy chưa từng xem qua chữ viết của tôi; không, thực ra tôi đã viết trên bảng ở lớp rồi. Nhưng mà lúc đó là tôi đã cố viết đẹp hết mức.

“Erm… sao nữa ạ?”

“Hm, có vài lần anh còn không đọc được chữ mình..”

“…”

Đây chả phải chứ gì để tự hào cả.

Nhưng tôi thực sự không thay đổi được.

Đầu tiên, sau buổi họp với tổng biên tập, tôi sẽ phải ghi chú lên bản thảo bằng bút đỏ. Chữ của tôi tệ đến nỗi mà có lúc tôi còn không biết mình đang viết gì.

Khi viết, tôi vẫn nhớ những chỗ cần sửa. Nếu tôi nghĩ ra cách sửa thì tôi sẽ ghi lại.

Nhưng có rất nhiều chỗ mà tôi cần phải sửa.

Sau 3 tiếng, tôi không thể nhớ nổi chỗ nào cần sửa.

Và trong trường hợp đó, tôi đã gặp rắc rối vì không thể nhận ra chứ mình.

“Ahh! Ông ấy nói gì ấy nhỉ!?”

Và nó cứ thế mà tăng lên (lúc này, tôi bỏ dở và đi gọi cho tổng biên tập.)

Thế nên tôi đã quyết định mang lap tới buổi họp.

Nói cách khác, trên bàn họp…

Tổng biên tập sẽ phải in một bản thảo khác, trong khi tôi sẽ nhìn vào màn hình máy tính.

Tất nhiên, tôi sẽ không quên thêm ‘222’ vào sau tên tệp.

Khi mà ông ấy chỉ ra lỗi, tôi lập tức di chuột. Nếu lỗi đó ở quá xa, tôi sẽ dùng công cụ tìm kiếm.

Và khi ông ấy đề cập đến vấn đề,

Tôi sẽ sửa nó ngay nếu là lỗi nhỏ. Lỗi đánh máy hoặc sai từ thuộc loại này.

Cái lợi của việc này đó là tổng biên tập có thể sửa lại cho tôi ngay tại đấy.

Nếu như vấn đề cần nhiều thời gian để giải thích, tôi sẽ để vài khoảng trống và ghi lại nhưng việc cần làm, như là,

“Cần thêm dòng ở đây.”

“Cần phải cắt nhiều đoạn ở đây.”

“Cần phải kết thúc cảnh này.”

Hoặc thứ khác như vậy.

“Thời gian cần để sửa lại bản thảo… nếu có quá nhiều lỗi, thì có thể lên tới cả tuần. Nếu có nhiều thời gian cho tới hạn lần sau, anh sẽ có thể kéo dài thêm vài ngày. Rồi sau đó viết bản thảo thứ 2 và nộp cho tổng biên tập.”

“Và ông ấy sẽ kiểm tra lại lần nữa?”

“Ừ. Ông ấy sẽ xem qua bản đã được sửa và tìm lỗi. Tất nhiên, sẽ có ít lỗi hơn lần đầu tiên nhiều – hoặc là anh sẽ khóc.”

“Haha.”

“Nếu như anh không cần phỉa đi tới văn phòng, cuộc nói chuyện thứ 2 và 3 sẽ được thực hiện qua điện thoại. Khi gọi qua điện thoại, anh để chế độ loa ngoài và để nó đằng trước máy tính, cuộc họp sẽ diến ra như thế này. Ông ấy sẽ gọi anh, và nó thường là cuộc nói chuyện dài, 30 phút là đã còn ít rồi. Có lần nó còn kéo dài hơn 2 tiếng.

“Vâng… có điều em muốn hỏi.”

“Nói đi.”

“Khi mà tổng biên tập  nói ‘ Chỗ này cần sửa’, anh có thấy đau lòng không? Quyển tiểu thuyết này chứa đựng ý tưởng của anh, phải không? Kể cả là đoạn nhỏ thôi, anh có cảm thấy giận hay thất vọng khi nghe ‘Xin hãy sửa đoạn này” không?”

“Không, không đâu.”

Tôi trả lời.

Với tư cách là một tác giả chuyên  nghiệp.

Nói cách khác, khi có nhà xuất bản sẵn sàng xuất bản tiểu thuyết của tôi, và tôi sẽ được nhận nhuận bút –

Nên tác phẩm của tôi cần được kiểm tra lại bởi tổng biên tập.

Nếu như tôi hoàn toàn bị từ chối vì tác phẩm của tôi bị loại, và tôi rơi vào thất vọng,

Tôi đã không phải là tác giả chuyên nghiệp rồi.

Từ rất lâu trước khi tôi thành tác giả, khoảng lớp 5, tôi đã được đọc một bài văn rất hay.

Tôi không biết tác giả là ai, chắc hẳn là tác giả có sách bán chạy nhất.

Lúc đó, tôi chỉ nghĩ ‘Mình hiểu rồi.’ Và khi tôi có cơ hội trở thành nhà văn chuyên nghiệp thì bỗng nhiên tôi nghĩ đến nó, và tôi không thể quên được điều ấy.

Tất nhiên, khi tôi gặp phải vấn đề mà tôi không thể lùi lại, tôi vẫn sẽ kiên quyết tới lúc cuối.

Kiên quyết tới lúc cuối… thực ra, trường hợp đó là rất hiếm.

Khi mà ý kiến của chúng tôi ngược nhau, tôi thường sẽ lùi lại và sửa phần đó.

Tôi vẫn làm điều đó cho tới tận lúc này, và quyển sách là một cú hit, nên tôi thấy rằng tôi đơn giản là nên làm nó.

Sau khi đã giải thích phần này rõ rang, tôi nói thêm,

“Anh chưa từng phải đối mặt với trường hợp mà câu truyện không hợp lí chút nào… có lẽ anh sẽ rất buồn nếu như gặp trường hợp đấy. Tại buổi gặp mặt cuối năm, một tác giả đàn anh đẫ nói với anh rằng ‘ Nếu như câu truyện bị phủ nhận hoàn toàn nhiều lần thì … sẽ rất là thất vọng đấy’.”

Tôi chỉ có thể tưởng tượng trong thực tế nó sẽ như thế nào thôi, nhưng chắc chắn là sẽ rất đau đớn.

“Khó … nhỉ.”

Nitadori chắc cũng cảm thấy thế.

“Giờ thì, anh sẽ nói về số bản mà anh sẽ phải viết lại.”

“Vâng.”

“Thông thường, anh sẽ dừng lại tại bản thứ 3.”

“Dừng lại, là sao ạ?”

“”Nó nghĩa là hoàn thành bản thảo thôi. Anh nghĩ nó giống ‘gửi đi bản thảo đầy đủ và đã được chình sửa’ thôi. Phần này có nghĩa là công việc đã được hoàn thành. Hạn chót thường là khi mà truyện đã được viết xong vào một ngày tháng cụ thể.”

“Em hiểu rồi. Thế có nghĩa là anh đã làm hết sức.”

“Ừ, nhưng cho dù việc sáng tác đã xong, anh vẫn phải làm rất nhiều thứ cho tới lúc quyển sách được phát hành.”

Tôi đã giải thích xong phần ‘hoàn thành’ , nhưng việc của một tác giả không dừng lại ở đó. Mặc dù dễ hơn sang tác nhưng lại có rất nhiều việc.

Tôi nhìn vào đồng hồ, và nhận ra rằng chúng tôi sẽ đến nơi trong 1 tiếng nữa. Tôi đứng lên lần nữa, rửa tay trong toilet và quay trở lại.

Tôi đã đi chuyến tàu này vài lần, sẽ mất khoảng 3 tiếng để tàu đi từ ga gần nhà tôi nhất cho tới điểm kết thúc. Lúc đầu tiên, tôi thường đọc sách, nghe nhạc, nghĩ và ghi lại các ý tưởng mới, hoặc là làm việc trên máy tính.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ngồi cạnh một bạn nữ cùng lớp, nói chuyện không ngừng.

Và cô ấy là một diễn viên lồng tiếng.

Hơn nữa, cô ấy còn diễn trong anime chuyển thể từ tiểu thuyết của tôi.

“Để em chờ lâu rồi!”

“Vâng, bây giờ anh kể về quá trình sau khi đã sang tác xong đi ạ!”

“Anh thấy rất thoải mái sau khi sáng tác xong, sự tự do, một chút gì đó như là giải phóng, như là ‘Tuyệt! Xong rồi’. Có vài người khác sẽ nói ‘như là vừa được giải phóng khỏi địa ngục’. Nhưng mà anh lại nghĩ ‘okay, đến lúc viết phần kế rồi.’

“Eh? Anh không đi chơi ạ?”

“Ngay lúc này, anh cảm thấy rằng anh đang tận hưởng sự sáng tác. Vào lần đầu tiên mà anh hoàn thành bản thảo, anh cảm thấy sự hoàn thành của việc hoàn thành ột điều gì đó, từ đó anh nghĩ rằng cảm xúc này sẽ là động lực để anh làm việc tiếp.”

“Anh là loại người ham công tiếc việc ạ, sensei??”

“Anh đoán vậy…nhưng như anh đã nói, công việc chưa dừng lại ở đó.”

Giờ thì, điều gì sẽ xảy ra với bản thảo sau khi nó được hoàn thành?

Sau khi tổng biên tập kiểm tra xong lần cuối thì còn cần một lần kiểm tra chéo nữa.

Bản thảo sẽ được in theo đúng như trong sách và chúng sẽ được đưa cho nhưng người phân tích.

“Người phân tích… họ là ai ạ?”

Nitadori hỏi. Cái này cũng không phải co nhiều người biết nên em ấy không biết cũng không phải là lạ.

“Người phân tích là những người sẽ kiểm lại xem có lỗi nào còn sót không. Đó là việc mà họ phải làm.”

“Ooo.”

“Họ cũng được gọi là những người đọc thử. Em nghe bao giờ chưa?”

“Em nghĩ là rồi. Có sự khác nhau giưa 2 khái niệm không ạ?”

“Anh cũng đã từng thấy tò mò và tìm hiểu về điều này. Thực chất 2 khái niệm này rất khác nhau. Những người đọc thử sẽ kiểm tra xem bản thảo gốc có giống như bản in ra không.”

“Eh? Thế còn người phân tích? Họ làm việc khác ạ?”

“Người phân tích thì kiểm tra xem có lỗi chính tả nào không, xem là nội dung có hợp logic không, xem là có chỗ nào không đúng với thực tế không, tất cả những thứ khác nữa.”

“Như nào thì là lỗi không đúng với thực tế ạ?”

“ Ví dụ–“

Tôi dừng lại 3 giây để nghĩ ra một ví dụ tiêu biểu, rồi nói,

“Giả sử như anh có viết ‘Tôi sẽ đi tới thủ đô của Hoa Kỳ, New York.”

“Lập tức những người phân tích sẽ chỉ ra rằng ‘thủ đô của Hoa kì là Washington DC…anh sai rồi.’.Phải không”

“Phải rồi. Nhưng mà… dòng đó có thể đúng.”

“Yeah. Nó sẽ đúng, nếu như nó độc lập với thực tế.”

Nitadori trả lời mà chả suy nghĩ gì, tôi thấy thật bất ngờ.

Tôi đã đọc rất nhiều sách, và biết được rất nhiều điều vô dụng, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Nitadori  lại trả lời như vậy.

“Đúng… trở lại vấn đề, thủ đô là New York. Nếu như câu chuyện được đặt trong bối cảnh đó thì đúng là không cần phải sửa. Những phân tích viên phải biết rõ điều này. Tất nhiên, nếu như có lỗi trong không giống với phần thông tin mà được tìm thấy, như là ‘Thủ đô’ Philadelphia’, những người phân tích sẽ nói ‘nhì vào ngày và năm thì thủ đô vẫn là New York’ và chỉ ra lỗi.’

“Wow. Đúng là khó thật nhỉ. Em hiểu vì sao bản thảo gốc cần được đưa cho nguoif có chuyên môn kiểm tra rồi.”

“Vấn đề là ở đó đó. Hay nói cách khác, dù khái niệm này là phân tích, nhưng có vài tác giả có vẫn hiểu rằng đó là đọc trước.”

Khi tôi vừa ra mắt, tôi cũng chưa hiểu sựu khác nhay giữa phân tích và đọc trước, và tất nhiên, tôi không phân biệt được cả hai cái.

Tôi sẽ dùng một số các cụm từ chuyên môn sau  này. Đối với những tác giả và các biên tập viên có kinh nghiệm, nó cũng chỉ là các thuật ngữ thông thường, nhưng lại có thể rất xa lạ đối với đa số người thường. Hay nói cách khác, nhiều người mới trở thành tác giả sẽ không quen với những thuật ngữ đó.

“Erm… thế nghĩa là sao ạ?”

Một lính mới sẽ luôn hỏi biên tập viên câu hỏi này khi họ bắt đầu công việc.

Tôi cũng không thể giải thích nổi những gì ttooi đã làm trong 4 chương đầu. Tổng biên tập sẽ chỉ bảo tôi rằng ‘sửa như này này, như này nữa” và tôi sẽ chỉ làm theo thôi.

“Erm… sẽ có một vài hái niệm chuyên môn mà anh sẽ nói sau này…”

Tôi bắt đầu bằng cách nói vậy, rồi giải thích,

“Cuốn sách và bản thảo đều được gọi là ‘Galley Proof’, oặc đơn giản là ‘Gally’. Nhiều người cũng nói  ‘Galley’, và sau này anh cũng dùng luôn từ đó.”

“Galley… nghĩa là gì ạ?”

“Ừm, anh cũng thấy thắc mắc rằng tại sao nó lại gọi là ‘galley’, nên anh đã tìm thử ở trên mạng.”

“Internet tiện lợi thật đấy. Xong rồi sao ạ?”

“Sau đó, anh nhận ra rằng thực ra nó có gốc từ từ ‘thuyền ga-lê’ (Galley boat). Đó là một loại thuyền cổ, có nhiều mái chèo ở 2 bên, và nô lệ cũng như binh lính sẽ liên tục chèo. ĐÓ gọi là Galley.”

“Galley, có phải là từ dùng để chỉ cả bếp ở trên thuyền và trên máy bay đúng không ạ?”

“Em biết nhiều thật đấy, Nitadori.”

“Eh? Em thấy rất vui khi được khen nhưng mà anh biết là không có ích lợi gì từ việc đó, phải không?”

“Anh chỉ nói ra điều anh nghĩ. Không hẳn là khen đâu.”

“Nhưng mà cũng có nhiều điều em không biết. Tất nhiên là em không phải là Internet.”

“Em lại khiêm tốn rồi.”

“Vâng, anh nói tiếp đi.”

“Okay, tiếp tục nào, vì sao thuyền ga-lê lại có lien quan tới việc xuất bản –“

Khi tôi nói về việc xuất bản hay in ấn nói chung thì nó sẽ có nghĩa là loại in có thể sửa được.

“Nó là gì đấy ạ?”

“Eh? Nó là …”

Không phải em ấy đang tỏ ra khiêm tốn, phải không?

Loại này tức là việc sử dụng một khuôn chữ làm bằng kim loại, xếp chũng lại với nhau rồi sau đó dùng để in. Nó dễ dàng hơn nhiều so với ‘copy’ hoặc ‘in bằng tấm gỗ’, cái mà không thể hoạt động được nếu như một phần của cái khuôn chữ không hoạt động.

Nó chính là một trong 3 phát minh vĩ đại nhất thời kì Phục Hưng (2 cái còn lại là la bàn và thuốc súng.) Con người đã có thể truyền bá sách rộng rãi hơn với một công cụ rẻ mà nhanh.

“Em hiểu rồi…”

“Em không bao giờ học lịch sử hồi cấp 2 sao?”

“Ừm… chắc hẳn em đã ngủ quên? Dù sao thì, anh hãy nói tiếp về thuyền ga-lê đi ạ.”

Một từ thôi cũng đã cần những khuôn chữ có sẵn, chính vì thế nên cần phải có nhiều khuôn mới có thể in ra được một trang hoàn chỉnh. Sau khi đã chọn được các từ, người ta sẽ đặt các từ đó lên một đĩa phẳng. Cái đĩa đó có liên quan gì đó với tàu, nên người ta gọi con tàu là ga-lê.

Tôi không biết rõ ai đã nói, nhưng có một người ở nơi nào đó đã nói,

“Nó chật cứng và vừa khít bên trong, cứ như là những tay chèo trong khoan của thuyền ga-lê.”

Dù sao thì, đó là những gì đã xảy ra.

Khái niệm ‘galley’ cuối cùng lại được dùng để chỉ việc tìm lỗi trong việc in chữ.

Và mọi người bắt đầu gọi đó là ‘kiểm tra kiểu galley’, một loại phân tích bản thảo.

Từ đó nó được dùng để chỉ việc đánh giá một bản thảo, rồi sau đó lại thành một ‘bản thảo đã được kiểm tra’.

Tuy ngày nay người ta không còn dùng cách in đó nữa, tất cả đều được in ra từ máy tính, nhưng mà khái niệm đó thì vẫn còn tồn tại.

“Eh… em vừa biết thêm một điều.”

“Ừ, việc đó thực ra cũng không cần tới tác giả lắm…”

“Em đã hiểu như nào là phân tích rồi. Cái này có trong bài kiểm tra không ạ?”

Lại lạc đề rồi, nên quay trở lại với vấn đề chính,

“Ừm, anh giải thích đến đâu rồi nhỉ….?”

“Tới đoạn mà tác phẩm của anh trở thành thước đo để so sánh, và được đưa lại cho các nhà phân tích.”

“Ồ,cảm ơn.”

“Không có gì đâu ạ.”

Một khi các bản thảo được in ra, nó sẽ được đưa cho những người phân tích.

Đây gọi là ‘kiểm tra lần đầu’. Nó là lần kiểm ra đầu, đúng như tên gọi.

Phần tiếp theo là ‘kiểm tra lần 2’.

Lần kiểm tra đầu và thứ 2 dúng để chỉ việc phân tích,

Nhưng đôi khi, nó có nghĩa là bản thảo được đem đi để kiểm tra, nên cái này có hơi phức tạp chút.

Từ giờ trở đi, tôi sẽ không bỏ đi phần ‘kịch bản’ khi nói về nó.

Khi mà những người phân tích in ra bản thảo và kiểm tra mọi thứ —

Tôi sẽ nhận được một bản sao. Nói chính xác hơn thì là một bản sao copy.

Nó chính là bản y hệt với bản mà tôi đã gửi đi kiểm tra.

Với tư cách là tác giả, tôi phải đọc lại bản thảo và kiểm tra lại.

Đây gọi là ‘author’s corrections’, hay đơn giản hơn thì là ‘author’s review’.

Nói chung là, ở bước này, tôi chỉ cần phải kiểm tra lại các từ bị thiếu hoặc từ sai, còn kiểm tra xem có còn gì sai nữa không.

“Nhưng nếu như vậy thì anh sẽ ghi chú lại rất nhiều về các lỗi nếu như anh đọc lại đoạn văn. Anh đã đọc nó rất nhiều trong khi viết, và anh luôn tìm xem chỗ nào đoạn văn,hoặc nhịp văn không được hay.”

“Anh sẽ làm gì ạ?”

“Anh đành phải cố sửa nó tốt nhất có thể.”

Đó là câu truyện đã được in ra, nên tôi phải đánh dấu những phần cần sửa bằng bút đỏ, và ghi lại cách tôi sẽ sửa nó.

Việc sửa bản thảo bằng bút đỏ còn được gọi là ‘red correction’.

Trong khi chỉnh sửa lại bản thảo, tổng biên tập hay dùng các kí tự.

Đó là những kí tự được dùng để chỉ ra cách cụ thể để sửa đoạn văn. Ví dụ, nếu như cần phải đổi câu đầu và cuối của đoạn cho nhau, ông ấy sẽ dùng một chữ S lật ngược. Dòng đầu thì ở đầu, dòng cuối thì ở cuối.

Tôi không hề biết điều đó, nên tôi đã viết ra cách sửa khá là phức tạp cũng như rất độc đáo.

Và ngài tổng biên tập cứ hỏi tôi rằng,

“Ừm, thế nó có nghĩa là gì vậy?”

Bỏ qua một bên các kí tự.

Nếu như tôi đang cầm một bản sao phân tích đầu tiên, tôi muốn thay đổi rất nhiều dù có sao đi nữa.

Và ý nghĩ lớn nhất của tôi đó là “Mình muốn viết lại trang này.”

“Anh có thể làm vậy ạ?”

Nitadori hỏi.

Câu trả lời là có, tôi có thể.

“Thực ra thì nó không ấn tượng đến vậy… có một phương pháp tên là ‘đổi chỗ cả trang giấy’.”

Như đã nói, rôi sẽ viết lại thứ gì cần viết lại, rồi sau đó gửi một email nói rằng ‘xin hãy dùng trang này’. Có lúc tôi đã từng viết lại rất nhiều trang .

“Nhưng … anh lại nghĩ là sẽ tốt nhất nếu như tránh được các thay đổi lớn như là ‘đổi chỗ trang giấy.”

Đó là bởi vì nếu như tôi thay đổi cả trang giấy ở giai đoạn này, trang đấy sẽ lại phải được kiêm tra lại từ đầu.

Tôi nghĩ nếu như thời gian ủng hộ, tôi muốn cải thiện phần bản thảo.

Nhưng nếu như tôi không tự nhủ,

“Thế là đủ rồi. Xong rồi.”

Hết lần này đến lần khác, tôi đều sửa đi sửa lại nó.

Hoàn thành bản thảo tại công đoạn cuối là lí tưởng nhất.

“Dù anh có nghĩ thế…”

“Nhưng đời không như mơ phải không?”

“ Giờ thì, khi mà các phân tích viên hoàn thành lần môt, bản thảo sẽ được gửi trả lại phong biên tập. Hơn nữa, anh cũng sẽ phân tích xong trước hạn chót.”

Tôi chuyển chủ đề quay về quá trình ban đầu.

“Anh cần làm 2 việc. Đầu tiên là đưa bản thảo có dấu đỏ của anh cho tổng biên tập, thứ hai, phải xem lại phần phân tích ban đầu của các phân tích viên.”

Nitadori nghiêng đầu, hỏi,

“Hm? Em hiểu lần 1 rồi… nhưng sao lại có cả lần 2 ạ?”

Khi mà phân tích viên tìm ra một lỗi vô cùng nghiêm trọng trong quá trình kiểm tra –

Ví dụ như ‘không có chấm câu cuối đoạn’, hay là ‘sai chữ furigana’, họ sẽ sửa lỗi với bút đỏ.

Nhưng cũng có lúc mà những phân tích viên không thể kết luận điều này đúng hay sai , và lúc đó họ sẽ để lại dấu bằng bút chì.

Về cơ bản thì chỉ có tác giả mới có thể sửa lại dòng văn.

Tổng biên tập và những người phân tích sẽ không tùy ý sửa.

Tôi phải chịu trách nhiệm cho những dấu đỏ, cũng như trả lời các câu hỏi đánh dấu bằng bút chì.

“Ừm, những vấn đề như nào thì họ mới chỉ ra ạ.”

“Tất cả các loại.”

Thực ra, mỗi nhà phân tích thì sẽ có một kiểu chỉ lỗi riêng, cũng như là tần sỗ chỉ lỗi nữa.

Những người phân tích ở Dengeki Bunko thì đa số được thuê ở ngoài, thế nên tôi không thể khẳng định rằng những lỗi của tôi đều được chỉ ra bởi những người nhất định.

Tôi cũng không biết tên của họ, cũng như là tính cách của họ.

Nhưng nếu như tôi phải nói gì đó thì –

Cảm ơn vì tất cả những gì mọi người đã làm.

“Lỗi thường gặp nhất ở đây đó là sự khác nhau của những chữ xuất hiện trên dòng và chữ furigana. Hay nói cách khác là hai chữ không hợp nhau.” ( Furigana là những chữ Kana xuất hiện trên đầu hoặc bên cạnh (trong cách viết dọc) của các kí tự Kanji nhằm hỗ trợ cho việc đọc âm Nhật).

“Hai chữ không hợp nhau… như nào ạ?’

“Cùng một lúc, từ ‘sản xuất’ có thể được đọc trong 3 cách khác nhau, và từ này cũng được dùng khác nhau ở những nơi khác nhau, hoặc như là từ ‘vệ sĩ’ cũng có cách viết Katakana không chắc chắn. Có người thêm trường âm, có người lại không. (ボディーガード hay ボディガード)

“Ra là vậy.”

“Ngoài ra, có trường hợp người ta chỉ ra những cách dùng kì lạ của ‘Tenihowa’.”

“Teniwoha?”

“Đó … đơn giản là cách dùng tiếp đầu ngữ thôi.”

“Như là ‘Phụ nữ’ và ‘Con gái’?” (: 助詞 và 女子 có chung cách phát âm: じょし (Joshi)).

“Không, anh thì định làm gì với cả con gái?”

“Erm… những điều không tốt?”

“Anh có thể bị bắt đấy, nên đừng nói thế. Tiếp đầu ngữ ở đấy chính là những từ làm nên ý nghĩa cho từ tiếng Nhật.”

“Ah, ahh… em biết cái đấy.”

“Đáng lẽ em phải biết từ trước chứ.”

‘E-em nghĩ thế? Mà nói chung là cách dùng tiếp đầu ngữ được gọi là ‘Teniwoha’ , và có người sẽ chỉ ra lỗi của anh khi dùng chúng, phải không?”

“Đúng vậy. Khi anh trở nên quá cuốn hút vào việc viết lách, các tiếp đầu ngữ trở nên kì lạ, như là anh không thể phân biệt nổi ‘ga’ và ‘ha’, nhưng thế vẫn còn ổn. Có lúc có vài dòng còn trông chả giống tiếng Nhật… những lỗi đó thường sẽ được chỉ ra ngay bởi tổng biên tập, những lỗi còn sót sẽ được xem lại bởi các phân tích viên.”

“Ừm, em hiểu rồi, còn gì khác không ạ.”

“Những thứ khác… như là những lỗi cơ bản, lỗi ngớ ngẩn… nói về chúng xấu hổ lắm… nhưng anh cũng đã từng làm xáo trộn các nhân vật hết cả lên.”

Mặc dù đến tôi cũng chả hiểu vì sao tôi lại mắc lỗi đó.

Khi viết chương 5 của Vice Versa, tôi cứ liên tục nhầm tên của 2 nhân vật, và nó kéo dài suốt cả 20 trang lận.

Người đàn ông già đầy râu thì nói như phụ nữ, còn người thiếu nữ xinh đẹp thì lại cứ nói

“Tôi sẽ nói là tôi không hiểu.”

Khi mà tổng biên tập chỉ ra lỗi này, mặt tôi trắng bệch lại, tôi thực sự không biết sẽ ra sao nếu như cuốn sách cứ thế mà được phát hành…”

“Bên cạnh đó, anh cũng có mắc lỗi khác… 8 người rơi vào hố. 3 chết. Vậy có bao người sống sót?”

“Nếu như chúng ta coi như Shin không chết thì… 5”

“Ừ, đây chỉ là bài toán cấp 1 thôi. Nhưng mà ở trong bản thảo lại là …4”

“Wow.”

“Em không cần phải cười to đâu.”

“Không đâu ạ. Ai cũng mắc lỗi mà.”

“Ừ. Phù, đúng là anh có mấy lỗi ngớ ngẩn thật. À mà, khi mà anh tự phân tích bài của mình, anh chắc chắn sẽ dùng bút chì.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tổng biên tập sẽ sửa lại bằng bút đỏ ở trên, chỉ rằng ‘lỗi này trước đây đã có rồi, và tôi đã sửa nó lại’. Và những phần đó sẽ được giữ lại.”

“Eh?”

“Nên anh thường phải mang theo một bút có nhiều ngòi với màu đỏ và đen, cũng như 1 cái bút chì nữa. Lúc nào anh cũng để nó bên mình.”

‘Ohhh! Anh có mang nó hôm nay không ạ? Nó trông như nào ạ?”

“Chờ tí.”

Tôi đứng dậy để cho em ấy xem, quay lung lại, với tới giá để hành lý.

Có một cái bút được đính ngay ngoài cái cặp, tôi có hai cái như vậy, một là để dự phòng. Tôi lấy một cái, ngồi xuống rồi đưa nó cho Nitadori.

“Oh, ra đây là bạn tốt của anh đó hả, sensei? Trông đẹp thật!”

Nitadori khen ngợi bằng giọng làm cho người khác phải chú ý. Thực ra, nó là đồ rẻ tiền, chả có gì đặc sắc cả. Tôi đoán nó cũng được bán nhiều trong các của hàng tiện ích.

“Vậy trong tương lai, khi anh được xây tượng tưởng nhớ thì cái bút này sẽ được dùng để trưng bày phải không?”
Không, không phải như thế.

Nói về việc này, tôi chưa từng nghĩ sẽ được xây tượng hay gì khác. Nếu như có ai đó giàu đến vậy thì xin hãy làm từ thiện.

Tôi đính cái bút vào túi ngực, rồi nói tiếp.

“Anh sẽ dừng bút chì kiểm tra lại bản thảo sau lần kiểm tra đầu tiên. Đôi lúc, anh sẽ để lại giấy nhớ nếu như có vấn đề nào đấy, nhưng anh thường chỉ lật trang này qua trang khác cho có thôi.”

Rồi sau đó, giả sử như tôi có thể đọc thấy phần ghi chú của các phân tích viên.

Nếu như tôi đồng ý và muốn sửa lại.

Tôi sẽ dùng bút chì kim và đánh dấu chỗ đó với vòng tròn lớn, viết là ‘xin hãy làm đi ạ’.”

Ngược lại, nếu như tôi thấy không cần phải sửa,

Thì tôi sẽ gạch chéo nó.

Đôi lúc, tôi còn viết ‘xin hãy để nguyên vậy ạ’.”

“Xin hãy để nguyên vậy ạ?”

“Không có gì liên quan đến mẹ đâu.” (Trong bản gốc tiếng Nhật có Mama de.)

“Ah, em hiểu rồi.”

Tôi cảm thấy rất cảm kích vì phần sửa lỗi của mọi người, nhưng có nhiều chỗ mà tôi muốn giữ nguyên. Đối với tôi, có nhiều lúc tôi hay nói linh tinh trong khi nói chuyện, nên tôi thường đánh dấu chỉ bằng một dấu gạch chéo thôi.

Và như vậy, tôi lướt qua 150 trang của cả chương (300 trang sẽ là cả sách), kiểm tra lại tất cả.

Có lúc đến tôi còn không thể đưa ra quyết định.

Ví dụ, người ta chỉ ra một từ kanji khác có cùng nghĩa, nhưng tôi lại không biết cái nào thì phù hợp.

Trong trường hợp đó, tôi sẽ không làm gì cả mà chỉ để lại một tờ giấy nhớ ở đấy, rồi tiếp tục đọc tiếp.

Khi mà tôi đã hoàn thành, ‘Về phần này –“ Tôi sẽ đi hỏi tổng biên tập và để ông ấy quyết định.

Và cho tới lúc này, tôi nhớ là có thứ gì đó mà tôi quên chưa nói đến.

“Ah, địa điểm mà người ta kiểm tra lần đầu –“

“Không phải tại phòng biên tập ạ?”

“Hm, năm ngoái thì nó là ở đấy. Anh thường đi tới Tokyo để họp, nên anh có thời gian để kiểm tra lại bản thảo. Nhưng trong suốt năm lớp 10, anh không thể đi lên Tokyo bởi vì việc này, thế nên anh chỉ có thể làm việc qua mail được thôi. Khi mà bản thảo đã được kiểm tra xong và được gửi tới anh, anh sẽ gửi nó lại cùng với bản anh đã soát lại.”

“Vâng.”

“Còn nếu như có phần nào mà tổng biên tập không hiểu thì ông ấy sẽ họi anh , anh sẽ giải thích trực tiếp qua điện thoại. Đến lúc đó, lần kiểm tra đầu tiên mới thực sự xong, một bước nữa cho tới khi quyển sách được phát hành đã xong.”

“Nhưng vẫn cần có lần kiểm tra nữa phải không ạ?”

‘Ừ, vẫn còn lần thứ 2.”

Trong lần thứ 2, tất cả công việc đều được lặp lại.

Khi mà những lỗi ở lần 1 đã được chỉnh sửa, nó sẽ được kiểm tra lại lần nữa.

Các phân tích viên sẽ nhận bản thảo đã chỉnh sửa, còn tôi thì nhận bản sao của nó.

Trong lần này, tôi sẽ phải kiểm tra xem liệu các phần đã chỉnh sửa có thực sự ổn không. Đây sẽ là lần’kiểm tra của tác giả thứ 2’.

Và để kiểm tra lại phần đã được kiểm tra bởi mọi người, tôi sẽ đi tới phòng biên tập để lấy nó (hoặc qua mail).

Trong lần 2, gần như chắc chắn sẽ có lỗi được chỉ ra. Có thể là phần bị thiếu từ lần 1, hoặc phần mà tôi yêu cầu giữ nguyên, vân vân…

Tôi lại tiếp tục dùng bút chì để đánh dấu tròn hoặc gạch chéo.

“Cả 2 lần kiểm tra đều được gọi chung là Galley.”

“Nghe anh nói mà em thấy nó cứ rắc rối quá.”

“Thực tế thì, nó đúng là như vậy.”

Tôi phàn nàn.

“Anh phải căng mắt ra để tìm lỗi đấy. Mệt lắm.”

“Em biết mà.”

“Nhưng mà… anh phải làm thế nếu muốn quyển sách không có lỗi nào.”

“Anh làm tốt lắm.”

“Ca-Cảm ơn.”

“Có phải đến đấy là kết thúc rồi đúng không ạ?”

“Không, vẫn còn vài việc mà anh cần phải làm.”

“Ớ, còn nữa ạ? Erm, là gì ạ?”

“Những việc còn lại đó là viết lời bạt, thêm vào tấm ảnh gần nhất của tác giả, viết phần giới thiệu về tác giả, và còn kiểm tra lại hình minh họa nữa.”

Viết lời bạt.

Lời bạt là thứ cơ bản cho mọi cuốn light novel. Bắt buộc phải viết nó.

Về phần nội dung thì, thông thường sẽ dài khoảng 2 đến 4 trang. Có người còn viết có 1 trang.

Về cơ bản, tác giả được tùy ý viết điều mình muốn nói, tất cả mọi thứ nếu như nó không có đả động gì đến xã hội hay số đông.

Trong thế giới này, có tác giả tận dụng nó để phô ra tài năng của mình, nên họ viết nó rất tỉ mỉ–

Nhưng nói thật thì tôi không giỏi viết lời bạt.

Đầu tiên, tôi vẫn cứng nhắc. Tôi được ra mắt, và cảm thấy rất biết ơn mọi người.

Với cảm xúc đó, tôi viết ra hết những gì mình nghĩ, khoảng 2 trang.

Sau đó, tôi trở nên không biết nên viết gì.

Dù là tôi muốn viết về bản than như những tác giả khác, tôi cũng không thể nói là tôi mới chỉ là học sinh cấp 3, hay kể rằng tôi đang nghỉ học.

Nói thật, tôi thấy viết lời bạt rất khó, “Cái này không tốt! Cái kia cũng không!” lúc nào cũng kêu và viết. Nếu như tôi hơn 20 tuổi, và có một đề nghị thông qua đạo luật ‘lời bạt nên bị cấm’ thì có lẽ tôi sẽ vote cho nó.

“Em hiểu rồi… em chưa từng nghĩ nó lại khó như vậy.”

“Nó khó tới mức khó chịu. Nó được xem như là căn phòng để thể hiện hết tính cách của tác giả, nên anh cũng hơi tò mò về việc người đọc sẽ coi chúng như thế nào.”

“Nhìn vào lời bạt, em có thể sẽ đoán rằng anh là một sinh viên.”

“Cũng không tệ. À, chương 10 sẽ được xuất bản cùng lúc với khi anime được phát song – nên phần lời bạt cho chương đó cũng có phần cảm ơn tất cả mọi người sản xuất anime.”

“Vâng.”

“Anh có  nghe từ một tác giả đàn anh rằng có một cách khác để viếp phần lời bạt, sau lần kiểm ra thứ 2.”

“Em không hiểu… như nào ạ?”

“Đầu tiên, để trống một vài phần để sau này thêm phần lời bạt. Nghe nói rằng lời bạt sẽ không bị xem như là một đoạn văn, mà là một hình minh họa. Những tác  giả mà muốn chình sửa phần bố cục hay thêm gì đó vào thì sẽ dùng phương pháp này.”

“Ừm, nói cách khác, anh dùng một bức tranh hay một đoạn văn đều được?”

“Kiểu đấy…?”

“Sau đó thì sao ạ?”

“Như thế nào á?”

“Anh không muốn viết phần lời bạt bằng tay ạ?”
“Erm… không ai sẽ đoán ra được đâu.”

Khi mà đã viết xong lời bạt, còn cần có ảnh của tác giả và phần giới thiệu bản thân.

Đối với Dengeki Bunko, những điều đó sẽ được in ở phần sau bìa sách.

Ảnh của tác giả thì có cơ là 30×32, và ngoài ra còn có thể để bất cứ ảnh hay tranh vẽ nào ở đó.

Thực ra, ảnh thật của tác giả thì nên ở đấy, gọi là ảnh gần đấy của tác giả.

Nhưng ở Dengeki Bunko, hay, trong thế giới light novel—

Có rất ít người thực  sự đặt ảnh thật mình ở đấy, với những lí do rõ ràng.

Có rất nhiều các loại ảnh khác, phổ biến nhất là ảnh của thú nuôi, đồ vật hay một hình minh họa.

Đối với hình minh họa, có vài người sẽ nhờ luôn họa sĩ minh họa vẽ luôn, hoặc là tác giả sẽ tự vẽ.

Có người có khả năng vẽ, họ tự mình vẽ tranh minh họa cho tiểu thuyết của mình.

“Nhưng mà sensei, không phải anh đang dùng hình một cái bàn phím sao?”

“Ừ..”

Trong phần ảnh của tác giả từ chương 1 cho tới 9, tôi đã dùng hình của cái bàn phím mà tôi mua lần đầu. Nhiều người khác cũng làm thế, nên tôi nghĩ thế cũng được.

Những tấm ảnh đều được chụp bằng chiếc điện thoại mà tôi mua hồi đó, và ảnh từ chương 1 đến 3 giống hệt nhau. Sau đó, tôi muốn thay đổi, nên bắt đầu từ chương 4, sẽ có vài thay đổi nhỏ ở mỗi chương. Kể cả thế, cái bàn phím vẫn là hình duy nhất mà tôi chụp.

Nitadori sau đó đưa tay vào trong túi.

‘Đợi em tí.”

Em ấy lấy ra một quyển light novel.

Và sau khi em ấy lấy ra, tôi có thể biết được nó là gì. Không nhầm được, đó chính là chương 1 của  ‘Vice Versa’.

Tôi có thể thấy rất nhiều giấy nhớ ở bên trong. Nitadori hẳn đã đọc nó rất kĩ cho buổi thu âm, thật tốt quá.

“Nói thật thì trông anh không giống lắm.”

Tất nhiên.

“Anh già hơn rồi mà.”

Thật tuyệt khi pha trò cười cho người khác.

Và việc xuất bản một cuốn sách làm lay động lòng người càng đẩy niềm vui này lên cao.

Để cuốn sách lên đùi, Nitadori hỏi,

“Để qua một bên chuyện liệu nó có phải vật gần gũi với tác giả hay không, anh hãy nói về phần giới thiệu phía dưới đi ạ.”
“Nó cũng được dành cho tác giả tùy ý viết.”

Cột của Dengeki Bunko in tên tác giả lớn, ngay dưới tranh, và dưới đó nữa là phần giới thiệu của tác giả.

Phần này được viết ngang, có khoảng 5 dòng, và khoảng 24 chứ một dòng.

Đó là phần giới thiệu tác giả nên tôi sẽ ghi tuổi ( hay năm sinh), tóm tắt nhanh, và vân vân –

Trong những phần việc thì đây là phần mà tách giả được tùy ý viết.

Đa số tác giả sẽ nói về những vấn đề gần đây nên nội dung sẽ được thay đổi từng tập.

“Việc phải viết nó thì rất khó… tại sao anh lại phải thay đổi sau mỗi tập… không, không hẳn là

cần phải đổi mà là mọi người dường như ai cũng làm vậy…”

Và tôi trở nên cực kì phàn nàn.

Tôi thực sự không muốn mọi người nghĩ rằng ‘tác giả này đang phàn nàn với một cô gái nhỏ tuổi hơn mình’

“Vất vả quá anh nhỉ?”

Aarg giờ thì em ấy đang cố dỗ tôi. Thật đáng xấu hổ. May là tôi chưa bị xoa đầu.

“Nhưng anh cần phải giữ thông tin cá nhân bí mật. Anh chả có gì để báo cáo cả.”

“Đúng ạ.”

Khu rừng bên ngoài đậm sắc thu rồi, hoặc,

Tôi rất thích tuyết, vì nó làm cho thế giới trở nên hòa bình, hoặc,

Hoa anh đào nở rộ rồi, tôi thèm dango quá, hoặc,

Tôi sẽ viết thứ gì đo theo mùa, nhưng mà tôi gần hết ý tưởng rồi.

“Nên anh nghĩ rằng anh nên đổi hướng.”

“Đổi hướng gì ạ?”

“’Đứa bé thứ 3 vừa ra đời, và nó là con gái.’ Hay là, ‘Tôi chuyển qua Đức được một tuần rồi. Bia rất ngon.”

“HAHAHA.”

Tôi nghĩ mình vừa gảy dây cười trong em ấy, vì em ấy cười rõ to.

“Sensei,sensei. Cái này thì sao? Một cô gái bé tuổi hơn tôi đã biết tấtc cả bí mật của tôi, hiện giờ nó còn đang đe dọa tôi.”

“Hay lắm, anh sẽ dùng cái đó cho tập 10.”

“HAHAHAHA!”

Sauk hi cười một lúc, NItadori nói,

“Phần tiếp theo là … kiểm tra tranh minh họa ạ.”

“Phần này thì không khó, hay đối với anh, nó còn khá là thích thú.”
Họa sĩ minh họa đã vẽ tranh cho tôi cực đẹp.

Bất kể nó là CG hay là vẽ tay, tổng biên tập đều gửi nó đến cho anh vào một file nén, hoặc cho anh link tải về.

Theo thứ tự, người  minh họa sẽ hoàn thành xong bìa màu, vì không thể xuất bản mà không có bìa phải không? Tiếp theo, tranh minh họa mở đầu, tiếp tới là những phần minh họa trắng đen trong truyện.

Sau khi kiểm tra xong phần này, anh sẽ ngay lập tức quyết định xem nó có phù hợp không.

“Có khi nào mà nó không đạt không.”

“Có. Nhưng ít thôi.”

Những trường hợp hiếm này thường liên quan tới,

Lỗi trên nhân vật quan trọng trên tranh vẽ màu.

Vị trí của thẻ tên bị sai lệch.

Nó đáng lẽ ra ở bên phải của đoạn văn, nhưng nó lại nằm ở phía ngược lại.

Thường là những lỗi đó.

Tôi thấy rất phán khích khi được nhìn thấy hình minh họa trước người khác, cho nên tôi rất mong chờ nó.

“Từ đã sensei! Anh nói đó không là gì, nhưng nếu như có lỗi thì nó rất nghiêm trọng mà. Nếu như bên trái và phải đổi cho nhau…”

“Không tệ đâu.”

“Anh sẽ làm gì ạ? Lúc trước thì anh đã làm gì?”

“Đổi lại đoạn văn.”

“Ehhh?”
“Anh chưa giải thích phần này nhỉ? Khi mà gửi đi bản thảo sau 2 lần kiểm tra, anh sẽ in ra một bản ‘copy trắng’ để so sánh với bản thảo. Hình minh họa sẽ được gửi tới trước khi sách được cho vào máy in nên anh có thể xem và sửa nó.”
“…Em không thể tưởng tượng nổi. Nhưng nếu như anh không thể sửa thì anh sẽ làm gì?”
“Trong trường hợp đó, thì anh cứ để vậy thôi. Bình thường mà.”
“Thật á?”

“Thật.”
“Ừm, tranh minh họa cũng xong rồi … em đoán đây là kết thúc rồi nhỉ?”

Tôi đã nói rất nhiều ngày hôm nay.

Tôi đã ngồi giải thích trog suốt 2 tiếng rưỡi.

Tàu vào thành phố, đi thằng. Nhiều người đã xuống tại các trạm dọc đường, toa tàu bây giờ chống không.

Người phụ nữ , người đã bị Nitadori ‘phù phép’, cuối cùng cũng xuống tàu nhờ một thứ giải trừ tên là ‘chuông điện thoại’.

“Hôm nay cảm ơn anh ạ… hôm nay cũng thú vị nữa.”

Em ấy nói rồi cất truyện vào túi, gật đầu cảm ơn tôi. Đầu em ấy sẽ cụng phải tôi nên em ấy cúi theo hướng khác.

“Không có gì đâu.”

Tôi cũng cúi đầu nốt.
Nhưng kể cả thế, vẫn còn 20 phút nữa thì mới tới ddiemr dừng.

Tôi thấy rằng không thể không nghĩ đến nó.

Tôi không thể bỗng dưng bắt chuyện, nói gì đến tệ chuyện đó.

Và như vậy, tôi nói,

“Ừm, anh nghĩ em phải đợi tới tuần sau để hỏi tiếp rồi. Nhưng anh vẫn còn thời gian giải thích những thứ đơn giản, có gì không?”

“Thật ạ? Em có điều muốn hỏi một thứ không liên quan lắm.”

“Gì thế?”
“Anh có nhận được nhiều thư của fan không?”
“Anh nhận được một ít, nhưng cũng không biết liệu có nhiều không.”

Tôi nói ra điều tôi nghĩ.

Mong đợi điều gì nữa? Tôi chưa nói chuyện này với người khác bao giờ.”

Nhưng tôi đều nhận thư với thái độ cảm kích,

“Thế, anh thấy sao?”
“Hm… anh có nhiều thư từ fan nữ hơn.”

Người ta nói là light novel thường dành cho con trai. Còn nếu có sách hướng tới con gái, thì đó chắc hẳn là trường hợp của Dengeki Bunko.

Nhưng kể cả thế, có nhiều tác phẩm nối tiếng với con gái.

Dựa theo thư tôi nhận được, độc giả của ‘Vice Versa’ là 50:50 giữa trai và gái.

Tôi thường viết những gì tôi muốn thấy, nên tôi cũng không nghĩ những người khác giới cũng sẽ thích nó.

Nhưng tôi cũng không bao giờ viết cảnh nào dâm dâm mà chỉ cho con trai, nhưng tôi nghĩ cũng không ảnh hưởng gì tới việc tôi không thể viết.

Còn tôi đoán lí do con gái cũng thích nó là bởi vì 2 nhân vật chính Shin và Sin.

“Câu truyện này tràn ngập đam mê.”

Một biên tập viên khác đã từng nói như thế với tôi.

Bỏ qua một bên, tôi nói,

“Anh nghĩ bởi vì, con gái cũng không ngại ngùng lắm.”

“Vậy cái gì có trong thư ạ?”

Nitadori hỏi một cách lịch sự, nhưng tôi vẫn không thể trả lời nó thật lòng.

Tôi nghĩ rằng có những bức thư mà được gửi riêng cho tôi, và chỉ có người viết và tôi biết nội dung là gì.

Nhưng kể cả tôi có nói thế, thực ra… người khác chắc cũng đã đọc thư gửi tôi rồi.

Vì phong biên tập kiểm tra chúng mà.
Cuối sách bao giờ cũng có câu ‘bạn có thể cho chúng tôi biết thêm thông tin hoặc phản hồi về cuốn sách. Đọc giả sẽ nhìn thấy trang chủ, và có dinfg chữ’xin hãy bấm vào ‘câu hỏi của độc giả.’

Dưới đó là cột ‘Xin hãy gửi thư tới’, nơi mà chắc chắn là phòng biên tập. Đối với ‘cho OOOO’ cần phải điền đủ thông tin người viết và tác giả.

Độc giả sẽ gửi thư tói phòng biên tập, nên các biên tập viên sẽ kiểm tra qua nó.

Và như thế, lá thư tới chỗ tôi. Đều được mở sẵn.

Sao?

Biên tập viên kiểm tra xem có gì nguy hiểm trong thư không ấy mà, nhưng chủ yếu là để loại đi thư ác ý.

Có đủ loại người trên đời nên tôi nghĩ cũng cần phải làm thế.

Khi mà tôi nghĩ về câu hỏi của Nitadori—

Tôi nghĩ rằng ‘MÌnh sẽ chỉ nói cho em ấy’.

“Anh không kể cho ai khác đâu. Đây là bí mật giữa anh và người gửi.”

“Thế ạ? Em xin lỗi.”

Nitadori quay lại chỗ.

Nói thật thì, em ấy nói thế là đúng. Sau khi nghe thấy tiếng thở phào, tôi đoán có thể nói về mấy thứ khác rồi.

‘Nhưng độc giả đã gửi thư tới cho anh nên nội dung anh nghĩ cũng sẽ là cổ vũ anh. Với tư cách là tác giả, anh thấy rất vui và cảm động. Trước khi anh mở thư đọc, anh đều chắp tay trước ngực, rồi mới mở nó.”

Nó là sự thật. Tôi xem từng lá thư như một bàn thờ.

“Anh đoán người gửi sẽ rất vui nếu anh làm thế.”

Nitadori gật đầu. Em ấy không coi thường tôi mà thấy vui cho tôi.

Thậm chí có lá thư để lại ấn tượng cho tôi tới tận 2 năm sau.

Và có 2 lá thư đã thực sự làm tôi thấy shock, tôi sẽ không bao giờ quên được.(Tất nhiên tôi sẽ không nói cho Nitadori biết).

Lá thư đầu tiên là lá mà tôi nhận được sau khi tôi nghỉ học không lâu, vào tháng 4.

Tuy nhiên, tôi không biết có nên coi đó là một thư hâm mộ không.

“Thực ra thì, tôi nên gửi cho cậu lá thư này… với tính cách của cậu thì tôi nghĩ cậu sẽ thích nosd đấy.”

Tổng biên tập nói với tôi và đưa cho tôi lá thư đó.

Cảm thấy ngập ngừng, tôi tự hỏi ‘thư gì vậy nhỉ?’ trong khi vẫn đang đọc, và tôi đã thấy rất bất ngờ.

Có vài mảnh giấy ở trong. Chữ thì rất sạch và đẹp, và nó bắt đầu,

“Xin chào. Tôi là Shin. Tôi không biết rằng anh cũng biết là tôi đã từng ở Reputation khi còn bé… và tôi thấy rất bất ngờ.”

Nói cách khác thì đây là lá thư từ Shin.

Sau đó, có nhiều thứ được nói đến.

Đầu tiên, người ấy nói về việc đã bất ngờ như thế nào khi lần đầu đọc ‘Vice Versa’.

Và rồi người ấy nói rằng dù đã già quá rồi, nhưng ông vẫn nhớ khoảng thời gian trước đây—

Nhiều bạn cùng lớp của ông đã không còn nữa.

Cho tới hôm nay, ông vẫn đang nói chuyện với Shin, người đã chiếm lấy được Reputation.

Rằng ông hiểu rất rõ những phần mà không giống với kí ức của mình, bởi vì tác giả đã tôn trọng sự riêng tư của ông và các bạn, và ông cảm thấy rất biết ơn…

Dù sao thì, lá thư này cũng rất thú vị từ đầu đến cuối.

Người gửi là một người đàn ông 74 tuổi ở Hokkaido.

Tới bây giờ, tôi cũng không biết là ông ấy viết bức thư thật lòng hay chỉ là một trò đùa chọc tôi cười thôi.

Nhưng vì lá thư rất thú vị nên tôi đã đọc thêm vài lần nữa.

“Bây giờ khi mà tôi đã lớn tuổi, tôi có thể nhìn thấy cái kết của mình. Tôi sẽ đi tới Reputation và sống bất tử.”

Dựa trên những gì đã viết, tôi cho rằng ông ấy đã ở đấy rồi.

Lá thư khác,

Nội dung rất ghê gớm.

Lá thư này được gửi trước lá kia.

Vào khoảng tháng 10, 2 năm, 2 tháng sau khi tôi ra mắt.

Lúc đó, tôi nhận được bức thư của fan về tập 1. Tôi thấy rất vui và đọc lại nó vài lần.

Một ngày nào đó, tổng biên tập gọi cho tôi.

“Tôi đã gửi cậu một số thư từ người hâm mộ, có một cái có dính giấy trên đấy, tốt nhất cậu không nên đọc nếu như sợ bị quấy rầy. Nhưng tôi nghĩ cậu sẽ đọc nó rất vui cho tới cuối, nên tôi đã gửi nó cho cậu.”

Đó là những gì ông ấy bảo tôi.

Không lâu sau, tôi nhận được thư.

Có một cái được dính giấy.

Đầu tiên, tôi thấy bất ngờ vì nó được gửi qua mail.

Người gửi là người ngoại quốc, vòn tên thì trông rất phương Tây.

Có một tờ tên viết bằng katakana đính kèm đấy, và tôi biết rằng người đó là ‘Stella Hamilton’.

Tôi cảm thấy thư nàu là nặng nhất trong tất cả các thư tôi từng nhận.

Trong thư, cô gái ấy đang học lớp 11.

Và cô ấy đang bị bắt nạt ở trường.

Ngoại hình cô ấy thì thu hút tất cả ánh nhìn, và cô ấy đã bị bắt nạt từ hồi tiểu học.

Cô ấy cũng đã từng sống tại Nhật do công việc của bố mẹ. Tại đây, cô đã bị bắt nạt bởi vì ‘là một người ngoại quốc’. Và dù cho bây giờ cô ấy có đang sống tại quê gốc thì cô vẫn bị bắt nạt.

Bố mẹ cô không bao giờ nghĩ con gái họ lại bị như thế và cô ấy cũng không fams nói cho bố mẹ biết, vì thế nên cô phải chịu đựng nó.

Cô ấy thậm chí còn muốn tự tử.

Cô ấy bảo rằng nếu như cuộc đời toàn nỗi đâu thì lí do gì để sống tiếp đây?

Đó là nội dung bức thư.

Đọc xong bức thư, tôi thấy lòng quặn lại.

“Tại sao người này lại gửi thư cho mình?”
Tôi thấy nghi ngờ.

Lúc đó, tôi vẫn đang học năm đầu cấp 3. Tôi tự hỏi, ‘cô ta mong gì từ một thằng học sinh 16 tuổi?’ Cùng lúc đó, tôi nghĩ, ‘ah hay là Stella không biết’, và như thế, tôi lật trang.

Sau đó, tôi đã hiểu rằng đây là một lá thư hâm mộ.

Từ trang 4, đoạn văn trở nên có hồn, nó kể lại việc mà cô ấy đã mua tập 1 của ‘Vice Versa’ như thế nào, cùng với đánh giá của cô ta về nó.

Cô tới Nhật vào mùa hè, và mua ‘Vice Versa’ cùng những manga khác tại Akihabara.

Cô ấy rất thích manga và anime nhưng đây là lần đầu cô đọc light novel. Đó quả là sự trùng hợp khi cô ấy lại chọn ‘Vice Versa’.

Rồi sau đó, cô ấy thấy rất vui. Cô có thể quên đi những nỗi buồn hàng ngày.

Bây giờ cô có thể thực sự tìm được niêm vui trong cuộc sống.

Tạ ơn Chúa vì tôi vẫn sống. Khi tôi còn song, thì tôi cắc chắn sẽ tìm được hạnh phúc, vì vậy nên tôi sẽ cứng rắn hơn từ bây giờ.

Tôi rất mong chờ tác phẩm của cậu. Tôi chắc chắn sẽ mua tiếp nếu phần tiếp theo ra mắt. Tôi sẽ nhờ người tại Nhật mua hộ.

Và để lại tái bút,

Shin và Sin rất tuyệt, nhưng tôi thích người mạnh mẽ như Pluto và cả Meek dũng cảm nữa. Tôi mong là họ sẽ xuất hiện nhiều hơn.

Tôi là một đứa sẽ không khác khi đọc truyện hay xem phim, và cho tới lúc đấy, tôi vẫn còn chưa khóc bao giờ.

Nhưng khi tôi đọc xong bức thư, tôi suýt nữa đã rơi nước mắt.

Tôi đã rất cảm động.

‘Sau khi đọc sách của cậu, tôi đã có thêm nghị lực sống.”

Có một người ngoại quốc, lớn tuổi hơn tôi, nói với tôi những điều như thế.

Đầu tiên, tôi không biết có nên trả lời tất cả các thư không, và tôi đã chọn sẽ không.

2 tháng sau, tôi phá lệ. Tôi đã gửi một hình minh họa tới Stella.

Để tăng doanh thu bán hàng, Dengeki Bunko sẽ làm những thiệp mỗi tháng và đặt nó trong của hàng.

Lúc đó, tập 2 được phát hành, và rất may mắn, ‘Vice Versa’ được đề cử để có thiệp.

Tôi nhận được bản mẫu từ văn phòng, và nó được in hình bìa của tập 2.

Mặt sau thì là hình Shin mặc đồng phục và Sin khi đang trong bộ chiến phục, đang nhìn nhau. Tuy là đã có tới 2 tập của ‘Vice Versa’ nhưng chỉ có 2 nhân vật này xuất hiện. Tại Dengeki Bunko, rất hiếm khi thấy chỉ có nhân vật nam ở trên đấy.

Mà tôi cũng đoán trước sẽ không có hình Pluto và Meek rồi, nhưng tôi vẫn kí tên lên thiệp. Đó là chữ kí mà tổng biên tập bảo tôi phải luyện tập, và đây là laanf đầu tiên tôi đi kí tặng.

Để đề phòng mắc lỗi, tôi cẩn thận ghi lại tên Stella Hamilton bằng tiếng Anh, và kiểm tra lại vài lần.

Tôi không biết phải nói gì, mà cũng không có nhiều chỗ, nên tôi chỉ viết ‘cảm ơn’ ở đấy. Tôi đoán rằng đây là những chữ cái đẹp nhất mà tôi từng viết.

Và sau đó, cô ấy không gửi thư lại cho tôi nữa.

Tuy nhiên, lần trả lời đó đối với tôi là không thể quên được.

Ít nhất, vẫn có một lá thư khác trong ‘túi cất thư hâm mộ đặc biệt của tôi’.

“À. Cho em hỏi, anh đã bao giờ trả lời thư của ai chưa?”

Tôi đang nghĩ về việc đó thì bỗng nhiên Nitadori hỏi, tôi bị bất ngờ,

“…”

Tôi không nói gì, sau một lúc, tôi nhận ra rằng mình không cần phải nói sự thật.

Tôi chỉ có trả lời Stella Hamilton thôi.

Nhưng kể cả phòng biên tập cũng không biết điều đó.

Tôi không giỏi nói dối.

Và cũng không giởi diễn.

Nhưng,

“K-Không, không đâu.”

Tôi đang diễn rất tệ lúc này đây.

Rõ ràng là tôi trông như đang diễn.

Nitadori giật mình khi nghe trả lời, sau đó, em ấy lại cười,

“Thật á? Anh chưa bao giờ trả lời ai ạ? Như là… một cô gái trẻ chẳng hạn?”

Cô gái này có siêu năng lực hả!? Một nhà ảo thuật?

Tôi nghĩ rằng chỉ là trùng hợp thôi, nhưng mà tim tôi vẫn đập mạnh khi nghe Nitadori nói thế.

“Không không không…. Không bao giờ…? Bởi vì anh đã quyết định không trả lời bất cứ lá thư nào. Nếu như anh làm vậy, anh sẽ gặp rắc rối đấy.”

Tôi thấy rằng câu trả lời trước đây của tôi đã tệ rồi thì lần này nó còn tệ hơn. Kỉ lục về độ tệ cứ thế bị phá vỡ.

Nhưng tôi chỉ có thể nói dối.

Dù cho tôi có diễn dở thế nào thì Nitadori cũng không có bằng chứng.

“Dù sao thì, anh nghĩ anh sẽ không trả lời đâu. Nó sẽ ảnh hưởng tới công việc của anh.”

Urgh. Cuối cùng tôi cũng nói được tiếng Nhật. Mà nó nghe cũng có phần kiêu ngạo. Tôi là kiểu người gì thế này?

“Hm… em biết rồi.”

Sauk hi làm Nitadori ngừng chất vấn, tôi chết rét vì mồ hôi chảy ra, tựa lưng vào ghế sau, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi chỉ là không diễn nổi.

Và cũng không bao giờ tôi như thế nữa.

Tôi quyết định rồi, nếu lần sau tôi phải diễn như vậy,

Tôi sẽ bỏ chạy ngay lập tức.

Tôi là một nam sinh trung học cũng như là tác giả của light novel bán chạy nhất, bị một bạn nữ cùng lớp cũng như là một diễn viên lồng tiếng nữ bóp nghẹt.

Đây là tình trạng hiện tại của tôi.

Cô ấy –

Eri Nitadori tiếp tục bóp nghẹt cổ tôi với đôi bạn tay lạnh như bang.

Tay cô ấy rất lạnh, và tôi cảm nhận được nó ở cả hai bên đầu.

Tôi nằm trên mặt đất, và cô ta thì ngồi trên tôi. Tất cả những gì tôi thấy được đó là phần trên cơ thể cô ấy.

Đó là đôi tay đang kéo dài tới cổ tôi, mặt cô ấy và mái tóc đen xõa xuống mặt đất.

Khuôn mặt của cô ấy quay lại với ánh sang, trông tối đen, có phần bi kịch.

Lệ, nó tuôn ra quá nhiều từ cặp kính của cô, rơi chầm chậm lên má tôi.

Cô ta bắt đầu mở miệng, chắc để nói gì đó…

“Tại—“

Nghe rất dài.

“S—“

Nhưng cũng thật nhanh.

“ao—“

Tại sao?

Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

Ánh sang cuối cùng trước khi chết chập chờn trước mắt tôi.

 


Sống mái với quả Du lịch Châu Âu | Du lịch Úc | Du lịch Tết Nguyên Đán 2017 | Du lịch Châu Âu mùa nào đẹp?
Bạn muốn có những bản Nhac chuong hay cho điện thoại của mình chứ? Nếu muốn bạn có thể tải thêm nhiều bản nhạc chuông độc cùng chúng tôi đấy!
Xin chào! Đây là website chính thức của nhóm dịch truyện ValvrareTeam. Mấy đứa cùng sở thích cùng làm với nhau thôi. Light Novel trên đây được chúng tôi dịch hoàn toàn miễn phí ra phiên bản tiếng việt, tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích các bạn sao chép lên website khác. Cảm ơn vì đã quan tâm."
© 2017 ValvrareTeam. Mã nguồn sử dụng Wordpress. Máy chủ sử dụng Vultr
Made with in Novel